Ở Nhờ Nhà Trùm Trường, Tôi Bỗng Nghe Thấy Tiếng Lòng Cậu Ta
Chương 1:
Bố mẹ dừng xe trước cổng khu chung cư Gia Uyển bảo xuống xe. kéo vali từ cốp sau ra, vừa đóng cửa cốp lại.
Họ chỉ để lại một câu: “Địa chỉ gửi cho con , sống vui vẻ nhé!”
lái xe thẳng, để lại mùi khói xe và đáng thương đứng đó.
đứng ngẩn trước cổng khu chung cư sang trọng. Gia Uyển là khu nhà giàu nổi tiếng, an ninh nghiêm ngặt, kh ai ra đón thì liệu vào được kh?
về phía cổng vài bước thì ện thoại reo lên. còn tưởng cặp bố mẹ kia lương tâm trỗi dậy, màn hình mới phát hiện số lạ.
“…”
nhấn nghe, đầu dây bên kia truyền đến giọng của một phụ nữ.
“Niệm Niệm bảo bối, là dì Thần đây, con đang ở đâu?”
Dì Thần là bạn thân của mẹ , chỉ gặp m lần nhưng ấn tượng tốt về dì.
Chỉ là kh ngờ mẹ lại để sang ở nhờ nhà dì Thần.
“Dì Thần, con đang ở cổng khu chung cư.”
“Niệm Niệm, dì th con .”
ngẩng đầu lên, liền th dì Thần đang vẫy tay về phía , vội kéo vali về phía dì.
“Niệm Niệm bảo bối, dì nhớ con quá!”
cười cười: “Con cũng nhớ dì Thần.”
Nói chuyện vài câu, theo dì vào trong khu chung cư.
mải ngẩn nên kh nhận ra đã đến nơi từ lúc nào. Dì Thần bấm vân tay bảo đưa tay ra.
đưa tay qua, dì giúp ghi nhận vân tay.
“Xong , vào nhà thôi.”
gật đầu, kéo vali vào trong. Vừa bước vào cửa, lập tức sững .
Trùm trường đang ngồi trên sofa phòng khách chơi ện thoại. Nghe tiếng cửa mở, ta quay đầu về phía .
Gương mặt kh biểu cảm, đường nét tinh xảo như tác phẩm nghệ thuật, đôi mắt hạnh đào lấp lánh ánh sáng.
liếc ta từ trên xuống dưới m lần.
Khụ, c nhận trùm trường này đẹp trai thật.
“Thằng nhóc kia, còn kh mau qua đây xách vali cho Niệm Niệm mang lên phòng!”
Giọng dì Thần vang lên từ cửa, cười gượng hai tiếng.
Dù ta đẹp thật, nhưng dù cũng là trùm trường, bảo ta xách vali cho … là kh muốn sống nữa à?
“Kh cần đâu dì Thần, để con tự làm là được.”
“ lại kh được, thể để con làm việc chứ, nó chưa c.h.ế.t đâu.”
vừa định mở miệng từ chối thì lại nghe th giọng của trùm trường.
[Kh ngờ lại là Niệm Niệm… Niệm Niệm đến nhà ở ? Vui quá!]
nghiêm trọng nghi ngờ bị ảo thính, đờ đẫn ta.
ta quen ?
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“ vừa nói chuyện à?”
ta vẫn giữ bộ mặt như thể nợ ta m trăm triệu, đến cả mắt cũng lười ngẩng lên, thản nhiên bu một câu: “Kh.”
Ngay lúc cho rằng bị ảo thính, giọng nói của ta lại vang lên lần nữa.
[Giọng vừa hung dữ quá kh, dọa Niệm Niệm sợ kh?]
[…]
ta lại mở miệng, chỉ là giọng ệu mềm hơn nhiều so với lúc nãy.
“Thôi được , để xách vali giúp lên trên.”
Nói xong liền đứng dậy về phía .
ta đến bên cạnh , cúi xách l vali, khoảng cách giữa hai chúng lúc này gần.
Giọng nói kia lại vang lên lần nữa.
[Niệm Niệm thơm quá, dễ thương quá, thật muốn c.ắ.n một cái.]
: Chuyện này nói ra chắc chẳng ai tin, nhưng hình như thể nghe được tiếng lòng của trùm trường.
“Niệm Niệm, con theo nó lên phòng xem hài lòng kh, kh vừa ý thì nói với dì.”.
“Vâng ạ.”
theo ta lên tầng hai. Bề ngoài mặt ta kh cảm xúc, im lặng kh nói gì, nhưng trong lòng thì ồn ào đến c.h.ế.t .
[ Niệm Niệm kh nói chuyện với nữa, buồn ghê.]
[…]
[Muốn hôn Niệm Niệm quá, haiz.]
Mặt “xoẹt” một cái đỏ bừng. thật sự kh ngờ trùm trường lại một mặt như vậy, huống chi chúng còn chưa quen thân mà.
Chẳng lẽ ta thầm thích ?
Cũng khả năng.
Kh để ý thì chúng đã lên đến tầng hai. Tầng hai rộng, tổng cộng năm phòng.
“Đây là phòng của , phòng ở bên trái phòng . việc gì thì tìm .”
ta đặt vali trước cửa quay về phòng . đẩy cửa bước vào, lướt mắt sơ qua.
Cả căn phòng mang t hồng nhạt, tràn đầy hơi thở thiếu nữ, bên trong còn cả phòng tắm riêng.
Sau khi dọn dẹp đồ đạc xong, mới chợt nhận ra - kh còn nghe được tiếng lòng của Lê Túc nữa.
Sự tò mò thôi thúc sang gõ cửa phòng ta.
ta kh kiên nhẫn mở cửa, giọng nói phần dữ dằn.
“ chuyện gì?”
Cơ thể cứng đờ, kh ngờ ta lại tức giận như vậy, sợ đến mức lùi về sau hai bước, vành mắt cũng đỏ lên.
nghe rõ tiếng lòng của ta.
[C.h.ế.t c.h.ế.t , lần này thật sự dọa Niệm Niệm , cô sẽ kh ghét chứ?]
[ đâu biết là cô gõ cửa, lại quên mất Niệm Niệm đang ở nhà chứ.]
[ làm đây, kh biết dỗ con gái mà.]
Chưa có bình luận nào cho chương này.