Phá Thành
Chương 6
“Tống Thành một dọn dẹp sạch sẽ căn nhà, thậm chí còn tìm đồ che chắn cái lỗ thủng cửa sổ.”
híp đôi mắt sưng húp với , ở tạm .
gật đầu, thực thể ở .
Những năm mới rời khỏi nhà, chúng từng nếm trải nhiều đau khổ.
Tiền nước, tiền điện, cái gì cũng tiết kiệm mà sống, một đồng tiền thừa cũng dám tiêu bậy.
Mùa đông lạnh như , chúng đều dám mua thêm cho một chiếc chăn.
xót Tống Thành, mua bánh bao và màn thầu, ăn màn thầu đưa bánh bao cho , gật đầu , đợi đến khi ăn xong c.ắ.n một miếng, mới phát hiện chiếc bánh bao đưa cho về tay .
Trong những ngày tháng mà một miếng thịt cũng nhường đối phương ăn , chúng thực sự yêu sâu sắc.
một ngày đống khoai lang nướng bên lề đường mà dời bước nổi, đói đến mức dán cả lưng bụng ăn một miếng, trong túi chúng tiền, ăn củ khoai lang nướng thì ngày hôm nhịn đói cả ngày, đáng.
Tống Thành quản nhiều như , chạy vội qua mua một củ to nhất, ôm lòng chạy về phía , khi đến mặt củ khoai lang nướng đó vẫn còn nóng hổi.
vẫn luôn nhớ rõ củ khoai lang nướng đó, củ khoai lang nướng ngọt nhất mà từng ăn trong đời .
Đừng bỏ lỡ: Nhật Ký Hóng Của Thần Y Thập Niên 70, truyện cực cập nhật chương mới.
Tống Thành ăn ngon lành, hiểu trở nên buồn bã, :
“Tiểu Trúc, làm em chịu khổ , cuộc sống lên, sẽ cho em thật nhiều thật nhiều tiền!"
Và quả thực làm , trong nhiều năm đó, đều quản lý tiền bạc Tống Thành.
Chúng quả thực càng sống càng lên, nhà đổi càng ngày càng to, ăn mặc càng ngày càng sang, con cũng càng ngày càng bận rộn, vòng tay ấm áp như lửa năm nào , lâu lắm cảm nhận .
Bây giờ thì coi như sống về ngày xưa .
trêu chọc Tống Thành:
“Tống tổng coi như ôn nghèo nhớ khổ ."
Tống Thành đón nhận lời đùa , :
“Những ngày tháng ở bên em, bao giờ cảm thấy khổ cả."
Buổi tối đỏ lửa nấu cơm , chúng tản bộ mua bánh bao nhà bác Vương ăn.
Bác Vương thấy chúng cũng hào hứng, những năm nay chúng thành đạt , bác cũng thấy tự hào cho chúng nữa.
Bà lão nắm tay chúng ngắm nghía hồi lâu, mới vui vẻ vỗ vỗ tay :
“Đứa trẻ ngoan, cháu lầm ."
Bác lớn tiếng :
“Hồi đó bác bảo mà, bảo cháu với thằng nhóc nhà họ Tống thể sống với !
cháu tin, xem, bác gì nào."
Bác gái nhất quyết nhận tiền chúng , lặng lẽ nhét bàn bác mới kéo Tống Thành ngoài.
Bà lão một gói cho nhiều, cuối cùng còn đuổi theo gọi vợi:
“Các con ơi, sống với cho thật nhé, thật nhé."
ở tuổi bác , chỉ mong con cháu cuộc sống hòa thuận, chúng thưa chuyện mới .
Chúng sẽ sống mà, một cũng sẽ sống thôi.
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/pha-thanh/chuong-6.html.]
khi trở về lời Tống Thành nhiều hơn một chút, chăm chỉ dọn dẹp bàn ghế:
“Lương khô nhà bác Vương luôn món em thích ăn nhất."
“ khi lên thành phố còn luôn lẩm bẩm ăn cơ mà."
:
“, em vốn thích ăn bánh bao ngọt như , bánh bác làm em thể một ăn ba cái liền đấy!"
Hồi nhỏ chơi mệt đến nhà các hàng xóm ăn chực, buổi tối xách tai từng nhà thanh toán tiền, ai nấy đều gì.
Họ thực sự những chứng kiến lớn lên.
chỉ họ, còn con suối nhỏ núi, cây cổ thụ núi và những cánh đồng hoa cải dầu bạt ngàn nữa.
Tất cả chúng đều chứng kiến lớn lên.
Chứng kiến ...
từng yêu Tống Thành sâu sắc đến nhường nào.
Ánh đèn đầu chao đảo, khoác lên mặt một vầng hào quang vô cùng dịu dàng.
Tay Tống Thành ngừng nghỉ làm việc nhà, nhiều năm làm, trông chút vụng về.
khi mặt vẫn mang theo nụ chút ân cần, lật lật chiếc túi, ngạc nhiên với :
“ bánh bao đường em."
Bánh bao đường.
lâu đây, dịp năm mới Tống Thành mạo hiểm nguy cơ bắt gặp ch/ửi mắng để trèo từ tường ngoài , khi ở bên cạnh ngắm pháo hoa trong ng/ực luôn giấu một chiếc bánh bao đường.
:
“Tiểu Trúc, ăn bánh bao đường , sẽ ngọt ngào cả năm."
Bạn thể thích: Thiên Vị Mỗi Mình Em - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Thế nên năm nào cũng cố chấp đợi chiếc bánh bao đường đó, nó thì cuộc sống mới thể ngọt ngào mượt mà thuận buồm xuôi gió.
Và một năm mới nào đó, nhận chiếc bánh bao đường thuộc về nữa.
Tống Thành bận, .
chứ, tình yêu giả dối.
Cho đến tận ngày hôm nay, vẫn kiên định tin rằng chiếc bánh bao đường đó sẽ làm cho cuộc sống lên, bởi vì nó nên lòng mới đắng ngắt.
nhận chiếc bánh bao đường , chọn món khác để ăn, Tống Thành cũng gì, chúng im lặng ăn xong bữa tối.
đường xa mệt mỏi, ăn nhiều, Tống Thành chút căng thẳng hỏi trong khỏe .
và nghĩ, Tống Thành quan tâm xem ăn no , lúc nào nhỉ?
Tại những chỉ thể cùng chung hoạn nạn, mà thể cùng hưởng phú quý chứ?
“ ăn trôi."
Đây sự thật, Tống Thành, luôn nhớ đến Tống Thành ngày xưa.
đang ở ngay mắt, sớm còn mà bạn hằng nhớ nhung nữa .
7.
Chưa có bình luận nào cho chương này.