Ôn Nhĩ
Chương 5:
“ năm đó bị t kh là mày, đáng lẽ ra mày nên bị t c.h.ế.t !”
Ngực bà phập phồng, à gào lên, chỉ tay vào mà c.h.ử.i rủa thậm tệ.
Vẫn chưa hả dạ, bà dùng sức ném cái chậu về phía .
Chậu đồng đập vào trán , loảng xoảng rơi xuống đất, lăn vài vòng.
Trút giận xong, bà vào bếp, tự bưng bữa tối ra.
Bố lắp chân giả vào, đứng dậy khỏi ghế sofa, lê bước đến bàn ăn ngồi xuống.
lau mái tóc ướt sũng, nhặt cái chậu lên.
L cây lau nhà từ nhà vệ sinh ra, lau sàn nhà sạch sẽ.
trở về căn phòng chất đầy đồ đạc lặt vặt, chỉ vừa đủ đặt một chiếc giường gấp chật hẹp.
Âm thầm thay một bộ quần áo khác.
l cuốn sổ đen đặt sâu trong cặp sách ra.
Đó là sổ nợ của .
Mỗi khoản tiền đưa cho bà đều được ghi chép lại.
Tiền sinh hoạt phí, tiền t.h.u.ố.c men, tiền thay chân giả.
Và cả khoản tiền bà gọi là "thu nhập bị mất" của bố trong những năm qua.
tin rằng thể trả hết từng khoản một.
Phía cuối cuốn sổ, dán một tấm ảnh.
phụ nữ trong ảnh đang dịu dàng mỉm cười với .
Đó là mẹ mà chưa từng gặp mặt.
Họ nói rằng mẹ đã qua đời vì băng huyết và khó sinh khi sinh .
Là do khắc c.h.ế.t mẹ.
Nhưng hồi còn nhỏ, bố từng nói với rằng, đó kh là lỗi của .
Đó là tai nạn.
Ông nói họ đều yêu , và mẹ mong chờ sự xuất hiện của nhất.
Ông nói cái tên Ôn Nhĩ là mẹ đặt cho .
Ông nói, “Ôn Nhĩ, bố và mẹ luôn mong con thể sống một cách nhẹ nhàng, ung dung và thoải mái.”
Ông bảo vệ , an ủi mỗi khi bà mắng c.h.ử.i .
Khiến kiên định tin rằng yêu thương .
Năm mười tuổi, vì làm bảng tin cho lớp mà về trễ một tiếng.
Chính một tiếng đồng hồ này, bố ra khỏi ngõ tìm thì bị một chiếc xe "dù" t bay, dẫn đến việc cắt cụt hai chân.
Từ đó, tội lỗi của càng thêm chất chồng, trở thành tai họa khắc cha khắc mẹ.
Bố từ đó suy sụp hoàn toàn.
Ông mất đôi chân của , cuộc đời chìm trong bóng tối.
Ông tự rơi xuống vực sâu.
Và kh còn sức lực để che chở cho nữa.
Nếu nói đó là lỗi của .
Thì cam lòng chuộc tội.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
khẽ vuốt ve tấm ảnh trên cuốn sổ.
Sau đó, gấp sổ lại, nhét vào sâu nhất trong cặp sách.
mở cửa, họ đang dùng bữa.
lặng lẽ ra khỏi nhà, xuống lầu.
Đêm mùa đ, trời tối nh.
Ánh đèn đường của khu chung cư cũ kỹ mờ ảo.
Ở cầu thang vọng lên tiếng ho, khạc mạnh một tiếng, dọc cầu thang lên.
Một mùi t của cá thoang thoảng theo gió hành lang bay tới.
dừng bước, nắm chặt quai cặp sách.
“Ôi chao, Nhĩ Nhĩ đ à, đâu thế, chú đang định lên nhà tìm bố cháu uống rượu đây.”
Trương Thuận tay lắc lắc chai rượu đế, chặn đường .
“Chậc, càng lớn càng xinh ra, giống hệt mẹ cháu hồi trẻ.”
Gã đưa tay muốn chạm vào , nh chóng lùi lại một bước, vừa kịp tránh.
Đúng lúc này, một hàng xóm khác vừa vào nhà.
Trương Thuận đành nhường một bước, để đó lên lầu.
lập tức lợi dụng khoảng trống đó chạy xuống hai bậc thang cuối cùng.
Gió lạnh rít lên trong con hẻm, cắm đầu chạy về phía trạm xe buýt.
Trương Thuận là gã đàn độc thân bán cá ở đầu ngõ.
Gã trạc tuổi bố , tính tình dâm đãng, là một kẻ lưu m tiếng trong khu này.
Đôi mắt lúc nào cũng láo liên chằm chằm vào những phụ nữ ngang qua quầy hàng của gã.
Quầy cá của gã, kh bất kỳ cô con gái hay cô vợ trẻ nào dám bén mảng tới.
Thế nhưng bà lại thích mua cá nhà gã.
Bởi vì Trương Thuận sẽ cho bà một chút nội tạng cá để bà cho con mèo ở tiệm tạp hóa ăn.
“Mèo còn biết ều hơn , ngoan ngoãn hơn cái con r vô dụng đó.”
Bà luôn thích than vãn với ngoài đầu đường cuối ngõ như vậy.
Hồi học cấp hai, một hôm, đang ngồi làm bài tập ở nhà.
Trương Thuận mang theo một con cá đến gõ cửa.
“Nhĩ Nhĩ, ở nhà một à, bố và bà đâu ?”
“Họ bệnh viện .” mở cửa, chuẩn bị nhận l con cá.
Nhưng gã lại luồn qua khe cửa mà lách vào.
đóng cửa lại.
“Kh cần cháu nhúng tay, chú để nó vào bếp cho.”
Trương Thuận đặt con cá vào chậu rửa trên bệ bếp, nhưng kh hề rời .
Gã đến bàn ăn nơi đang học bài, ngồi xuống ngay cạnh .
“Nhĩ Nhĩ lớn nhỉ, đã học cấp hai .”
Gã vừa nói, đột nhiên nắm l tay .
Chưa có bình luận nào cho chương này.