Phạn Âm
Chương 9:
9.
Cái gì mà “hôm khác”, ta sắp phát ên tới nơi !
Vậy nên… ngay đêm hôm đó, ta liền mặt dày xuất hiện trong phòng Cố Phỉ.
Cố Phỉ đẩy cửa bước vào, vừa th ta liền đứng sững tại chỗ, biểu cảm đủ để ta cười suốt một năm kh chán.
“Cố c tử, ta đến để thực hiện lời hẹn phù dung tô.”
Cố Phỉ sững : “Phù dung tô… ta còn chưa làm xong… khi ta nói là ‘hôm khác’…”
Ta cắt ngang luôn: “Bây giờ đã sang c Tý, chẳng chính là ‘ngày khác’ ?”
Cố Phỉ: “…”
Ta cúi đầu giả bộ tích tụ cảm xúc, ngẩng đầu lên đã hóa thân thành một cô nương đáng thương kh chốn nương thân.
Y như kế hoạch, ta thao thao kể lể chuyện mới chân ướt chân ráo tới đây, tứ cố vô thân, chẳng nơi nào để … với hy vọng Cố Phỉ mềm lòng cho ta trú tạm.
Quả nhiên đúng như ta đoán, vừa th ta liền đỏ bừng mặt.
editor: bemeobosua
Ha! Là bị sắc đẹp của ta làm cho choáng váng chứ gì.
Thế mà lại chẳng hề từ chối, chỉ hơi ngập ngừng gật đầu đồng ý.
Mọi sự đã sẵn, chỉ còn thiếu gió đ.
Trong phòng chỉ một chiếc giường. Nam chưa vợ, nữ chưa chồng, ở chung một phòng, vậy thì tự nhiên là…
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/phan-am/chuong-9.html.]
Chốc lát sau, ta bị trùm chăn cuộn lại như bánh chưng, nằm ch.ết dí một góc, trợn mắt lên màn giường.
Còn Cố Phỉ thì thảnh thơi ngồi dưới đất trên đệm trải tạm, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc:
“Ngủ sớm . Âm Âm cô nương chẳng nói đã ba ngày chưa chợp mắt ?”
Trời ạ! Đó là ta bịa ra để ngươi thương cảm đ!
Cố Phỉ cầm cây nến, ánh sáng vàng ấm dịu bao phủ lên những đường nét góc cạnh của , khiến đôi mắt ta kia như cũng dịu dàng thêm m phần.
“Ta tắt nến đây.”
A a a! Cạn lời! thể như vậy!
Ta hừ nhẹ một tiếng đầy phẫn nộ, ngay sau đó, từ dưới đất lại vang lên tiếng cười trầm thấp rõ ràng là cố tình kìm nén.
Tức c.h.ế.t mất! Ngủ dậy là ta ngay!
Sáng hôm sau, ta vừa mở mắt đã kh th Cố Phỉ đâu.
Chỉ một lát sau, đã quay lại, tay áo chỉnh tề, dáng vẻ tao nhã. Bộ y phục trắng đơn giản hôm qua đã được thay bằng trường bào màu chàm thêu hoa văn tường vân, tóc đen dài được vấn gọn bằng ngọc quan, càng khiến gương mặt tuấn tú kia như tăng thêm vài phần khí chất.
Vừa th ta tỉnh dậy, liền nho nhã mỉm cười:
“Âm Âm cô nương, tối qua là ta thất hứa. Sáng nay đã đặc biệt dậy sớm làm phù dung tô, xin cô nương nếm thử.”
… thật sự biết cách khiến ta mềm lòng.
Ch.ết tiệt… ta lại cảm th thể tiếp tục lưu lại thêm một thời gian nữa .
xứng đáng! Thật sự xứng đáng để ta vì mà nấn ná thêm chút nữa.
Chưa có bình luận nào cho chương này.