Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Ôn Nhĩ

Chương 24:

Chương trước Chương sau

đàn tiều tụy nhíu mày, hơi mở mắt.

Đôi con ngươi đỏ ngầu, khi đến, ánh sáng trong mắt đột nhiên bừng lên.

dường như kh dám tin vào mắt , dùng sức dụi dụi.

Giọng nói khàn đặc đầy vẻ kh chắc c.

“Nhĩ Nhĩ, là em ?”

th dưới chân , chiếc thẻ ngân hàng bị cắt thành nhiều mảnh vụn.

Và trên tay lúc này, đang nắm chặt sợi dây chuyền bạc xỏ hai chiếc nhẫn đôi kia.

Sống mũi cay xè.

chậm rãi đến trước mặt , ngồi xổm xuống.

“Lục Đình Xuyên, là em...”

nâng khuôn mặt lên, lặng lẽ .

Tóc rối bù, cằm lún phún râu, cả tiều tụy như sắp tan vỡ.

sững sờ một lát, quay đầu né tránh, giọng nói vẻ tủi thân.

“Em kh muốn vạch rõ r giới với , còn tìm đến làm gì?”

“Em xin lỗi, em hối hận .”

khẽ khàng xin lỗi, “Em kh thể quên được , thể chấp nhận em lại kh?”

vòng tay qua cổ , chủ động hôn lên.

Môi khẽ run lên, cả như bị hóa đá.

Sau đó, cơ thể như được bơm lại sức sống.

ôm chặt l , nh chóng chuyển từ bị động sang chủ động, đáp lại nụ hôn của .

Vừa hôn, vừa bế lên, đặt lên giường.

quỳ một chân xuống đất, mở sợi dây chuyền ra.

Hai chiếc nhẫn bạc mộc mạc được l ra, nâng niu trong tay một cách thành kính.

Đôi mắt đen láy, long l .

“Nhĩ Nhĩ, đeo lại cho em được kh?”

“Được khai quang trước cửa Phật, linh thiêng lắm.”

đẫm nước mắt đưa tay ra.

Lục Đình Xuyên nghiêm túc đeo chiếc nhẫn vào tay .

“Hứa với , đừng bao giờ tháo nó ra nữa được kh?”

khóc đeo chiếc còn lại vào tay .

Dùng sức gật đầu, “Kh tháo, mãi mãi kh tháo.”

Lục Đình Xuyên vui mừng như một đứa trẻ.

Nở một nụ cười vô cùng rạng rỡ.

Ánh nắng xuyên qua khe rèm cửa sổ chiếu vào.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Ánh sáng ấm áp phủ lên chúng .

Chúng ôm chặt l nhau.

Ngoại truyện 1

Lần đầu tiên Lục Đình Xuyên biết tên Ôn Nhĩ.

Là vào một buổi chiều học kỳ một năm lớp Mười.

Gần kỳ thi cuối kỳ, m con trai trốn tiết tự học chơi bóng rổ.

Tiêu Phong cũng chẳng biết thần kinh vấn đề gì, đường chuyền đang yên đang lành lại lệch một cách kỳ lạ.

Quả bóng rổ mất kiểm soát, đập mạnh vào tấm bảng th báo ở một bên sân.

Một tiếng "choang" vang lên, kính vỡ tan tành.

"Đậu má! Mày xong , bạn!"

"Lần này thầy Chủ nhiệm phê bình, đừng mà đổ thừa tao đ!"

Vài hả hê xúm lại gần bảng th báo.

"Ối giời, thủ khoa lần này vẫn là Ôn Nhĩ!"

"Cô nàng này đỉnh thật, đúng là thần học!"

Lục Đình Xuyên với bước chân lười nhác, tiến lại gần.

Trong ô cửa sổ tủ kính bị hở một góc, d sách những đạt học bổng qua các kỳ thi tháng của học kỳ này được c bố.

Vị trí đầu tiên dán ảnh một nữ sinh mặc đồng phục x trắng.

Gương mặt nhỏ n, gầy gò, trắng trẻo, biểu cảm trên mặt vẻ hờ hững.

Lục Đình Xuyên chằm chằm vào bức ảnh vài giây.

cảm th biểu cảm đó toát lên vẻ quật cường, bất khuất, thậm chí còn mang theo chút buồn bã.

Lục Đình Xuyên vô tình ghi nhớ cái tên "Ôn Nhĩ".

Những lần sau ngang qua tấm bảng th báo đó, luôn theo thói quen quay đầu liếc .

Ảnh và tên của Ôn Nhĩ, kh ngoài dự đoán, vẫn giữ vững vị trí thứ nhất.

Kỳ nghỉ hè năm nhất cấp ba, tại cửa hàng tạp hóa nhỏ bên cạnh phòng bi-a.

Mặc dù chưa từng gặp mặt trong trường, Lục Đình Xuyên gần như nhận ra Ôn Nhĩ ngay lập tức.

chưa bao giờ nghĩ rằng cô học sinh giỏi, thường xuyên đứng đầu bảng xếp hạng, lại bị gia đình đ.á.n.h mắng dễ dàng như vậy.

nhớ đến cô em gái nhỏ hơn hai tuổi, được gia đình nâng niu như trứng mỏng.

bỗng th thương cảm cho Ôn Nhĩ.

hỏi Tiêu Phong và đám bạn vài câu.

Sau khi phát hiện cô đang bày bán xúc xích nướng, kh kìm được gọi Tiêu Phong và đám bạn đến mua vài lần.

Kh biết kẻ nào kh đáng tin cậy đã bắt đầu lan truyền tin đồn rằng họ đang hẹn hò.

Quả nhiên, loại tin đồn này sẽ gây rắc rối cho cô bé.

Khi đám tiểu tìm đến gây sự với Ôn Nhĩ, đứng một bên lạnh lùng quan sát.

nghĩ, nếu chúng quá giới hạn, thì quy tắc kh bắt nạt con gái của lẽ nên thay đổi một chút.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...