Nữ Y Trùng Sinh Báo Thù (Bị Hại Sinh Con Ở Bãi Tha Ma)
Chương 76: Giặc nhà khó phòng
Kể từ sau chuyến thăm Lạc Thần viện trở về, Dung Cửu Kh phát hiện thái độ của Mạnh Th Dao và Mãn Mãn đối với lạnh nhạt nhiều. Vừa về tới Trầm Hương viện, Mạnh Th Dao liền trực tiếp đuổi khách.
"Vương gia về , bận rộn cả buổi sáng, dân phụ cần đưa hai đứa nhỏ nghỉ trưa ."
Dung Cửu Kh biết rõ, Mạnh Th Dao và Mãn Mãn đang xót cho Thần nhi nên mới ý kiến lớn với .
"Vậy bản vương kh làm phiền các nàng nghỉ ngơi nữa."
vừa khỏi, cửa viện đã lập tức đóng lại.
Mộc Vân tức giận nói: "Vương gia, ngài nu chiều Mạnh thần y quá mức , làm khách mà lại như vậy, chẳng biết là thân phận gì cả."
"Lần đầu gặp mặt bản vương đã biết tính tình Mạnh thần y , bản lĩnh thực sự thì tính cách kỳ quặc một chút cũng là chuyện thường."
Dung Cửu Kh chẳng hề bận tâm: "Ngươi nếu th kh vừa mắt thì sau này đừng tới đây nữa, cứ ở lại Mặc Vận đường ."
Mộc Vân trong lòng kh phục, làm tất cả là vì Vương gia, thế mà Vương gia vì Mạnh thần y này đã hai lần lạnh mặt với .
Liếc mắt cửa Trầm Hương viện một cái, Mộc Vân sắc mặt khó chịu theo sát Dung Cửu Kh trở về Mặc Vận đường.
"Vương gia, ta đã đoán ngài giờ này chắc về ." Mạnh Phi Dương bưng bát t.h.u.ố.c tỏa ra mùi lạ tới: "Ta đích thân sắc t.h.u.ố.c cho ngài, mau ngồi xuống uống ."
Đợi Dung Cửu Kh ngồi xuống, Mạnh Phi Dương đặt bát vào tay : "Quen , cứ th t.h.u.ố.c là muốn sắc, cứ như quay lại thời ở quân do năm xưa vậy."
Th Dung Cửu Kh uống cạn, Mạnh Phi Dương đưa cốc nước: "Súc miệng ."
Dung Cửu Kh nhổ nước trong miệng ra: " ngươi vẫn còn ở Vương phủ? Kh chuyện gì khác để làm à?"
Gà Mái Leo Núi
"Hết việc , sau này ngày nào cũng tới Vương phủ sắc t.h.u.ố.c cho Vương gia." Mạnh Phi Dương cười nói: "Hoàng thượng hạ lệnh cho ta hỗ trợ Mạnh thần y, m ngày trước đã thất trách , những ngày còn lại, ta làm tốt việc của mới được."
Mạnh Phi Dương ghé sát vào nói: "Vương gia, ngài xem là sắp xếp cho ta viện khác, hay là ta cứ ở lại Mặc Vận đường?"
"Kh tiện, quay về phủ đệ của ngươi ." Dung Cửu Kh kh chút do dự từ chối: "Bản vương hôm nay mệt , muốn nghỉ trưa, Mạnh c t.ử về cho."
Nói xong, đứng dậy, dò dẫm bước về phía phòng ngủ.
Mạnh Phi Dương dáng của Dung Cửu Kh, thật khó mà tưởng tượng đây chính là chiến thần năm xưa.
hỏi Mộc Phong: "Vương gia các ngươi dạo này thân thể đã suy yếu đến mức này ? Trước kia ngài chưa bao giờ nghỉ trưa cả."
"Bẩm Mạnh c t.ử, Vương gia trong thời gian giải độc vì tác dụng của t.h.u.ố.c nên cơ thể sẽ suy yếu hơn nhiều. Mạnh thần y nói tình trạng này sẽ kéo dài một thời gian, sau khi giải độc hoàn toàn và ều dưỡng thêm một thời gian nữa thì sẽ phục hồi như cũ."
"Ta biết, chỉ là ngạc nhiên vì tình trạng nghiêm trọng như vậy." Mạnh Phi Dương vốn võ c, tình trạng của Dung Cửu Kh th nội lực mất nghiêm trọng, cứ thế này thì chẳng sẽ trở thành bình thường ?
"Được , ta biết , để Vương gia nghỉ ngơi cho tốt, ta xin cáo từ về đây."
"Mạnh c t.ử thong thả."
Mộc Phong tiễn Mạnh Phi Dương xong, nhẹ nhàng bước vào phòng ngủ, đứng c cửa cho Dung Cửu Kh nghỉ ngơi.
Lúc này, Thúy Chi l chìa khóa kho của Vương phủ, mang theo vài tên tiểu tư vào, chọn ra vài món đồ trang trí đã nằm trong kho nhiều năm, bỏ vào thùng gỗ lớn, lén vận chuyển ra ngoài bằng cửa sau.
Thị trước hết tới một xưởng gốm sứ nhỏ ở ngoại ô phía đ, sau khi đưa đồ cho họ xem, liền vẽ bản thiết kế để lại đó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/nu-y-trung-sinh-bao-thu-bi-hai-sinh-con-o-bai-tha-ma/chuong-76-giac-nha-kho-phong.html.]
Thúy Chi đặt lại hai trăm lượng bạc: "Ba ngày sau giao hàng."
"Cô nương yên tâm, chúng nhất định giao hàng đúng hẹn." Năm sáu món đồ sứ, nung thì nh, quan trọng nhất là c đoạn tô màu phía sau.
Trước đây từng hợp tác một lần, Thúy Chi đối với họ khá hài lòng, kh nói thêm lời nào, mang theo đồ thật rời , vội vã tới chợ đen cầm đồ l bạc.
Khi tới chợ đen, trời đã về chiều.
Trước kia khi tới bán đồ, phần lớn thời gian là Thúy Bình , Thúy Chi chỉ theo tới hai lần, nhưng chủ chợ đen vẫn nhận ra thị.
Sau khi kiểm tra đồ đạc, chủ chợ đen nói: "Đây đều là đồ ngự ban, kh dễ bán ra đâu."
Thúy Chi biết muốn ép giá: "Ông chủ, sáu món cổ vật và một bức thư họa, sáu vạn lượng, nhận vào ít nhất kiếm được hai vạn, hời đ."
Đồ vật trong hoàng cung đều là cống phẩm từ khắp nơi, hoặc do c bộ chế tạo, đều là tay nghề của nghệ nhân bậc thầy, tất nhiên giá trị. Thư họa lại càng là tuyệt tác, giá trị liên thành, kh thể đo đếm bằng tiền.
Cuối cùng, vài món đồ đó, Thúy Chi thu về sáu vạn lượng. Thị bảo chủ chợ đen cứ ra giá là năm vạn. Năm vạn này mang về cho Vương phi, còn một vạn kia thị bỏ túi riêng.
Thúy Bình đối với Vương phi trung thành tận tụy, đến cuối cùng lại c.ắ.n lưỡi tự sát, còn chịu tiếng nhơ.
Hai ngày nay th sự ên cuồng của Bạch Băng Nguyệt và cách thị hành hạ khác, Thúy Chi cảm th sợ hãi, thị tính toán cho bản thân . Thị kh giống Thúy Bình, Thúy Bình là gia nô đời đời, còn thị là nha đầu mua từ bên ngoài, kh nhược ểm nào bị Vương phi nắm giữ.
Ả cảm th sớm muộn gì cũng sẽ mất mạng trong tay Vương phi, ả sợ hãi, sớm tính toán đường lui mới được. Hơn nữa, ả luôn cảm th Vương gia kh giống như trước kia nữa. Trước đây Vương phi giả vờ hiền lương thục đức, lừa gạt Vương gia, nay những chiêu đó đều vô dụng cả .
Đợi đến lúc đó ả sẽ giả bệnh, cầu xin Vương phi bu tha cho , nếu thật sự kh được thì đành giả c.h.ế.t để trốn thoát.
Thúy Chi chia ngân phiếu ra làm hai phần cất kỹ, vừa mới ra khỏi chợ đen thì va một vị c t.ử ăn mặc bảnh bao. Vị c t.ử mặt ngọc kia đưa tay ra xin lỗi: "Thật ngại quá, va cô nương, cô nương kh chứ?"
"Kh , sau này đứng cẩn thận chút." Thúy Chi th đối phương tr tuấn tú lịch sự thì đỏ mặt, xa vẫn còn ngoảnh đầu lại m lần.
Đến khi lên xe ngựa, Thúy Chi sờ vào trong n.g.ự.c thì trống trơn: "Ngân phiếu của ta đâu ?"
Hai phần tiền chia ra đều kh còn nữa, ngay cả số bạc lẻ và ngân phiếu ả mang theo trong cũng kh th tăm hơi đâu.
Nghĩ đến gã nam t.ử vừa va lúc nãy, ả nghiến răng: "Chắc c là l trộm, đó là một tên trộm!"
Thúy Chi lập tức xuống xe ngựa, quát tháo với đám thị vệ cùng: "Gã nam t.ử mặc đồ màu táo đỏ kia là kẻ trộm, l mất ngân phiếu của ta , mau đuổi theo bắt về cho ta!"
Đợi đến khi bọn họ quay lại tìm, đâu còn th bóng dáng gã nam t.ử mặc đồ màu táo đỏ đó nữa. Hỏi tiểu nhị và chủ trong quán, ai n đều lắc đầu nói kh th.
Thúy Chi tức giận dậm chân, ả đã quá bất cẩn , bạc vậy mà bị trộm mất.
Lần này làm đây, Thúy Chi nóng lòng như kiến bò chảo nóng, chỉ đành quay về trước, bẩm báo với Vương phi lại tìm đồ đạc đem bán.
Trong trà quán, Thập Ngũ đã thay đổi trang phục bước ra ngoài. Vương gia lệnh cho y l c chuộc tội, c chừng T.ử Hà Viện, kh ngờ lại phát hiện bên cạnh Vương phi đang lén đem đồ trong kho bán.
Vương phủ đã nghèo đến mức này , đến nỗi bán cả vật phẩm ban thưởng, mà đó còn là phần thưởng của Vương gia nữa.
Y vỗ vỗ vào túi bạc sáu vạn lượng trong n.g.ự.c, kh ngờ lại lập c nh đến thế, y mau ch.óng quay về bẩm báo với Vương gia.
Dung Cửu Kh nghe xong lời bẩm báo của Thập Ngũ, sáu vạn lượng bạc trên bàn, kh khỏi cười lạnh: "Vương phủ đã nghèo đến mức kh đủ ăn, bán đồ ban thưởng để sống qua ngày ? Hay là, nhà khó phòng tặc?"
"Khống chế cả hai phía lại, bản vương hỏi Vương phi xem rốt cuộc chuyện này là thế nào."
Dung Cửu Kh đứng dậy, dẫn theo Mộc Vân và Mộc Phong khí thế hừng hực tiến về phía T.ử Hà Viện.
Chương trước Chương sau
Chưa có bình luận nào cho chương này.