Ôn Nhĩ
Chương 3:
“Cái đồ tiện nhân lười biếng ham ăn này!”
“Bảo mày làm chút việc cũng lề mề, mày kh c.h.ế.t !”
Cánh tay ngay lập tức xuất hiện m vết lằn đỏ.
Cả bị đ.á.n.h cho suýt ngã xuống đất.
“Bà chủ, còn buôn bán kh đ?”
Giọng nói lạnh lùng của thiếu niên vang lên phía sau.
Bà lập tức ném chổi l gà xuống.
Đổi mặt nh như kịch Tứ Xuyên, cười hềnh hệch, “ trai, mua gì nào?”
Thiếu niên nhíu mày một cái.
“Cho một gói t.h.u.ố.c lá.”
“Và một thùng Coca, chuyển sang phòng bi-a bên cạnh.”
“Được, được.” Bà cười ha hả báo giá.
Thiếu niên th toán, “Bảo cô bé này mang sang .”
“ mày còn kh mau !” Bà mắng .
khuân thùng Coca theo kia ra khỏi cửa hàng nhỏ.
đó nhận thùng Coca từ tay .
“ làm cho.”
chạm vào tay , “ nóng thế, em bị sốt à?”
hơi mơ màng theo .
đưa đến phòng bi-a, còn bảo một em mua t.h.u.ố.c giúp .
“Em… em tên là Ôn Nhĩ?”
“Cái lần nào cũng đứng nhất khối hả?”
sốt đến mức hơi mơ hồ, ngơ ngác gật đầu.
Kh ngờ ta lại biết tên .
“Tsk, cái bà nội rách việc gì của em thế, đ.á.n.h em ghê quá.”
cúi đầu, kh nói gì.
kh hỏi thêm, đưa cho một hộp Ibuprofen và một tuýp t.h.u.ố.c mỡ.
Lại ném cho một hộp mì ăn liền.
“Uống t.h.u.ố.c lúc bụng đói kh tốt.”
ngước mắt , chút kinh ngạc.
quay , cầm l một cây cơ bi-a, về phía bàn.
lặng lẽ ôm mì và thuốc.
Rời giữa những tiếng reo hò vì vào bóng liên tiếp.
ngâm mì nóng hổi.
Uống t.h.u.ố.c hạ sốt.
Rúc vào chăn, nước mắt giàn giụa.
Đó là lần đầu tiên mua t.h.u.ố.c cho .
Lớn đến từng này, mỗi lần bị ốm.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
đều tự chịu đựng.
Nếu để bà biết, sẽ chỉ bị mắng nhiều hơn.
“Mày cứ giả vờ , xem bệnh c.h.ế.t được kh!”
“Chỉ biết kiếm cớ, tất cả những việc này đều làm xong!”
Sau khi vào học lớp Mười Hai, bắt đầu bày quầy.
Thiếu niên mua t.h.u.ố.c hạ sốt cho ngày đó, đến trước quầy mua xúc xích.
Các cô gái xung qu kích động che miệng, đứng từ xa vây xem.
mới biết, hóa ra ta chính là Lục Đình Xuyên.
Nhân vật nổi tiếng luôn là tâm ểm bàn tán của các bạn cùng lớp.
Chiều tối, dọn hàng như thường lệ.
Gần lúc dọn dẹp xong, Lục Đình Xuyên cưỡi một chiếc mô tô phân khối lớn cực ngầu.
bẻ lái ngoạn mục, dừng lại đối diện quầy hàng của .
xuống xe, chống chân dài xuống đất, dựa vào xe mô tô hút thuốc.
Áo khoác da đen, quần c sở màu tối, đôi giày Martin gọn gàng.
Ánh sáng vàng ấm từ đèn đường vừa đúng chiếu lên vai .
Giống như được dát một lớp ánh sáng sân khấu.
Vài cô gái mua xúc xích xung qu, từ lúc tiếng động cơ gầm rú vang lên đã la hét thất th.
M cô bé vừa lén , vừa nói với .
“Bạn trai đang đợi tan làm kìa.”
cười, đưa những cây xúc xích đã xiên cho họ.
hết, Lục Đình Xuyên dập tắt thuốc, đến trước quầy .
“Còn phần của kh?”
gắp cây xúc xích cuối cùng, bóp sốt cà chua đưa cho .
“Lần sau trả tiền đ.”
Lục Đình Xuyên nhướng mày, “Phần ăn miễn phí một tháng đã hết hả?”
gật đầu, bắt đầu thu dọn quầy.
“Tuần sau trận bóng rổ của trường, em xem kh?”
Lục Đình Xuyên vừa ăn xúc xích vừa thản nhiên trò chuyện.
“Tùy tình hình đã.”
vốn kh thích tụ tập đ .
Ở trường, độc lai độc .
Ngoài giờ học, kh tham gia bất kỳ hoạt động câu lạc bộ nào.
Bạn bè đều nói là mọt sách, làm cao giả tạo.
Nhưng làm hai c việc vào buổi tối, thật sự kh thể phân chia chút sức lực nào.
“ tham gia à?”
nhớ ra, hình như chơi bóng rổ khá tốt.
Mùa giải năm ngoái, thường nghe các cô gái trong lớp bàn tán về tên .
Chưa có bình luận nào cho chương này.