Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Nữ Y Sĩ Nông Môn Bị Chiến Thần Vương Gia Cưỡng Liêu Đi

Chương 7: Kẻ Trộm Đột Nhập

Chương trước Chương sau

“Thím Xuân Sinh?”

Giọng nói của Lâm Kiều An tức thì kéo thím Xuân Sinh từ cõi suy tư trở về hiện thực.

Nàng ta định thần lại, chậm rãi mở miệng nói: “Ta tên Triệu Tứ Nương, là đứa con thứ tư trong nhà ta. Dưới ta còn một đệ đệ. Bởi vì những năm trước gia đình gặp nạn, để nuôi sống cả nhà, nên đã gả ta với giá năm lượng bạc.”

Lâm Kiều An nghe xong lời kể của Triệu Tứ Nương, trong lòng kh khỏi dâng lên một cỗ đồng tình: “Thím Xuân Sinh, lớn tuổi hơn ta, nếu kh chê, sau này ta sẽ gọi một tiếng ‘Triệu tỷ tỷ’ nhé. Nghe vậy thân thiết hơn một chút.”

Triệu Tứ Nương nghe vậy, liền liên tục gật đầu đáp: “Được thôi, Kiều An .”

Dùng bữa xong, hai xem xét những y phục mẫu thân nguyên chủ để lại. Hai cẩn thận chọn ra vài bộ thích hợp cho tiểu Thần Hi mặc hiện giờ. Sau khi cho tiểu Thần Hi đã thức giấc ăn uống no đủ, Triệu Tứ Nương liền chuẩn bị về, dù trong nhà nàng ta còn một hài tử đang chờ b.ú sữa.

Trước khi về, Lâm Kiều An dùng gi gói một gói đồ đặt vào tay Triệu Tứ Nương. Triệu Tứ Nương vẻ mặt khó hiểu Lâm Kiều An.

“Đây là hồng đường, vốn là phụ thân ta đặc biệt mua cho mẫu thân ta dùng để bồi bổ cơ thể, nay kh dùng đến nữa. Ngươi cứ cầm l trước, nhớ tự giấu kỹ vào. Khi nào muốn uống nước thì cho một chút vào nước, kh cần tiết kiệm. Chỗ này còn nhiều, khi nào ta bế đệ đệ ta qua b.ú sữa, ta sẽ thỉnh thoảng mang thêm ít cho ngươi.”

Dứt lời, môi Triệu Tứ Nương khẽ hé, còn muốn nói gì đó để bày tỏ lòng cảm kích.

Tuy nhiên, chưa đợi nàng ta mở miệng, Lâm Kiều An đã ngắt lời: “Triệu tỷ tỷ, mau về thôi, bằng kh lát nữa nhi tử của sẽ đói mất.” Nói xong, liền tiễn Triệu Tứ Nương ra khỏi cửa.

M ngày tiếp theo, mỗi ngày Lâm Kiều An đều ở trong nhà, ngoài việc trêu đùa tiểu Thần Hi, sắp xếp lại các loại dược liệu phụ thân nguyên chủ để lại, thì chính là ôm tiểu Thần Hi b.ú sữa.

Đêm hôm đó, Lâm Kiều An vừa cho tiểu Thần Hi b.ú xong, đang chuẩn bị ngủ thì bên ngoài nhà bỗng truyền đến một tiếng động lạ.

Lâm Kiều An trong lòng thắt chặt, một dự cảm chẳng lành dâng lên. Sau khi đắp kỹ chăn cho Thần Hi, nàng nhẹ nhàng rón rén xuống giường, cố gắng kh gây ra chút tiếng động nào. Ngay sau đó, nàng lặng lẽ khóa trái cửa phòng tiểu Thần Hi lại, cầm một cây gậy gỗ trốn vào trong góc.

Chẳng m chốc, một nam tử hạ giọng nói: “Hôm đó ta th rõ, nha đầu Kiều An tuy đã tiêu hết tiền bạc mẫu thân nàng để lại, nhưng ta nhớ mẫu thân nàng ta còn để lại kh ít trang sức. Nếu chúng ta đem bán , chắc c được năm lượng bạc. Hôm đó lúc hạ quan, ta kỹ, nàng ta kh hề mang theo, chắc c vẫn còn ở trong nhà.”

Một nam tử khác nhỏ giọng uy hiếp: “Nhưng nếu kh thì ? Ngươi nợ ta tròn năm lượng bạc đó. Nếu ngươi kh trả tiền cho ta, ta sẽ c.h.ặ.t t.a.y chân ngươi.”

“Chắc c thôi, cho dù kh , chúng ta cứ trộm đệ đệ nàng ta , tìm một nhà quyền quý mà bán, ít nhất cũng bán được m chục lượng. Vả lại đệ đệ nàng ta là một quỷ , do tỷ tỷ nuôi nấng, nói kh chừng chúng ta bán , nàng ta còn thầm cảm ơn chúng ta chứ!”

Một tràng lời nói khiến Lâm Kiều An đang trốn trong góc tức giận bùng lên. Nhà nguyên chủ đã đáng thương đến vậy, mà bọn chúng lại còn tơ tưởng đến trang sức mẫu thân nguyên chủ để lại, thậm chí ngay cả tiểu Thần Hi vừa mới sinh cũng bị bọn chúng để mắt tới. Nàng liền ngầm siết chặt cây gậy trong tay.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nu-y-si-nong-mon-bi-chien-than-vuong-gia-cuong-lieu-di/chuong-7-ke-trom-dot-nhap.html.]

Chẳng m chốc, cánh cửa vốn đã được cài then đã bị bọn chúng dùng d.a.o lén lút mở ra. Sau khi vào nhà, chúng trực tiếp về phía phòng của mẫu thân nguyên chủ, bắt đầu lục lọi trong đó.

Trang sức của mẫu thân nguyên chủ vẫn còn ở trên bàn cũ, Lâm Kiều An cũng kh cất . Theo nàng th, chẳng thứ gì thực tế bằng bạc cả. Vả lại, nàng cũng kh nhiều hứng thú với những món trang sức này, những món đồ nhỏ n tinh xảo như vậy, ở hiện đại thì đầy rẫy khắp phố.

Những món trang sức đó kh khó tìm, hai chẳng m chốc đã tìm th. Ngay sau đó, hai kẻ liền đặt con d.a.o dùng để mở cửa sang một bên, bắt đầu kiểm kê từng món một.

“Đừng nói chứ, đồ mẫu thân Kiều An để lại cũng kh ít. Chỉ riêng m món đồ này, mang ra huyện bán , ít nhất cũng đổi về mười lăm lượng bạc.” Một trong hai kẻ hưng phấn, hai mắt sáng rực, lẩm bẩm trong miệng.

Kẻ còn lại liên tục gật đầu phụ họa: “Đúng vậy chứ ! Trước đây đã nghe nói nhà họ những năm này tích góp kh ít bạc, kh ngờ sau khi l ra hai mươi lượng bạc mà vẫn còn nhiều trang sức đến thế. Chẳng trách nha đầu kia nguyện ý l hết bạc ra để lo hậu sự cho cha mẹ nàng ta, hóa ra ở đây còn .”

Đúng lúc hai kẻ đang lòng đầy hoan hỉ, chút nào kh hay biết, Lâm Kiều An đã lặng lẽ đến sau lưng bọn chúng từ lúc nào.

Nếu bọn chúng chỉ muốn chút đồ trang sức thì cũng thôi , nhưng bọn chúng lại dám nhắm vào Thần Hi, việc này đã động đến vảy ngược của nàng .

Chỉ th Lâm Kiều An lợi dụng đêm tối, sau khi l con d.a.o bọn chúng đặt bên cạnh, nàng giơ cao cây gậy, dùng toàn bộ sức lực, trực tiếp đánh thẳng vào đầu một trong số bọn chúng.

Kẻ đó chậm chạp sờ lên đầu , sờ th một chất lỏng dính dính. Còn chưa đợi kẻ đó kịp phản ứng chuyện gì xảy ra, Lâm Kiều An lập tức ngồi xổm xuống, lại vung thêm một gậy vào vị trí yếu ớt nhất trên chân kẻ đó.

Lâm Kiều An ở hiện đại học về khoa xương, ngoài học y, nàng còn một sở thích là tán thủ. Nàng rõ ràng biết đánh vào đâu là đau nhất, vào đâu là dễ bị thương nhất. Một gậy giáng xuống, xương chân kẻ đó liền gãy rời.

Kẻ còn lại phản ứng kịp, định nhặt con d.a.o bên cạnh lên, nhưng lại phát hiện, con d.a.o đã kh cánh mà bay.

Đúng lúc kẻ đó định l dao, Lâm Kiều An lại giáng một gậy vào cánh tay . Kẻ đó muốn phản c, nhưng khổ nỗi cánh tay quá đau. Tuy nhiên, ngay sau đó lại đón nhận một trận gậy gộc tới tấp.

Đợi đến khi bọn chúng phản ứng lại, nương theo ánh trăng mới phát hiện ra kẻ đã đánh trọng thương bọn chúng chính là tiểu cô nương Lâm Kiều An tám tuổi. Khi hai kẻ đã kh thể nhúc nhích, Lâm Kiều An vội vàng khóa bọn chúng trong phòng.

Sau đó, nàng quay lại ôm tiểu Thần Hi, chạy vọt ra ngoài sân. Vừa chạy, nàng vừa lớn tiếng gào thét: “Mau đến đây, ! Trong thôn kẻ trộm! Kẻ trộm đến ăn trộm hài tử ! Mau đến đây, ! Trộm hài tử !”

Sau một hồi náo động, trời lúc này đã tờ mờ sáng. Những dậy sớm làm việc đã bắt đầu thức giấc, đặc biệt là những lớn tuổi, họ thường dậy sớm. Buổi sáng vốn yên tĩnh, qua tiếng hô hoán của Lâm Kiều An, gần như nửa Lâm Gia Thôn đều biết chuyện.

Nếu là nhà kẻ trộm, lẽ mọi sẽ kh phản ứng mạnh đến vậy. Nhưng khi nghe nói là ăn trộm hài tử, ai n đều tức tốc lo lắng.

Chưa nói đến việc mọi đều là huyết mạch truyền thừa, ngược dòng vài đời, cơ bản đều là em họ hàng. Chỉ riêng chuyện ăn trộm hài tử, nhà ai mà chẳng con? Nhà kh thì nhà đệ cũng .


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...