Ông Ngoại
Chương 5:
kể cho mẹ nghe về việc nội mang theo một túi ảnh di vật.
Mẹ cũng kh biết cười hay khóc: "Ông ngoại con là cẩn thận, kh muốn nói ra những ều trong lòng, nhưng luôn làm những việc khiến khác cảm động."
Mẹ nói, trước đây khi mẹ học trung học cơ sở ở thị trấn.
Hồi đó gia đình nghèo, kh đồng hồ.
Mẹ chỉ thể dựa vào độ sáng của trăng để biết khi nào nên học.
Lúc đó vẫn bộ.
Một lần, trăng vô cùng sáng.
Mẹ đã đánh giá sai thời gian nên vội vàng thu dọn đồ đạc để học.
Trên đường , mẹ gặp một tài xế xe hơi lén lút gọi mẹ.
Mẹ sợ hãi chạy đến trường, nhưng phát hiện cổng trường chưa mở.
Lạnh và sợ hãi, mẹ ngồi ở cổng trường lâu cho đến khi trời sáng.
Khi về nhà, mẹ kể lại chuyện này cho bà ngoại.
Ông ngoại bán bút máy và xe đạp mới của .
Đổi l một chiếc đồng hồ cho mẹ.
Mẹ thích ăn táo, đã dùng hạt táo để ươm một cây non tại nhà.
Lúc đó trình độ văn hóa của còn hạn chế.
Ông kh biết rằng cây non mọc từ hạt táo kh thể trở thành cây táo.
Nhưng vẫn chăm sóc cây non đó hơn một năm.
Cho đến khi cây con bị cừu ăn mất.
Mẹ còn kể, khi sinh em trai, bà ngoại còn lo lắng hơn cả mẹ...
Mẹ nói, mẹ nhớ bà ngoại.
【Nếu biết bà ngoại sẽ ra sớm như vậy thì mẹ đã nên đưa bà ra ngoài xem thế giới bên ngoài từ lâu .】
【Lúc đó mẹ luôn nghĩ rằng chúng ta còn nhiều thời gian để ở bên nhau.】
【Nhưng mẹ thật sự kh biết, con thể ra bất cứ lúc nào.】
【Minh, con là đứa trẻ ngoan, con hiếu thảo hơn mẹ, lương tâm hơn mẹ.】
......
Mẹ nhớ bà ngoại quá.
bỗng nhiên hối hận vì đã kh đưa mẹ cùng.
Ít nhất lúc này, thể đưa tay ra để ôm mẹ.
Nhiều ểm tham quan ở Bắc Kinh đặt trước.
Cộng với lý do là ngày lễ.
Nhiều nơi đã kín chỗ, kh thể đặt được.
chỉ thể chọn một vài nơi dễ đặt chỗ.
Dẫn tham quan.
Chụp đủ kiểu ảnh cho gửi cho bố mẹ xem.
Nhưng mỗi lần ra ngoài, đều mang theo máy tính.
Trong giờ ăn, xem qua các vấn đề c việc.
Ông ngoại chút thương xót : " máy tính cũng tốt, làm trở nên dễ dàng hơn."
"Càng dễ dàng thì càng làm nhiều, đến kỳ nghỉ cũng kh thể nghỉ ngơi."
cười: "Bây giờ mọi ngành nghề đều như vậy, ít thể nghỉ lễ trọn vẹn."
"Ít nhất cũng được nghỉ 8 ngày, kh làm đã là tốt ."
Ông ngoại cười khổ: "Dương Dương cũng kh được nghỉ à?"
"Học sinh kh được nghỉ à?"
xem lịch trình: "Nó 2 ngày nghỉ vào ngày 7 và 8, lúc đó con sẽ đưa đến trường của nó dạo."
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
"Được, lâu kh gặp Dương Dương."
Khi em trai học đại học, nó luôn theo thầy thực tập nghiên cứu.
Mùa hè, nó ở lại trường để làm thí nghiệm.
Chỉ dịp Tết mới gặp nhau.
Chúng thể liên lạc qua ện thoại, nhưng ngoại kh biết sử dụng ện thoại th minh.
Đối với , cơ hội tương tác với em trai càng ít hơn.
Vì vậy, càng nhớ em trai hơn.
Cả hai chúng đều được nuôi nấng từ nhỏ.
Tình cảm của dành cho chúng tự nhiên cũng sâu đậm hơn nhiều.
Cuối cùng ngoại cũng đã già.
Đến ngày thứ năm, cảm th mệt mỏi.
Chúng định nghỉ ngơi ở nhà.
Căn hộ thuê ở tầng 17.
ra ngoài cửa sổ, thể th đường ray xe lửa.
Ông ngoại đeo kính lão, cúi ra cửa sổ ra ngoài.
Lúc đó mới phát hiện ra một cuốn nhật ký dày cộp.
Cuốn sổ cũ, nhưng được bảo quản tốt.
Nó nằm ngay bên cạnh tay .
Ông ra ngoài, thỉnh thoảng viết vài câu.
Th , mỉm cười cất cuốn sổ : "Ông viết cho bà ngoại của con."
"Khi chết, nhớ bảo mẹ con đốt cuốn sổ này cho ."
"Bà ngoại con kh biết chữ, đến lúc đó sẽ đọc cho bà nghe."
l ra những bức ảnh đã chụp trong vài ngày qua trong ện thoại: "Đến lúc đó, con sẽ in tất cả ra cho bà ngoại xem."
Ông ngoại hình ảnh của trong ện thoại, mỉm cười: "Những bức ảnh này tr tươi tắn, thể dùng làm ảnh cũ."
Trong tiếng địa phương của chúng .
Ảnh cũ là ảnh tang lễ.
Ánh mắt dừng lại ở một bức ảnh.
Hôm đó khi đến Quảng trường Thiên An Môn, đã nói trước với ngoại đừng mang theo túi xách.
Kh mang túi xách sẽ xếp hàng nh hơn.
Nếu túi xách thì sẽ bị kiểm tra.
Ông đã nhớ ều đó.
Ông đã cất bức ảnh của bà ngoại đã chuẩn bị sẵn vào cặp sách.
Trên đường về, sợ sẽ buồn nên đã dùng AI để tạo ra một bức ảnh ngoại và bà ngoại đứng trước Quảng trường Thiên An Môn.
Ông ngoại thích bức ảnh này.
Ông yêu cầu in ra.
Ông muốn treo nó trong nhà.
một lão già nua nói về chuyện sau khi qua đời như thể đang trò chuyện bình thường.
Trái tim cảm th khó chịu.
Ở quê hương chúng một phong tục.
Khi già còn sống, họ sẽ đặt làm quan tài vừa vặn với , để ở nhà.
Quan tài của bà ngoại đã được sử dụng.
Chỉ còn quan tài của ngoại được để ở nhà.
Dù biết ai cũng sẽ già và c.h.ế.t nhưng khi nghe nói ra, vẫn cảm th khó chịu.
vô thức cảm th kh thể chết, muốn ngoại sống mãi mãi.
Chưa có bình luận nào cho chương này.