Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Phấn Đấu Trở Thành Cáo Mệnh Phu Nhân Nuôi Bốn Con Trai

Chương 163:

Chương trước Chương sau

"Ngươi chủ động ngỏ lời cầu hôn cũng là vinh dự cho cả hai nhà." Hà Tri Viễn vỗ vai : "Kỳ thực mà nói, ngươi cưới nàng, chẳng những của hồi môn phong phú, lại còn được Thôi đại nhân dốc lòng chỉ dạy. Thi đỗ cử nhân ắt chỉ là chuyện sớm muộn mà thôi."

Tiểu Tứ tự nhiên hiểu rõ rằng cưới con gái của Thôi tri phủ ắt sẽ nhiều lợi ích, song mới tạm chia xa Trương Bảo Châu ba tháng trước, nay lại được sắp đặt hôn sự với khác, trong lòng d lên nỗi buồn bực khôn nguôi. Hơn nữa...

Tiểu Tứ cảm th lòng d lên mối nghi hoặc: "Lòng nàng chưa chắc đã hoan hỉ chấp thuận." nghĩ đến ba ca ca của , đều cưới được thê tử mà họ yêu thương. Nếu con gái kia trong lòng đã ý trung nhân thì liệu cam tâm gả cho chăng.

Hà Tri Viễn tự nhận cùng phe với Thôi tri phủ, cũng chẳng tiện hỏi han ý tứ của vị cô nương kia, liền vỗ vai an ủi : "Hôn nhân từ xưa đến nay đều do phụ mẫu định đoạt. Dẫu trong lòng nàng khác nữa, chỉ cần ngươi đối đãi tốt với nàng, mọi sự ắt sẽ dần an ổn."

Tiểu Tứ há miệng muốn nói, dẫu trong lòng kh tán đồng, song lại chẳng biết phản bác cho lẽ. cũng kh thể hỏi thẳng nhà gái ý trung nhân hay chăng. Hà Tri Viễn đổi sang chủ đề khác, thuật lại một tin tức đáng mừng: "Ta th mọi sự đã an bài ổn thỏa , Thôi đại nhân muốn mời ngươi đến thư phòng để chỉ dạy về văn chương thi phú."

Tuy đã đồng ý từ trước nhưng Tiểu Tứ vẫn cảm th hơi khó chịu. nén lại nỗi kinh ngạc trong lòng, khẽ gật đầu, nở một nụ cười nhạt: "Vâng, ta sửa soạn xiêm y xong sẽ tức khắc đến bái kiến."

Đến thư phòng, Tiểu Tứ th Thôi đại nhân đang chuyên tâm bút nghiên.

Tiểu Tứ tưởng rằng đang bận việc nên đứng lặng lẽ nơi ngưỡng cửa. Một lúc sau, vừa hạ bút, cũng kh ngẩng đầu lên hỏi: "Bình An, ra xem Cố Vĩnh Huy đã đến chăng?"

hầu Bình An chưa kịp trả lời, Tiểu Tứ liền chắp tay hành lễ, cất tiếng thưa: "Đại nhân, ta đã đến ."

Thôi đại nhân b giờ mới chợt để ý nơi cửa phòng đứng, trước đó ngỡ là Bình An nên kh m để tâm, giờ mới phát hiện ra là Tiểu Tứ, liền vội vàng mời vào, nụ cười trên môi chân thành khó tả: "Ngươi đến lúc nào mà kh cất tiếng báo một lời? Trái lại khiến lão phu đợi chờ lâu như vậy.”

Thái độ của so với lần đầu gặp mặt hòa ái hơn nhiều phần. Tiểu Tứ chút bất ngờ, chắp tay nói: "Việc đại nhân xử lý quan trọng hơn cả, ta lỡ chút thời gian cũng chẳng hề gì."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/phan-dau-tro-th-cao-menh-phu-nhan-nuoi-bon-con-trai/chuong-163.html.]

Thôi đại nhân khẽ vuốt chòm râu, mời Tiểu Tứ an tọa, đưa cho y tờ gi vừa hạ bút: "Đây chẳng c việc gì cả, ta vừa viết một bài văn để chuyên tâm giảng giải cho con."

Tiểu Tứ những lời phê chú dày đặc trên gi, hơi ngạc nhiên.

Bài văn mà nộp kh chỉ luận văn mà còn thơ phú.

Nếu luận văn của được xếp hạng cao thì thơ của chỉ đạt mức trung bình.

lật xem từ đầu đến cuối, phần luận văn kh quá nhiều chỉnh sửa. Chỉ một vài chỗ chưa đạt đến độ tinh túy, Thôi đại nhân đã viết lời chú giải bên cạnh.

Nhưng phần thơ thì khác, từng câu từng chữ, Thôi đại nhân đều tận tình chỉ ra chỗ khiếm khuyết, gợi ý từ ngữ thay thế, đồng thời tường tận giải thích nguyên nhân và của những từ . Sự tận tâm này quả thực vượt xa những gì một vị thầy giáo th thường thể làm được.

Hiển nhiên, đã xem Tiểu Tứ như rể hiền tương lai, mới hết lòng chỉ dạy đến vậy. Tiểu Tứ cầm tờ gi, lòng trĩu nặng ngàn cân, khóe mắt khẽ rưng rưng, y cúi đầu hành lễ, cất lời cảm tạ Thôi đại nhân.

Thôi đại nhân đỡ Tiểu Tứ đứng thẳng dậy: "Muốn đỗ đạt khoa cử, thực ra chẳng gì khó. Thánh thượng vốn yêu thích thơ phú. Ta sẽ chọn cho con vài đề tài, con cứ mỗi đề làm một bài, ta sẽ tự tay sửa lại giúp con. Như vậy ắt sẽ tạo được dấu ấn nổi bật."

Tiểu Tứ khẽ sửng sốt, kh ngờ lại chuyện cơ mật như vậy. Nhưng nghe nói thế, thì chắc hẳn lời nói là sự thật.

Thôi đại nhân vuốt chòm râu, mỉm cười híp mắt: "Tâm ý của con, ta đã thấu tỏ từ lâu . Sau này con là rể hiền của ta, trong nhà thì chẳng cần quá câu nệ lời lẽ. Nếu ều gì khúc mắc, cứ việc hỏi ta. Ta sẽ giải đáp tường tận cho con."

từ năm ba tuổi đã mất phụ thân, dáng vẻ y chẳng thể nhớ rõ, lại càng chưa từng được phụ thân nói một lời nào dù chỉ là để an ủi.

Khi đính hôn với Trương Bảo Châu, dù Trương lão tuy là nhạc phụ tương lai, song đối với y chỉ toàn lời ngợi khen, chẳng mảy may xem ta như rể hiền.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...