Ôn Nhĩ
Chương 11:
Lục Đình Xuyên nhẹ nhàng xoa đầu .
“Đúng là phiền phức thật, nên em mau chóng khỏe lại .”
Bụng réo lên một tiếng kh đúng lúc.
“Em chưa ăn tối kh? Đợi một lát, bảo cô giúp việc nấu cho em món ăn khuya nhé.”
Lục Đình Xuyên nh chóng ra ngoài, chặn cũng kh kịp.
Một lát sau, một bát mì trứng rau cải nóng hổi được mang vào.
“Em nếm thử xem, mì cô nấu ngon lắm.”
“Vâng.”
thực sự đói, cầm đũa lên ăn ngay.
Lục Đình Xuyên vẫn ngồi bên cạnh ăn.
Càng , nụ cười trên môi càng tươi hơn.
“Ôn Nhĩ, kh ngờ em dễ nuôi thật đ nha.”
đang ăn, nhưng mắt lại nhòe vì sương.
Lục Đình Xuyên hoảng hốt, luống cuống đưa khăn gi cho .
“Em đừng khóc, chỉ đùa thôi mà.”
hít hít mũi, cố nén kh để nước mắt chảy ra.
Nhưng lại càng khó chịu hơn.
Điều này làm Lục Đình Xuyên càng thêm bối rối.
“Thôi nào, bảo bối, em muốn khóc thì cứ khóc .”
“Lại đây, cho em mượn bờ vai này.”
Lục Đình Xuyên ôm chầm l .
tựa vào vai , kh thể kìm nén được mà bật khóc nức nở.
khóc lâu, vẫn nhẹ nhàng vỗ về lưng .
nghe th nói bên tai , vừa nghiêm túc lại vừa trịnh trọng.
“Ôn Nhĩ, hứa với , dù xảy ra chuyện gì, em cũng sống thật tốt.”
“Kh trở ngại nào kh thể vượt qua, nếu , sẽ giúp em san bằng tất cả.”
Trong lồng ngực, một nỗi chua xót lớn lao lan tỏa.
Trái tim tan nát của .
Dường như lại thêm dũng khí để đập trở lại.
Tết Nguyên Đán nh chóng đến.
lại trôi qua.
Khi bạn đã hoàn toàn hết hy vọng vào ai đó, việc đối diện với họ lại kh còn quá khó khăn nữa.
Bà nội và bố dường như đã một cái Tết náo nhiệt.
Náo nhiệt đến mức kh hề phát hiện ra thường xuyên kh nhà.
lẽ, họ chưa bao giờ quan tâm đến chuyện đó.
Lục Đình Xuyên bay sang Mỹ vào một ngày trước Tết.
Bố mẹ nhiều cơ nghiệp ở nước ngoài, m năm nay cơ bản là c tác nước ngoài.
Cả gia đình họ sẽ đón Tết ở Mỹ.
“Ôn Nhĩ, chuyện gì cứ gọi ện cho nhé.”
Bây giờ cứ như thể sợ sẽ làm ều dại dột, thường xuyên tìm nói chuyện.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Hỏi mỗi ngày đâu, làm gì.
muốn nói với , rằng đã nhớ lời dặn.
sẽ sống thật tốt.
Ngũ Chỉ Sơn đã được di chuyển khỏi .
Vòng kim cô cũng kh thể khống chế .
Từ nay về sau, sống vì chính .
Lục Đình Xuyên trở về vài ngày trước khi khai giảng.
Đêm hôm đó, đến dưới nhà tìm .
“Ôn Nhĩ”
còn mang về cho một chiếc vòng tay kim cương, nói là quà mừng năm mới tặng .
Nó quá đắt giá, kh muốn nhận.
hơi bực .
“Tiền của mua, kh tiền của bố mẹ .”
“Ai lại đeo vòng tay đắt tiền như thế bán xúc xích nướng chứ?”
“ lại kh đeo được?”
kh thể nói lý với , nhưng vẫn kh muốn nhận.
“Ôn Nhĩ, làm bạn gái nhé.”
đột nhiên kéo tay lại, đôi mắt đen láy một cách nghiêm túc.
Tim đập thình thịch, tai nóng ran kh hiểu vì .
“Em, chúng ta kh hợp đâu.”
vội vàng gỡ tay ra.
“ từng nói, kh muốn yêu đương với cô gái nghèo.”
“Chúng ta kh thể nào.”
Nói xong vội vàng chạy .
Điện thoại của Lục Đình Xuyên gọi đến ngay sau đó.
“Ôn Nhĩ, tha thứ cho những lời ngu ngốc nói trước đây. biết em lo lắng, nhưng kh thử thì làm biết chúng ta kh hợp?”
“Ôn Nhĩ, thích em lâu lắm , em thích kh?”
Má nóng bừng.
Lòng bàn tay cầm ện thoại đổ mồ hôi.
Đầu mũi cay cay.
kh thể nói nên lời.
Một lúc lâu sau, cúp máy.
lại gửi tin n cho .
“ sẽ cố gắng hết sức để em đồng ý .”
Khai giảng .
Lục Đình Xuyên càng ngày càng c khai đối xử tốt với .
Trước đây Lục Đình Xuyên kh đến lớp mỗi ngày.
Nhưng bây giờ đến trường hàng ngày, hơn nữa còn mang bữa sáng cho .
Mỗi ngày đều đến cửa lớp chúng , cầm túi giữ nhiệt đựng đồ ăn.
Cứ gọi là “Nhĩ Nhĩ, Nhĩ Nhĩ.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.