Ông Nội Vốn Là Chồng Hờ
Chương 2:
Những năm trước, bà nội đã nhờ vả khắp nơi để kiếm cho bố một chân trong nhà máy.
Nhưng chẳng chịu làm ăn t.ử tế, làm thì lêu lổng, suốt ngày chỉ làm m trò khốn nạn như trêu chọc nữ c nhân.
Sau đó, làm mẹ mang bầu.
Sau khi mẹ sinh ra, bà nội kh yên tâm nên đã tìm một họ hàng xa làm nghề hộ lý đến chăm sóc mẹ ở cữ.
Bố th khoản chi tiêu phát sinh trong nhà thì kh phục: "Đàn bà con gái, sinh con thôi mà, còn cần đến hộ lý chăm sóc cơ à?"
"Nhà dư tiền thế này thì còn làm làm cái gì nữa?"
Bà nội tận tình khuyên bảo, nói rằng đàn sự nghiệp của riêng , gánh vác trách nhiệm gia đình.
Lời còn chưa dứt, mặt nội đã tối sầm lại.
Ông cho rằng bà nội đang mượn chuyện nói bóng nói gió, coi thường gã đàn "kh kiếm ra tiền" như .
Bà nội đã dỗ dành suốt ba ngày ba đêm, khép nép phục vụ tận tình, trà nước chu đáo thì sự việc mới tạm lắng xuống.
Cuối cùng, bố được sự đồng ý của nội nên đã nghỉ việc.
4
Sau đó, bà nội nhờ giới thiệu thêm vài c việc nữa nhưng bố cũng kh thèm , cứ kén cá chọn c, chê bai đủ ều.
Mẹ kh chịu nổi nữa, sau khi sinh em trai kh lâu thì bà bỏ , kh bao giờ quay lại nữa.
Bầu kh khí trong phòng trở nên ngượng ngập.
cứ tưởng bố sẽ đập bàn, sẽ chỉ tay vào mũi dì Tiểu Lệ mà c.h.ử.i bới, giống như cách vẫn đối xử với bà nội thường ngày.
Nhưng chỉ gãi đầu, cười gượng gạo: "Mẹ chẳng dạy được gì cho cả, còn con trai bà thì ? Đang làm chức vụ gì đ?"
Dì Tiểu Lệ lập tức hào hứng hẳn lên, khoa chân múa tay kể rằng con trai dì đang là quản lý cấp cao tại một do nghiệp nổi tiếng nhất vùng.
" th cũng khôi ngô tuấn tú, hôm nào giới thiệu cho, để vào làm quản lý nhỏ ở c ty đó." Giọng dì ta đầy vẻ nhiệt tình.
Bố sững .
Ngay giây tiếp theo, đầy vẻ oán giận trừng mắt bà nội: "Mẹ xem, thế này mới gọi là c việc chứ! Những thứ mẹ giới thiệu trước đây là cái gì? Thợ kỹ thuật, thợ sửa chữa, thợ ện, con chả thích làm việc với máy móc gì cả."
Em trai cũng hùa theo: "Đúng thế, nếu bố mà làm quản lý cấp cao thì chúng ta đâu cần sắc mặt bà nội mà sống nữa."
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
trừng mắt nó.
Nó kh giả ngu, mà là nó thực sự ngu ngốc.
Bà nội là c bằng nhất trong cả cái làng này.
Cháu trai nhà ta là vàng là ngọc, nâng niu trong tay sợ rơi, ngậm trong miệng sợ tan, từ nhỏ đã chẳng động tay vào việc gì.
Còn nhà chúng thì ?
giặt quần áo thì em trai phơi quần áo.
nhặt rau thì em trai rửa bát.
Em trai mua quần áo mới thì đôi giày mới.
Em trai mua đồ chơi mới thì một cuốn sách mới.
Thế nhưng trong mắt em trai , sự c bằng này lại chính là bất c lớn nhất.
5
Kể từ đó, số lần nội về nhà ăn cơm chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Dần dần, trên bàn cơm chỉ còn lại hai bà cháu .
Trên bàn đầy những món nội thích, bà nội như mất hồn, đôi đũa gắp thức ăn mà nửa ngày kh đưa được vào miệng.
muốn nói gì đó để an ủi bà, lời vừa đến miệng thì đã lao tới ôm chầm l bà: "Bà nội, kh đâu ạ, họ kh hiểu bà, sau này con sẽ nuôi bà, con sẽ đối xử tốt với bà."
"Vẫn là San San ngoan, San San hiểu chuyện, bà kh uổng c thương cháu."
Bà nội cười thành tiếng, lẽ bà đang cố gượng cười mà thôi.
Bà đã yêu nội cả một đời, hy sinh cả một đời.
Kết quả thì ?
Nửa tháng sau, khi hai bà cháu đang ăn cơm.
Dù biết họ sẽ kh về, bà vẫn làm một mâm cơm đầy.
Cánh cửa mở ra, ánh mắt bà nội sáng bừng lên.
Chưa có bình luận nào cho chương này.