Ông Ngoại
Chương 8: hết
Cuối cùng, bố quyết định: "Chúng ta sẽ ở lại huyện trước, đến ngày Tết mới về."
"Gần nửa năm kh ở, chắc c dọn dẹp nhà cửa."
"Bố hãy nghe chúng con, mẹ sẽ vui khi th cả gia đình chúng ta quây quần bên nhau."
Ông ngoại kh thể phản đối chúng , đành để chúng sắp xếp.
Vào ngày Tết, chúng nấu cơm ở huyện để mang về cho bà ngoại.
Chỉ trong chốc lát, chúng th ngoại đang trò chuyện với dân trong làng.
đó hỏi : "Ông đâu vậy? Đã hơn nửa năm kh về."
Ông ngoại trả lời: "Cháu gái đưa đến Bắc Kinh ở."
đó ngạc nhiên: "À? Thật vậy ?"
"Con bé thật giỏi, đã đưa ngoại đến Bắc Kinh để hưởng thụ cuộc sống sung túc."
Ông ngoại khoe khoang: " nghĩ , khi còn máy bay nữa."
đó thở dài: "Ôi! Ông già vẫn được cháu gái chăm sóc, trong làng chúng ta được bao nhiêu được cháu trai đón về ở cơ chứ!"
Mẹ đang quét nhà nghe th cuộc trò chuyện của họ.
Quay đầu lại, mẹ cười và nói với : "Con con kìa, miệng thì nói kh muốn , nhưng thực ra vui."
"Ông luôn cảm th kh là cha ruột của mẹ, sau khi bà ngoại con mất, mẹ sẽ trở nên xa cách với ."
"Thực tế thì ều đó hoàn toàn kh thể xảy ra, làm lương tâm, đã nuôi mẹ bao nhiêu năm, chính là cha ruột của mẹ."
Thực tế, theo quan ểm của mẹ , ngoại kh thân thiết với mẹ.
Luôn một khoảng cách vô hình giữa hai cha con này.
lẽ vì kh quan hệ huyết thống, trong mối quan hệ của họ luôn cảm th thiếu một cái gì đó.
Nhưng sự tôn trọng và yêu thương lẫn nhau thì kh hề thiếu.
Thậm chí còn nhiều hơn so với những cặp cha con quan hệ huyết thống.
Trong thời đại mà ít phụ nữ ly hôn, đã chấp nhận bà ngoại đầy tổn thương và mẹ, bị nhiều coi là gánh nặng.
Mẹ nói, khi bà ngoại mới l chồng lúc đó mẹ của vẫn còn sống, cụ đã dùng lòng hiếu thảo để ép buộc nội.
Cụ l hết 37 nhân dân tệ tiền lương hàng tháng của và phiếu lương thực.
Để kh đưa tiền cho bà ngoại và con gái của bà.
Sau khi ngoại kết hôn, cụ quản lý tiền bạc còn nghiêm ngặt hơn.
Cụ còn yêu cầu bà ngoại sinh cho ngoại một đứa con trai thì mới trả lại tiền lương của ngoại cho gia đình nhỏ này.
Ông ngoại biết mẹ đang cố tình gây khó dễ.
Sau khi phản kháng vô ích, chỉ còn cách đưa bà ngoại và mẹ ra ở riêng.
Trong thời kỳ mà cả làng đều cười nhạo.
Ông một gánh vác tất cả.
Ông dùng xe kéo chở từng chuyến ngói.
Tiết kiệm từng đồng một.
Để cho bà ngoại và mẹ một ngôi nhà thực sự.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ong-ngoai/chuong-8-het.html.]
Mẹ luôn nói, bà ngoại dạy mẹ biết ơn.
Ngay cả cha ruột cũng kh thể đối xử tốt với mẹ như vậy.
Một cha dượng, khó thể làm được một nửa những gì cha ruột làm.
Nhưng ngoại còn làm tốt hơn cả cha ruột.
Những năm đó, mẹ học ở thành phố.
Ông ngoại làm thuê, giúp khác xây nhà.
Chỉ để kiếm thêm tiền, để mẹ thể xe buýt về nhà một lần mỗi tháng.
Khi thay bà ngoại vào thành phố thăm mẹ, đã bộ.
thực sự kh thể tưởng tượng được.
Làm thể bộ quãng đường hơn 50 km như vậy.
Nhưng mẹ nói, lúc đó mọi lại chủ yếu bằng cách bộ.
Ông ngoại lúc đó cũng muốn học xe đạp.
Ông đã mua xe đạp, nhưng sau lại đổi l một chiếc đồng hồ để tặng mẹ .
Chiếc đồng hồ đó giờ đã kh còn chạy được nữa, trở thành một kỷ vật.
Mẹ cất giữ nó như một kỷ vật quý giá.
Mẹ yêu cha dượng của , bà nói rằng bà chưa bao giờ coi ngoại là cha dượng.
mỉm cười, ôm vai bà: "Thực ra, con cũng chưa bao giờ coi mẹ là mẹ nuôi."
Từ ngày mẹ nhận nuôi , đã là con đẻ của mẹ.
Ngay cả khi biết được thân phận của , cũng chưa bao giờ cảm th bà kh thân thiết với .
Mẹ thoát ra khỏi vòng tay .
Bà vuốt lại mái tóc hơi rối của .
Chỉ vào bức ảnh chung của bà ngoại do ngoại mới đóng khung, bức ảnh được tạo bằng AI, mẹ nói: "Con làm thêm một bức ảnh nữa, cho mẹ vào cùng nhé."
Ngày mùng 5 Tết là sinh nhật của ngoại.
Mẹ đã chuẩn bị một bàn tiệc thịnh soạn.
và em trai mang bánh kem đã đặt sẵn đến.
Khi hát bài hát sinh nhật, chúng bảo ngoại ước một ều.
Ông kh biết rằng nếu nói ra thì ều ước sẽ kh thành hiện thực.
Ông nhắm mắt lại và nói: " mong Văn Văn, Minh Minh, Dương Dương đều suôn sẻ, bình an và khỏe mạnh."
"Chúa phù hộ cho đừng gây rắc rối cho họ là được."
Ông ngoại đã 94 tuổi.
chỉ mong thể quan tâm đến bản thân nhiều hơn.
Chúng đã lớn , kh cần lo lắng quá nhiều cho chúng nữa.
Hy vọng vào thời ểm này năm sau, mong muốn của ngoại sẽ là về sự bình an và khỏe mạnh của chính .
(Hết)
Chưa có bình luận nào cho chương này.