Ông Chủ Cửa Hàng Yêu Sinh Viên
Chương 1: Tiếng Chuông Cửa Vỡ Tan Sự Tĩnh Lặng
Ngụy Viễn Đ kh nhớ lần cuối cùng cảm th trái tim rung động là khi nào. Năm năm, một khoảng thời gian đủ dài để mọi vết thương thành sẹo, mọi nhiệt huyết lụi tàn. đã xây dựng một bức tường kiên cố xung qu bản thân, kh cho phép bất kỳ ai bước vào, cũng kh cho phép bước ra. Cửa hàng tiện lợi "Nắng Mới" của nằm lặng lẽ ở một góc phố cũ kỹ, tựa như một phần của chính – bình yên, trầm mặc, và đôi khi chút cô độc.
Mỗi buổi sáng, thức dậy lúc năm giờ, pha một cốc cà phê đen đặc, và sắp xếp hàng hóa. Những kệ hàng đầy ắp bim bim, mì gói, nước ngọt, và đủ thứ lặt vặt của cuộc sống hiện đại, nhưng chúng chẳng thể lấp đầy khoảng trống trong lòng . Cuộc đời Ngụy Viễn Đ đã trải qua quá nhiều biến cố: từ một trai 18 tuổi bị gia đình từ mặt vì xu hướng tính dục, bươn chải khắp nơi, cho đến khi thành c rực rỡ với c ty chung cùng bạn bè, lại vụt mất tất cả chỉ trong một năm định mệnh. Mất thân, mất niềm tin vào tình yêu, chọn cách rút lui khỏi thế giới ồn ào, về lại nơi chốn cũ, tìm kiếm sự bình yên trong c việc hàng ngày.
tự nhủ, cuộc đời sẽ cứ thế trôi . Sẽ kh thêm bất kỳ sóng gió nào, cũng kh thêm bất kỳ rung động nào. đã quá mệt mỏi với những mất mát và sự phản bội. Một cuộc sống an nhàn, kh vướng bận, là ều duy nhất khao khát.
Cho đến một buổi chiều cuối thu, khi ánh nắng vàng h hao hắt xiên qua khung cửa kính, làm sáng bừng những hạt bụi nhảy múa trong kh khí, tiếng chu cửa quen thuộc vang lên. "Kính coong!" Tiếng chu cửa này Ngụy Viễn Đ đã nghe kh biết bao nhiêu lần, nhưng lần này, nó dường như mang một âm hưởng khác, phá vỡ sự tĩnh lặng vốn của cửa hàng, và cả trong trái tim .
Một trai trẻ bước vào. Ngụy Viễn Đ ngẩng đầu lên, ánh mắt chạm đôi mắt to tròn, long l như chứa cả một bầu trời của . Mái tóc màu hạt dẻ hơi rối, khuôn mặt non nớt với vài nốt tàn nhang lấm tấm dưới ánh nắng. mặc một chiếc áo hoodie rộng thùng thình, quần jeans bạc màu, và đeo một chiếc ba lô cũ kỹ. Dáng vẻ của , kh biết tại , lại gợi cho Ngụy Viễn Đ một cảm giác lạ lẫm, vừa quen thuộc, vừa xa xôi.
"Chào chú ạ," trai nói, giọng nói trong trẻo như tiếng suối. "Chú biết ở đây phòng trọ nào cho thuê kh ạ? Cháu vừa chuyển đến khu này."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ong-chu-cua-hang-yeu-sinh-vien/chuong-1-tieng-chuong-cua-vo-tan-su-tinh-lang.html.]
Ngụy Viễn Đ thoáng ngẩn . Đã lâu lắm mới nghe th từ "chú" từ một xa lạ mà kh cảm th khó chịu. Ngược lại, nó chút gì đó đáng yêu, khiến chợt mò mẫm tìm kiếm một nụ cười đã bị lãng quên từ lâu. "Phòng trọ à?" lặp lại, cố gắng giữ giọng ềm tĩnh. "Cháu mới chuyển đến đây ?"
gật đầu, rụt rè kéo dây đeo ba lô. "Dạ vâng. Cháu là Lan T.ử Nhan. Cháu là sinh viên năm hai, vừa chuyển về đây để tiện học ạ."
Lan T.ử Nhan. Cái tên này, bất giác nghĩ, cũng trong trẻo và đáng yêu như chính chủ nhân của nó vậy. Ngụy Viễn Đ chậm rãi bước ra khỏi quầy tính tiền, đến gần hơn với . chỉ vào con hẻm nhỏ bên cạnh cửa hàng. " một phòng trọ trống ở cuối con hẻm đó. Của một bà cụ sống một , bà muốn cho thuê để bầu bạn."
Đôi mắt Lan T.ử Nhan sáng lên lấp lánh. "Thật ạ? Cháu cảm ơn chú nhiều lắm!" cười rạng rỡ, nụ cười như nắng sớm xua tan mây mù, khiến cả căn phòng dường như bừng sáng. Nụ cười chạm đến một góc khuất sâu thẳm trong trái tim Ngụy Viễn Đ, khiến nó khẽ nhói lên một nhịp, như thể đã sống dậy sau một giấc ngủ dài.
Ngụy Viễn Đ đứng bóng lưng nhỏ n của Lan T.ử Nhan khuất vào con hẻm. Một cảm giác lạ lẫm len lỏi trong lòng . cảm giác, cuộc đời , sau năm năm tĩnh lặng, chuẩn bị đón nhận một ều gì đó hoàn toàn mới mẻ. kh biết ều đó là gì, nhưng nó khiến vừa tò mò, vừa chút bất an. Liệu thể một lần nữa mở lòng? Liệu đủ dũng khí để đối mặt với những cảm xúc mà đã cố gắng chôn vùi?
Tối hôm đó, Ngụy Viễn Đ pha thêm một ly cà phê nữa. ngồi lặng lẽ bên quầy, ra con phố vắng. Hình ảnh nụ cười rạng rỡ của Lan T.ử Nhan cứ hiện lên trong tâm trí . "Lan T.ử Nhan..." lẩm bẩm cái tên, cảm th nó thật thân thuộc, như thể đã biết từ lâu . kh ngờ, ở độ tuổi 38, trái tim lại thể lỡ nhịp trước một trai trẻ măng mới chỉ 20. Cỏ non gặm trâu già, Ngụy Viễn Đ khẽ cười chua chát. Nhưng nụ cười đó, lại mang theo một chút hy vọng, một tia sáng yếu ớt trong đêm tối. biết, cuộc đời sẽ kh theo hướng từng hình dung nữa. Mọi thứ, lẽ, sẽ bắt đầu thay đổi từ đây.
________________________________________
Chưa có bình luận nào cho chương này.