Oan Gia Tái Hợp
Chương 7:
Suốt ba ngày liền, tan ca đêm xuống dưới chung cư, luôn th bóng dáng cao lớn mặc áo khoác da đó dựa vào tường.
Trong tay xách theo những túi đồ ăn vẫn còn bốc khói.
Ngày đầu tiên là cháo thịt nạc trứng bắc thảo kèm sủi cảo gạch cua.
Ngày thứ hai là bánh croissant caramel mới ra lò kèm cà phê latte đá.
Ngày thứ ba là món lẩu cay Tứ Xuyên nồng đượm, kèm dòng ghi chú tâm lý dặn là vị cay nhẹ.
Lý do của thì nhiều vô kể.
- Tiện đường làm về.
- Quán đang mua một tặng một, kh ăn thì phí.
- Trừ dần vào tiền sữa lần trước.
kh nhận, lại dùng đôi mắt sâu thẳm pha chút vẻ vô tội , khóe miệng khẽ hạ xuống, cộng thêm vết sẹo vẫn còn mới trên trán, tr y hệt một chú ch.ó lớn bị ướt mưa - lại còn là loại ch.ó biết cầm súng.
- Tô Nhiên, đứng đây nửa tiếng , vai đau quá, em cầm l .
Mềm lòng ư? Kh hề chuyện đó.
Chủ yếu là... món lẩu cay đó thơm quá.
làm mặt lạnh nhận l túi đồ: "Lần cuối thôi đ! Đừng gửi nữa!" quay lưng thẳng lên lầu, kh ngoái đầu lại.
Phía sau lưng vang lên tiếng cười trầm thấp kh chút che giấu của .
Ngày thứ tư, vừa kết thúc một ca trực đêm cực kỳ vất vả, cấp cứu cho hai bệnh nhân nguy kịch, mệt đến mức hồn lìa khỏi xác.
Lết đôi chân nặng nề xuống dưới lầu, đã chuẩn bị sẵn tinh thần - hôm nay chắc gã này lại mang theo bánh gắp kèm sữa đậu nành đá.
Kết quả là dưới lầu trống trơn, kh th bóng dáng Trì Dã đâu.
Một chút thất vọng nhỏ nhoi trong lòng còn chưa kịp nhen nhóm đã bị sự mệt mỏi và cơn đói cồn cào nhấn chìm.
Vậy cũng tốt, cho th tịnh. cúi đầu quẹt thẻ cửa.
- Tít -
- Tô Nhiên.
Giọng nói vang lên từ trong bóng tối cạnh họng cứu hỏa.
giật b.ắ.n , quay đầu lại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/oan-gia-tai-hop/chuong-7.html.]
Trì Dã chẳng biết từ đâu chui ra, kh cầm túi đồ ăn mang về mà lại xách theo một túi lớn nguyên liệu nấu ăn.
Quan trọng nhất là sự gọn gàng thường th trên đã biến mất sạch sành s, một nửa chiếc áo khoác ướt sũng, đầu tóc vẫn còn nhỏ nước, tr vẻ hơi t.h.ả.m hại. Cộng thêm biểu cảm vừa bực bội vừa ấm ức kia, tr còn th đáng thương làm ...
- lại ra n nỗi này? - cau mày bộ quần áo ướt nhẹp của .
Gió đêm se lạnh, quần áo ướt dính vào chắc c khó chịu lắm.
hít một hơi, chỉ tay lên tầng trên: "Nhà , vòi nước... nổ . Vừa sửa xong nhưng van nước bị rỉ sét nên kh khóa được, đóng được một chút thì lại càng rò rỉ mạnh hơn, giờ nhà nước ngập lênh láng . Ban quản lý bảo đợi sáng mai mới thợ. Em xem..."
bước lại gần một bước, hơi nước từ bộ quần áo ướt hòa cùng mùi hương th mát trên ập tới: "Cho ở nhờ một đêm nhé? Sofa là được ."
Ánh mắt chân thành như một dân lương thiện.
Nhưng đường nét cơ bắp bờ vai được làm nổi bật qua lớp áo ướt, cùng với đôi mắt mang theo chút khẩn khoản và... ý tứ kh cho phép từ chối kia...
Tim lại đập hụt một nhịp chẳng chịu nghe lời.
Đồ lừa đảo! Diễn viên thực thụ! Rõ ràng là thể ở ký túc xá cảnh đội mà!
Đối diện với ánh mắt ươn ướt lại chút tinh quái của , túi nguyên liệu lẩu được tuyển chọn kỹ càng trên tay, toàn là món thích, đây rõ ràng là đang c khai quyến rũ...
- Xì. - đảo mắt, thừa biết gã này đang tính toán chuyện gì.
- Lau khô đã! Sàn nhà nhà đắt tiền lắm đ!
quay quẹt thẻ, cửa "cạch" một tiếng mở ra, kh ngoái đầu lại nhưng nghe rõ mồn một tiếng thở phào nhẹ nhõm và tiếng cười kìm nén của kẻ phía sau.
Vòi nước nổ? Kịch bản này soạn thảo chẳng tâm gì cả, nhưng... c.h.ế.t tiệt là nó lại hiệu quả.
Trì Dã nhờ vào diễn xuất vụng về chuyện "nước ngập lênh láng" mà thành c lẻn vào nhà .
Sofa đã trở thành "căn cứ chiến lược" của .
cũng biết ều.
Mỗi ngày đều dậy sớm hơn , chờ dụi mắt bước ra khỏi phòng ngủ thì trên bàn ăn đã bày sẵn bữa sáng nóng hổi: sủi cảo tôm trong veo, trứng lòng đào béo ngậy, hoặc bánh mì nướng phết đầy bơ đậu phộng kèm sữa đậu nành mới xay.
Hương thơm tấn c trực diện vào dạ dày .
- Dịch vụ thời gian thử việc, - mặc chiếc tạp dề mới mua in hình chú ch.ó Corgi ngốc nghếch, đẩy cốc sữa về phía , - Bao cả bữa sáng, nâng cao hiệu suất làm việc cho chủ thuê.
c.ắ.n miếng sủi cảo, nước sốt ngọt lịm bùng nổ trong miệng, chỉ thể ậm ừ: "Cũng được đ!"
Sofa quá nhỏ, cái thân hình cao lớn của co quắp cả đêm, hôm sau lúc nào cũng cử động cái cổ cứng đờ phàn nàn: "Tô Nhiên, sofa hình như ảnh hưởng đến việc phục hồi vai của ? Thế này tính là t.a.i n.ạ.n lao động kh?" Vừa nói vừa tỏ vẻ nghiêm trọng xoa xoa cái vai từng bị thương.
liếc , lười chẳng buồn bóc mẽ. Lục trong kho ra cái giường xếp, mặt lạnh lùng dựng bên cạnh sofa của : "Tai nạn lao động được cấp giường, giá thuê ngày năm mươi, cuối tháng th toán."
Chưa có bình luận nào cho chương này.