Phạn Âm
Chương 17:
17.
Lúc tỉnh lại, ta phát hiện đã trở về Thiên giới.
Tận chân trời là từng tia lôi ện tím ngắt gào rú, nơi này chính là chiến trường xưa của trận đại chiến giữa Thần và Ma Đoạn Vân Nhai.
Ta bị trói chặt hai tay, đứng bên mép vực. Phía đối diện là ba kẻ: Trạch Việt, Th Chi, và Gà Tinh.
editor: bemeobosua
Trên Trạch Việt, dấu vết bị lôi kiếp thiêu đốt vẫn chưa tan; cổ Th Chi đã gãy, vậy mà nàng ta vẫn sống lay lắt trong một tư thế quái dị.
Nàng ta gào lên với Trạch Việt:
“L tiên cốt của ả mau! Ta sắp kh trụ nổi nữa !”
Trạch Việt chau mày ta, rút ra một lưỡi d.a.o sáng loáng.
“Phạn Âm, đừng trách ta.”
Ta theo luồng kim quang từ thân thể bay về phía Nam, lại Trạch Việt mà nở nụ cười khiêu khích:
“Vậy thì ngươi l thử xem?”
Dao bén rạch qua da thịt, ta lại chẳng th đau.
Ta chỉ chăm chú thưởng thức gương mặt của Trạch Việt, từ tự tin, chuyển sang ngơ ngác, dần kinh hoàng.
Ta bật cười thành tiếng.
Giấc mộng dai dẳng quấn l ta rốt cuộc đã thay đổi.
Ta là Phạn Âm thượng tiên, đời nào cam tâm làm nền cho kẻ khác?
Th Chi mắt đỏ rực, ên loạn hét lớn:
“Tiên cốt đâu? Lưu Ly tiên cốt đâu ?!”
Sắc mặt Trạch Việt tối sầm như đáy nồi. nắm l cổ tay ta, dò xét mạch tượng.
Phát hiện ra ều gì đó, nghiến răng, gần như muốn bóp gãy xương ta:
“Phạn Âm! Ngươi…”
Ta cười ha hả:
“Thế nào? Thượng thần Trạch Việt, còn l nổi tiên cốt kh?”
“Vì ? Phạn Âm, nói cho ta biết tại !”
Trạch Việt ên cuồng gào thét, ta lại muốn hỏi ngược:
“Vì ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/phan-am/chuong-17.html.]
Trước khi mộng cảnh kia xuất hiện, ta cũng từng thật lòng với .
Thế nhưng vì , lại trở nên tàn nhẫn như thế này?
Trạch Việt trầm mặc một lúc, giơ hai ngón tay cái và trỏ lên, ra hiệu một khoảng cách:
“Chỉ một chút nữa thôi… chỉ thiếu một chút xíu, ta đã là Đế Quân.”
“Hơn trăm năm trước, ta thua kém Ngôn Triệt. Nay đã ngủ sâu nhiều năm, vậy mà ta vẫn chỉ là đứng dưới Đế Quân! Ngươi bảo ta thể cam tâm?”
Ta tức đến mức muốn cười:
“Thiếu một chút? Ai đo cho ngươi cái khoảng cách đó vậy? ta khen ngươi hai câu ‘Đệ nhất nhân dưới Đế Quân’ là ngươi tin thật à? Ngươi còn kém xa lắm!”
“Chỉ riêng cái tâm vì thiên hạ thương sinh, Đế Quân Ngôn Triệt đã bỏ xa ngươi tám trăm dặm!”
Lúc này, kh khí bỗng trở nên nặng nề, dính nhớp đến rợn , ta và Trạch Việt đồng thời nhận ra ều khác thường.
Chỉ th gương mặt Th Chi vặn vẹo ê.n loạn, đã hoàn toàn mất kiểm soát.
“Ta tính toán trăm năm, kh tiếc tế mạng sống, mới thể hóa thành hình dạng này mà tiến vào Tiên giới.”
“Giờ Lưu Ly tiên cốt kh còn, ta biết tu thân thể Bất Tử bằng cách nào đây?!”
“Ta kh thể ch.ết một ! kéo cả thiên hạ c.hết cùng ta!”
Dứt lời, nàng túm l Gà Tinh, há mồm cắn xuống, cả con yêu hóa thành làn sương đen dày đặc, nhập thẳng vào thân thể nàng.
Trạch Việt tái mặt, hoảng hốt:
“Th Chi, ngươi…”
Th Chi cười đ.iên dại, ngắt lời:
“Th Chi là ai? Ta là ác niệm của Ma Tôn Trọng Hoàng!”
“Ngày đó Trọng Hoàng bị Ngôn Triệt đánh chế.t, ta nhân cơ hội thoát xác, cắn một ngụm, kéo theo nửa thần hồn của , khiến ngủ sâu cho đến bây giờ!”
“Còn ngươi, Trạch Việt, ngươi tưởng ta kh biết ngươi lợi dụng ta để mê hoặc lòng à? Nhưng ta cũng đâu khác gì, lợi dụng ngươi để đoạt l tiên cốt Lưu Ly!”
“Giờ tiên cốt kh còn, vậy thì cùng nhau ch.ết cho xong!”
Nói , Th Chi nhảy xuống Đoạn Vân Nhai, l ác niệm của Ma Tôn Trọng Hoàng làm dẫn, muốn phá vỡ phong ấn Ma tộc.
Tia ện nơi chân trời càng đánh dữ dội, gào thét như dã thú. Ta kh hiểu l đâu ra sức, lại thể vùng thoát khỏi trói buộc.
Ta x lên, tát cho Trạch Việt một bạt tai:
“Ngươi đúng là đồ ngu bị tâm ma mê hoặc! Còn kh mau ngăn nàng ta lại!”
Nói ta cũng nhảy xuống theo. Nhưng… rốt cuộc vẫn chậm một bước.
Giữa bầu trời sấm sét chớp giật ầm!
Trời, rách .
Chưa có bình luận nào cho chương này.