Ôm Trọn Hạnh Phúc
Chương 22: Ca Mổ Định Mệnh
Bệnh viện Quốc tế Hong Kong – 9h sáng.
Ca mổ bắt đầu.
Phía ngoài phòng mổ, Vy ngồi co ro trên ghế, tay run run cầm con thú nhồi b nhỏ Thiên Bảo ôm mỗi đêm.
Bác sĩ bước ra, nghiêm giọng:
“Ca mổ tim cho bé Thiên Bảo kéo dài 5 giờ. Chúng sẽ làm hết khả năng.”
Cánh cửa phòng mổ khép lại.
Một khoảng cách mong m ngăn giữa sự sống và mất mát.
Giờ thứ 1…
Khải Minh vẫn đứng bất động, ánh mắt lạnh như băng nhưng tay lại siết chặt l tay Vy.
“Nếu con vượt qua được… thề sẽ kh bao giờ để hai mẹ con em chịu thêm bất cứ tổn thương nào.”
Vy rúc đầu vào n.g.ự.c , nghẹn ngào:
“Chỉ cần con sống… em thể đánh đổi mọi thứ.
Dù là cả d phận, cả d tiếng… em kh cần gì hết.”
Giờ thứ 3…
Bên trong phòng mổ, tiếng máy móc vang lên dồn dập.
Tim của Thiên Bảo bất ngờ giảm nhịp đập đột ngột.
“Tình trạng trụy tim! Chuẩn bị sốc ện! Nh!”
Bác sĩ trưởng siết chặt hai tay:
“Kh thể để mất bé. còn quá nhỏ…”
Phía ngoài, cùng lúc đó…
Vy bật khóc dữ dội, như một linh cảm tồi tệ vừa ập đến.
“Em cảm th… con đang gọi em… em sợ lắm… Khải Minh…”
ôm chặt l cô:
“Tin . Con là con của em – mẹ mạnh mẽ nhất mà từng gặp.
Thiên Bảo chắc c sẽ kh bỏ em.”
Giờ thứ 5 – 13h45 phút.
Một tiếng “beep” kéo dài vang lên… tất cả mọi c.h.ế.t lặng.
Tim Thiên Bảo ngừng đập.
“Chuẩn bị hồi sức! 1… 2… 3… sốc!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/om-tron-h-phuc/chuong-22-ca-mo-dinh-menh.html.]
Kh phản ứng.
“Tiếp tục! Kh được bỏ cuộc!”
💔 Ngoài phòng mổ, Vy gục xuống, tay ôm bụng:
“Con ơi… xin con… đừng bỏ mẹ…”
Trong khoảnh khắc nguy kịch nhất…
Một ều kỳ diệu xảy ra.
Tim bé đập trở lại.
“Tim phục hồi! Huyết áp ổn định trở lại!”
Toàn bộ ekip mổ òa lên.
Một y tá bật khóc:
“ nhóc mạnh mẽ thật đ… đúng là kỳ tích.”
14h25 – Ca mổ thành c.
Bác sĩ bước ra, tháo khẩu trang, mỉm cười nhẹ nhõm:
“Ca mổ thành c. Tuy nhiên, bé cần theo dõi sát sau hậu phẫu.”
Vy ngã khụy xuống – nhưng là ngã trong hạnh phúc.
Khải Minh quỳ xuống ôm chầm l cô:
“Chúng ta làm được … Em th kh? Phép màu là thật.”
Tối hôm đó. Trong phòng hồi sức.
Thiên Bảo tỉnh lại, đôi mắt yếu ớt mở ra.
Vy siết tay con:
“Mẹ ở đây… mẹ kh đâu hết…”
bé mỉm cười yếu ớt:
“Mẹ… xinh đẹp quá…”
Khải Minh bật cười, cúi xuống:
“Con biết kh? Con dũng cảm y như mẹ con. Còn hùng như ba.”
“Vậy… sau này con được gọi ba là ba thật kh?” – Thiên Bảo hỏi.
Khải Minh nắm tay con trai:
“Kh chỉ là ba.
Ba còn là sẽ bảo vệ con đến hết đời.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.