Nữ Y Trùng Sinh Báo Thù (Bị Hại Sinh Con Ở Bãi Tha Ma)
Chương 169: Gặp mặt
Trấn Quốc c tới phòng của hai đứa trẻ và Thôi thị, quá đỗi hiếu kỳ với những món đồ bên trong, nghĩ đến việc cũng thể ở lại đây, th vô cùng vui vẻ.
Dung Cửu Kh trong lòng chấn động, nhưng lại th đó cũng là ều hợp tình hợp lý. Dao nhi mang đến cho y quá nhiều bất ngờ, y dường như đã trở nên quen thuộc .
Chỉ là kh th Mạnh Th Dao đâu, y vô cùng mong chờ được th nàng, y chưa bao giờ nhớ thương một nữ t.ử đến như vậy.
Một tay dắt một đứa con, Dung Cửu Kh mong mỏi được gặp Mạnh Th Dao. Vừa bước xuống lầu, cảm nhận được cửa , vừa ngẩng đầu lên, Dung Cửu Kh đã th Mạnh Th Dao đứng ở cửa.
Dung Cửu Kh sững sờ, ngây Mạnh Th Dao. Nàng chẳng khác m so với hình dung trong tưởng tượng của y. Mắt sáng răng trắng, đôi mắt quen thuộc ôn nhu như nước, chiếc mũi th tú, bờ môi đỏ hồng.
Trang ểm nhẹ nhàng, lại càng lộ rõ vẻ th tao tú lệ.
Nàng, nàng, nàng kh đeo mạng che mặt, đã lộ ra khuôn mặt kiều diễm. Dung Cửu Kh lòng đầy kích động, ánh mắt dán c.h.ặ.t vào Mạnh Th Dao, trong lòng gào thét: Nàng đã chấp nhận lời thổ lộ của y, nàng đã chấp nhận tình yêu của y .
Chân Dung Cửu Kh kh tự chủ mà bước tới, tay bu hai đứa nhỏ ra, lóng ngóng bước từng bước về phía cửa.
Mạnh Th Dao tất nhiên cái đầu tiên là hướng về Dung Cửu Kh. Hơn hai tháng kh gặp, vẻ gầy hơn và rám nắng hơn so với lúc rời kinh thành. Thế nhưng tinh thần tốt, ánh mắt sáng ngời.
ở bên ngoài chinh chiến, lại còn đấu trí đấu dũng với Thọ Quận vương, kh được phép xảy ra chút sai sót nào, chắc c là áp lực lớn.
th xuất hiện trước mắt , Mạnh Th Dao mới nhận ra, đối với này, trong lòng nàng vô cùng nhớ nhung.
Kh thể kh thừa nhận, trong lòng nàng đã đàn này.
Mạnh Th Dao nam t.ử đang đứng trước mặt, bộ dáng cứ ngơ ngẩn , bèn ôn hòa nói: "Vương gia tới ."
Gà Mái Leo Núi
Dung Cửu Kh nghe th giọng nói tựa như tiếng trời, tim đập thình thịch như trống trận: "Dao Dao, tốt, thật tốt."
bộ dạng ngốc nghếch kia của y, Trấn Quốc C cảm th thật chướng mắt, trong lòng lại đắc ý, đứa nữ nhi Dao Dao nhà đúng là thu hút thương.
Mạnh Th Dao mỉm cười đáp lại y, chào hỏi Trấn Quốc C: "Phụ thân~"
Nụ cười này của Mạnh Th Dao tựa như châm lửa trong lòng Dung Cửu Kh, khiến nước trong tâm y sôi sùng sục, làm trái tim y như muốn tràn ra ngoài. Thật nóng, thật nóng, từ n.g.ự.c lan lên tận cổ, từ gò má đỏ ửng tới tận vành tai.
Dao Dao cười với ta, nàng cười với ta, cười, ...
Dung Cửu Kh cười như một kẻ ngốc, căn bản kh nghe th âm th xung qu, trong lòng trong mắt chỉ còn lại nụ cười của Mạnh Th Dao, ngọt ngào khôn xiết.
Mọi cứ đứng Dung Cửu Kh theo bên cạnh Mạnh Th Dao mà ngây ngốc cười, nàng đâu y theo đó, nàng ngồi y đứng, nàng cất bước y bước theo sau, trên mặt luôn treo một nụ cười.
Thần nhi và Mãn Mãn nhau, kh hẹn mà cùng che mắt lại, phụ thân ngốc thế này, đúng là kh dám .
Trấn Quốc C tất nhiên ở chung một gian với Thôi thị, kéo hai tiểu ngoại tôn tham quan những nơi khác, đối với nơi ở của nữ nhi, chỗ nào cũng th tò mò.
Mạnh Th Dao dẫn Dung Cửu Kh tới phía nhà ăn, do nhân số đ đúc nên họ ở khách phòng phía trên, Hoa bà bà đã chuyển sang ở gian cạnh vách với Bán Hạ cùng những khác.
Hoa bà bà dẫn Mộc Vân, Mộc Phong cùng các thị vệ rời , Mạnh Th Dao dẫn Dung Cửu Kh tới viện của Độc Vương để ở.
"Dao Dao, ta thể ở cùng Thần nhi và Mãn Mãn kh, ta kh muốn ở cách xa nàng quá." Dung Cửu Kh vừa th khoảng cách quá xa mới tỉnh táo lại, "Bên đó đã ở nhiều , ta kh nên tới làm phiền."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/nu-y-trung-sinh-bao-thu-bi-hai-sinh-con-o-bai-tha-ma/chuong-169-gap-mat.html.]
"Ta th bên này phòng ốc khá nhiều, chẳng tầng ba một gian phòng trống , ta ở đó cũng được." Dung Cửu Kh biết tầng ba là phòng ngủ chính, Dao Dao ở đó, bên cạnh một gian phòng kh lớn lắm, y ở như vậy là đủ .
Mạnh Th Dao kh ngờ y đã chọn xong nơi ở cho , lại còn ở ngay sát vách nàng. Tuy là phòng suite, nhưng với thân phận Vương gia của y thì quả thực hơi nhỏ.
Cả nhà lớn cùng ở chung một chỗ, Mạnh Th Dao cũng kh nhiều vấn đề câu nệ: "Vương gia kh chê phòng nhỏ ?"
"Ta thích, đồ đạc bên trong đều đầy đủ, so với Vương phủ, ở chỗ nàng thoải mái hơn nhiều." Dung Cửu Kh th thể ở lại thì trong lòng vô cùng vui mừng, "Chỉ cần ở gần nàng và các con, phòng nhỏ hơn nữa cũng kh thành vấn đề."
Mạnh Th Dao mỉm cười: "Vương gia đã thích thì cứ ở lại ."
"Đa tạ Dao Dao." Dung Cửu Kh xung qu kh , liền kéo tay áo Mạnh Th Dao tới gốc cây đại thụ bên cạnh. Sợ làm nàng kinh hãi, sau khi đứng vững liền vội vàng bu tay ra.
Dung Cửu Kh nghĩ tới ều muốn nói, trong lòng nóng như lửa đốt, lại chút khẩn trương: "Dao Dao, nàng... nàng thật đẹp."
"Đa tạ." Mạnh Th Dao thừa nhận bản thân xinh đẹp, nam t.ử nhà Trấn Quốc C ai n đều là mỹ nam cao lớn tuấn tú, nàng làm thể xấu được.
Thế nhưng, lời này nghe từ miệng Dung Cửu Kh lại cảm giác khác hẳn với khác, Mạnh Th Dao thế mà lại chút ngượng ngùng.
Mạnh Th Dao Dung Cửu Kh, Dung Cửu Kh cũng nàng, ánh mắt hai chạm nhau, tâm khảm khẽ run, cùng lúc ngượng ngùng dời tầm mắt nơi khác.
Dung Cửu Kh cảm th thế này kh ổn, y là nam t.ử, dũng cảm và đảm đương, chuyện này tất nhiên do y mở lời trước.
"Dao Dao, những lời ta nói lúc rời đều xuất phát từ tận đáy lòng, đã suy nghĩ kỹ mới đưa ra quyết định." Dung Cửu Kh thẳng vào Mạnh Th Dao, chút thẹn thùng nhưng vô cùng kiên định: "Chúng ta ở bên nhau lâu như vậy, chắc hẳn nàng cũng hiểu rõ ta, ta đối với tình cảm chậm chạp, nhưng một khi đã xác định thì đời này sẽ kh bao giờ thay đổi."
"Dao Dao, tình cảm dành cho nàng đều xuất phát từ nội tâm. Từng lúc ta cũng kh dám tin, tưởng rằng chỉ vì nàng là mẫu thân của hai đứa nhỏ nên ta mới thái độ khác biệt. Sau này dần dần mới biết, kh nàng bên cạnh, cuộc sống của ta trở nên ủ rũ, kh chút sức sống."
"Đời này ta lỗi nhất chính là ba mẹ con nàng, để các nàng chịu nhiều khổ sở. Xin Dao Dao hãy cho ta cơ hội được yêu nàng, yêu các con, để cả nhà chúng ta đoàn tụ, sống cuộc đời hạnh phúc."
Mạnh Th Dao biết, với thực lực của Dung Cửu Kh, y sớm muộn gì cũng tra ra thân phận của nàng, lẽ là ngay sau khi nàng cứu Hoàng ma ma.
Nàng hỏi: "Ngươi biết ta là mẫu thân của Thần nhi từ khi nào?"
"Vào cái đêm nàng cứu ba Hoàng ma ma, nha hoàn của nàng giả quỷ dọa mụ ta, khiến mụ ta nói ra lời thật, ám vệ của ta đều đã nghe th."
Dung Cửu Kh trong lòng thấp thỏm, áy náy nói: "Dao Dao, nàng đừng giận, lúc đó ta kinh ngạc, cuối cùng cũng hiểu rõ lý do nàng và Mãn Mãn lại tiếp cận Thần nhi."
"Trước kia hiểu lầm nàng và Mãn Mãn như vậy, ta áy náy, thật xin lỗi." Nhớ lại những chuyện ngu ngốc từng làm, lời lẽ hồ đồ đã nói, Dung Cửu Kh vô cùng hối hận.
Biết sớm thế, mà lại còn giả vờ giỏi thật đ.
Mạnh Th Dao hừ lạnh một tiếng: "Thôi bỏ , ta đây đại nhân đại lượng, kh chấp nhặt với ngươi, ai bảo lúc đó ngươi là một tên ngốc chứ."
"Đúng vậy, ta chính là một đại ngốc, tên ngốc lớn nhất trên đời này."
Th Mạnh Th Dao kh giận, Dung Cửu Kh vui vẻ trong lòng, muốn tiến lên nắm l tay nàng, lại th quá đường đột, sợ làm Mạnh Th Dao kinh sợ: "Dao Dao, đa tạ nàng đã chuẩn bị kim ti nhuyễn giáp cùng số d.ư.ợ.c liệu kia cho ta, chúng đã phát huy tác dụng lớn."
"Ai bảo ngươi là phụ thân của Thần nhi và Mãn Mãn cơ chứ, ngươi mà xảy ra chuyện gì, chúng chắc c sẽ đau lòng. Kh còn cách nào khác, chỉ đành cố hết sức để ngươi được bình an."
"Còn nàng thì , nàng lo lắng kh?" Nàng đã tháo mạng che mặt xuống, là đã chấp nhận ta kh?
Chương trước Chương sau
Chưa có bình luận nào cho chương này.