Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Nước Mắt Hào Môn

Chương 18:

Chương trước Chương sau

vòng tay của Cố Th, mùa đ này dường như kh còn lạnh đến thế. Mỗi tối, đều giữ tư thế này để chìm vào giấc ngủ, chưa từng cởi áo.

tưởng kh thể qua được mùa đ giá rét này, kết quả là đã chờ được hoa xuân nở.

Thời tiết dần ấm lên, khi kh việc gì, Cố Th lại dùng xe lăn đẩy ra tắm nắng, lúc nào cũng được quấn kín mít như cái bánh chưng.

hỏi Cố Th: “Cố Th, em sắp c.h.ế.t kh? Chị y tá nói em kh cần hóa trị nữa.”

Cố Th nén tiếng khóc nói với : “Kh đâu, là vì em sắp khỏi , kh cần hóa trị nữa.”

“Thật ra, một cách nói khác, linh hồn con sẽ kh c.h.ế.t , mà là bầu bạn với ký ức, ngủ yên trong mộ huyệt.”

“Khụ khụ khụ... Cố Th, thật là buồn cười, đã là một giám đốc kinh do nghĩa trang đạt chuẩn đ. Đến cả cái lời giới thiệu lãng mạn thế này em cũng bị lay động .”

dừng lại một chút, ngẩng đầu về phía Cố Th: “Thật ra em kh muốn ngủ yên mãi mãi, em càng muốn kiếp sau hơn.”

Cố Th xoa xoa mái tóc giả trên đầu : “Vậy em nói xem, em còn muốn làm gì mà chưa làm được, sẽ giúp em hoàn thành.”

“Em hy vọng kiếp sau thể sống cùng ba mẹ ở một thị trấn nhỏ phía Nam, nơi đó bốn mùa đều là mùa xuân, kh tuyết lớn, kh mùa đ...”

“...Cũng kh Tiêu gia và đau khổ.”

Cố Th nghe xong sống mũi cay cay, ra sức gật đầu: “Được, vậy nói xong nhé. Đến lúc đó sẽ đến Phương Nam tìm em, mở một quán cà phê mèo, để em mỗi ngày đều được chơi với những chú mèo.”

Một ý tưởng thật đẹp, làm Cố Th cảm động, cũng làm chính cảm động.

“Khụ khụ...” Một trận kích động, bắt đầu ho sặc sụa.

Cố Th lập tức trở nên căng thẳng, bệnh nhân như , tuyệt đối kh thể bị cảm.

“Đi thôi, chúng ta về phòng bệnh.”

Cố Th muốn quay hướng xe lăn, nhưng bị ngăn lại.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nuoc-mat-hao-mon/chuong-18.html.]

“Kh, em còn chưa mệt, em muốn ngắm phong cảnh thêm chút nữa.”

“Vậy được , l thêm cho em chiếc áo khoác l vũ, ngoan ngoãn chờ nhé.”

Cố Th xoay chạy .

Mắt dán chặt vào những đóa hoa nghênh xuân trong bồn hoa. Những b hoa nhỏ màu vàng, đung đưa trong gió lạnh cắt da, thật đẹp.

dùng hết sức lực toàn thân, xoay xe lăn, muốn lại gần xem cho kỹ.

Đáng tiếc, chỉ vài chục mét khoảng cách, mà lại kh với tới được.

đúng là một phế vật vô dụng. sắp c.h.ế.t , tất cả mọi thứ đều từ bỏ, cho dù là thứ yêu hay thứ hận.

Khi đang buồn rầu, bên tai đột nhiên vang lên một giọng nữ the thé.

“Lưu Tích Tích, con tiện nhân mày, mày muốn hủy hoại tao!”

Tiêu Ái với nhấc chân thoăn thoắt x về phía , thô bạo túm l cổ áo . như chiếc lá rơi rụng, lay động trong tay cô ta.

Mũ rơi, tóc giả rơi, khăn trùm đầu cũng bị giật xuống, cuối cùng chúng bốn mắt nhau.

Đột nhiên tay cô ta dừng lại, ánh mắt sắc bén kia bỗng trở nên hoảng sợ, theo bản năng cô ta lùi lại một bước.

Chắc cô ta kh ngờ m tháng kh gặp, đã thành dạng kh ra , ma kh ra ma thế này, việc cô ta kinh ngạc đến thế cũng nằm trong dự đoán của .

? Dọa cô sợ à?”

bình tĩnh nói, lần này bại lộ, đủ để mang lại mối đe dọa c.h.ế.t cho , nhưng chẳng hề quan tâm.

cô ta vẫn luôn muốn g.i.ế.c , hà cớ gì phiền phức thế. cũng đã sắp c.h.ế.t , cứ như ý cô ta .

“Mày... mày là Lưu Tích Tích?” Tiêu Ái kh dám tin.

Chắc cô ta kh thể tưởng tượng, cái trước kia dù bị cô ta ức h.i.ế.p nhưng vẫn ngang ngược ngẩng cao đầu, kiêu ngạo như phượng hoàng như lại biến thành ra n nỗi này.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...