Ông Chủ Cửa Hàng Yêu Sinh Viên
Chương 7: Nỗi Đau Quá Khứ và Lời Hứa Của Hiện Tại
Đêm đó, cửa hàng "Nắng Mới" chìm trong sự tĩnh lặng khác thường. Sau khi phụ nữ kia rời , một bầu kh khí nặng nề bao trùm l hai . Lan T.ử Nhan kh nói gì, chỉ nắm c.h.ặ.t t.a.y Ngụy Viễn Đ, ánh mắt đầy sự kiên định và mong chờ. biết, cần thời gian để sắp xếp lại mọi thứ, để tìm lời giải thích cho những gì vừa xảy ra.
Ngụy Viễn Đ dẫn Lan T.ử Nhan vào quầy pha chế, nơi thường ngày tràn ngập tiếng cười và mùi thức ăn thơm lừng, nay lại trở nên trầm mặc. pha hai ly trà hoa cúc nóng, hương thơm dịu nhẹ lan tỏa, như cố gắng xoa dịu kh khí căng thẳng. ngồi xuống đối diện Lan T.ử Nhan, hít một hơi thật sâu.
"Cháu muốn biết tất cả đúng kh?" Ngụy Viễn Đ hỏi, giọng nói khẽ khàng, như sợ làm vỡ tan bầu kh khí mong m.
Lan T.ử Nhan gật đầu, siết chặt ly trà trong tay. "Dạ. Cháu muốn biết. Cháu muốn hiểu chú."
Ngụy Viễn Đ bắt đầu kể, giọng đều đều, nhưng ánh mắt lại chứa đựng cả một trời gi bão. kể về tuổi 18 đầy hoài bão, về giấc mơ đại học dang dở khi trượt nguyện vọng. kể về khoảnh khắc dũng cảm c khai xu hướng tính d.ụ.c của với gia đình, và cách bị bố mẹ từ mặt, bị coi là nỗi ô nhục của dòng họ. Lan T.ử Nhan nghe mà tim quặn thắt, tưởng tượng ra hình ảnh một trai trẻ tuổi một bươn chải nơi đất khách quê , kh ểm tựa.
kể về những năm tháng làm c, làm thuê, trải qua đủ mọi hạng , đủ mọi cay đắng. gặp được một bạn chí cốt, cùng nhau gầy dựng c ty từ hai bàn tay trắng. Họ thành c rực rỡ, tiền tài d vọng đến nh chóng. Ngụy Viễn Đ tưởng chừng cuộc đời đã bước sang một trang mới, tìm th hạnh phúc trong sự nghiệp và tình yêu.
" là đầu tiên chú yêu sâu đậm sau khi rời khỏi gia đình," Ngụy Viễn Đ nói, giọng khẽ run lên. "Chú tin tưởng tuyệt đối, giao phó tất cả cho , từ c ty cho đến trái tim . Nhưng ..." dừng lại, hít một hơi thật sâu. " đã phản bội chú. Chiếm đoạt c ty, và sau đó... bỏ rơi chú."
Lan T.ử Nhan nghe mà lòng phẫn uất. muốn ôm l , muốn xoa dịu nỗi đau mà đã gánh chịu.
"Đúng lúc đó, bố chú bệnh nặng," Ngụy Viễn Đ tiếp tục, đôi mắt đỏ hoe. "Ông luôn trách chú là kẻ bất hiếu, là nỗi ô nhục. Nhưng khi chú mất tất cả, lại là đầu tiên tìm đến chú. Ông muốn hòa giải, muốn xin lỗi. Nhưng chưa kịp làm gì cả... đã qua đời vì bệnh tật." ngừng lại, nuốt khan. "Mẹ chú... bà kh thể chịu đựng được cú sốc đó. Bà cũng ra kh lâu sau đó."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ong-chu-cua-hang-yeu-sinh-vien/chuong-7-noi-dau-qua-khu-va-loi-hua-cua-hien-tai.html.]
Hai hàng nước mắt lăn dài trên má Ngụy Viễn Đ. Đây là lần đầu tiên khóc trước mặt Lan T.ử Nhan, lần đầu tiên cho phép bản thân yếu đuối sau nhiều năm. Lan T.ử Nhan kh nói gì, chỉ vòng tay qua ôm l thật chặt, để vùi mặt vào vai , để thỏa sức khóc. cảm nhận được nỗi đau tột cùng của , nỗi đau của sự mất mát, sự phản bội, và cả sự hối hận.
"Chú trở thành kẻ trắng tay," Ngụy Viễn Đ nói tiếp, giọng nghẹn ngào. "Mất tất cả: gia đình, sự nghiệp, tình yêu. Chú tự nhốt trong bóng tối, tự trách là kẻ mang đến tai ương. Chú rời khỏi thành phố đau thương đó, về lại góc phố này, mở cửa hàng tiện lợi. Chú muốn sống một cuộc đời lặng lẽ, kh còn vướng bận gì nữa. Chú sợ yêu, sợ tổn thương, sợ lại một lần nữa mất tất cả."
Lan T.ử Nhan vẫn ôm chặt . "Chú Viễn Đ," khẽ thì thầm. "Chú kh lỗi. Chú đã chịu đựng quá nhiều . Chú đã mạnh mẽ khi vượt qua tất cả."
ngẩng đầu lên, dùng tay lau những giọt nước mắt trên má . "Chú Viễn Đ, cháu kh quan tâm đến quá khứ của chú. Ai cũng những vết sẹo. Quan trọng là chú đã vượt qua nó như thế nào. Và chú... chú đã vượt qua nó một cách phi thường."
Lan T.ử Nhan thẳng vào mắt , ánh mắt kiên định và tràn đầy tình yêu. "Cháu biết, chú đã từng tổn thương. Nhưng cháu sẽ kh bao giờ bỏ rơi chú. Cháu sẽ ở bên chú, chăm sóc chú, và yêu chú bằng tất cả những gì cháu . Cháu hứa."
Lời hứa của Lan T.ử Nhan như một luồng gió mát lành, xoa dịu tâm hồn đang bị giày vò của Ngụy Viễn Đ. vào đôi mắt trong veo của , th được sự chân thành, sự tin tưởng tuyệt đối. biết, đây kh là những lời nói bốc đồng của tuổi trẻ, mà là lời hứa xuất phát từ một trái tim yêu thương thật sự.
Ngụy Viễn Đ ôm chặt Lan T.ử Nhan vào lòng, lần này là một cái ôm đầy hy vọng và biết ơn. đã từng nghĩ sẽ kh bao giờ thể yêu thêm một lần nào nữa, kh bao giờ thể tin tưởng thêm một ai nữa. Nhưng Lan T.ử Nhan đã xuất hiện, mang theo ánh nắng, mang theo sự ấm áp, và mang theo tình yêu. đã giúp chữa lành những vết thương lòng sâu sắc nhất, giúp tìm lại niềm tin vào cuộc sống và vào tình yêu.
"Cảm ơn cháu, T.ử Nhan," khẽ thì thầm. "Cảm ơn cháu đã đến bên chú."
Đêm đó, họ ngồi bên nhau lâu, chỉ đơn giản là ôm nhau, truyền hơi ấm cho nhau. Quá khứ vẫn còn đó, nhưng kh còn là gánh nặng. Hiện tại, với Lan T.ử Nhan trong vòng tay, Ngụy Viễn Đ cảm th bình yên và hạnh phúc hơn bao giờ hết. biết, kh còn là đàn cô độc nữa. Lan T.ử Nhan, và tình yêu của họ sẽ là sức mạnh giúp vượt qua mọi khó khăn.
________________________________________
Chưa có bình luận nào cho chương này.