Phấn Đấu Trở Thành Cáo Mệnh Phu Nhân Nuôi Bốn Con Trai
Chương 191:
Tiểu Tứ uống nhiều rượu, song kh giống những thư sinh khác kém rượu, trước vẻ đẹp k thành vẫn giữ được vẻ th tỉnh. khuôn mặt th tú, một tay chống cằm, ung dung dùng bữa.
Vương Sùng Triết những khác lộ ra vẻ mặt háo sắc, hài lòng. Gã đứng dậy, ánh mắt dừng lại trên Tiểu Tứ, nheo mắt , khẽ đưa tay ra hiệu cho kỹ nữ mặc áo đỏ bên cạnh.
kia trên mặt lộ ra vẻ cười gian xảo, thân thể mềm mại tựa hồ kh xương, tựa vào Tiểu Tứ, một tay ôm l cổ , gương mặt diễm lệ kề sát mặt .
Cảm giác mềm mại ấm nóng đột ngột ập đến, quá đỗi bất ngờ khiến Tiểu Tứ vội vàng đứng bật dậy, một tay khẽ đẩy nọ ra xa.
nhớ lại lời nương nói, những cô nương chốn này vốn phong trần, tay đã qua trăm ngàn khách, thân thể nào còn th sạch, tuyệt đối kh nên dính líu.
Nghĩ đến việc thể bị lây bệnh, sắc mặt Tiểu Tứ trắng bệch, vội vàng chắp tay vái Vương Sùng Triết: "Vương thứ tội, e rằng tại hạ thay xiêm y."
Nói xong kh đợi Vương Sùng Triết trả lời, vội vã lao xuống lầu.
Vương Sùng Triết hơi giật , ra hiệu cho một cô nương khác. Cô nương vận bạch y kia cũng khẽ đứng dậy, thong thả theo sau. Chạy xuống lầu, Tiểu Tứ tìm đến tịnh thất, nhưng kh vào, mà ra giếng múc một gáo nước lạnh, tự tay rửa sạch những chỗ đã bị ta chạm vào.
Vì quá gấp, tay áo và vạt trước xiêm y đều đã ướt sũng.
Khi vừa thở phào nhẹ nhõm thì nghe th một giọng nói trêu chọc từ phía sau, "C tử chê chúng ta bẩn thỉu chăng?"
Tiểu Tứ cứng đờ tại chỗ, nhưng kh quay đầu. thở dài một hơi, trên gương mặt tuấn tú nở một nụ cười gượng gạo, quay lại chào đến, "Cô nương đây hiểu lầm . Tại hạ đã thê tử, kh muốn nàng hiểu lầm mà sinh lòng phiền muộn, bởi vậy mới hành xử như vậy, mong cô nương chớ trách cứ." Cô nương mặc áo trắng dường như tin lời , tiến lại gần thi lễ, giọng nói mềm mại như tiếng chim hót, "Nô tỳ tên Tô Tích Tích, c tử cứ gọi nô tỳ là Tích Tích."
Tiểu Tứ hơi dè dặt, đứng gần nàng, th dung mạo của nàng giống một cố hữu của , nhíu mày suy nghĩ, nh chóng bình tĩnh lại, "Tích Tích cô nương lễ."
Tô Tích Tích khẽ mỉm cười, môi khẽ hé cất lên một vần thơ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/phan-dau-tro-th-cao-menh-phu-nhan-nuoi-bon-con-trai/chuong-191.html.]
Tiểu Tứ vốn kh giỏi thi phú, đành khen ngợi nàng vài câu l lệ, đoạn ngẫu hứng đọc một vần thơ qua loa trong sách vở đã học...
Ánh mắt lướt qua nàng, để ý đến một chi tiết nhỏ trên khuôn mặt nàng.
Nàng mỉm cười nhưng trên mặt thoáng qua một vẻ dị sắc, nh chóng trở lại bình thường, "C tử tự nhận là bậc quân tử, cớ lại dùng lời lẽ mà nói về tiện ?"
Tiểu Tứ làm ra vẻ vô tình hỏi, "Chẳng hay cô nương quê quán ở đâu?"
Tô Tích Tích khẽ dừng lại, nở nụ cười nhạt nhòa: "C tử hỏi ều làm gì?"
Tiểu Tứ thi lễ, "Dung mạo cô nương đây nét tương đồng với một cố hữu của ta. Bằng hữu ta một thất lạc từ thuở bé, mỗi lần nhớ đến đều đau lòng khôn xiết."
Tô Tích Tích khẽ cắn môi dưới, một giọt lệ trong vắt lăn dài trên má. Nàng kh lau mà cứ để mặc cho nó trượt xuống, đoạn nghiêng đầu nói: "Chuyện đã là quá khứ ."
Tiểu Tứ lắc đầu, làm ra vẻ kh hay biết nỗi buồn của nàng, khẽ lẩm bẩm: "Mỗi một chí hướng. Với cô nương là khao khát tự do, còn với bằng hữu ta, chính là nỗi lo lắng khôn nguôi."
"Cô nương thể nói cho ta biết quê hương rốt cuộc là ở đâu kh?" Tiểu Tứ hỏi lại một lần nữa, ánh mắt thẳng tắp nàng.
Tô Tích Tích lau hết nước mắt, khóe mắt nàng ửng đỏ, tựa cánh hoa đào mỏng m, yếu ớt mà diễm lệ. "Ta quê ở huyện Tây Phong, phủ Hà Gian, là nữ nhi Lục gia."
Nàng lạc đường từ năm sáu tuổi, vẫn nhớ rõ họ tên và quê quán của . Ngày Tết Nguyên tiêu, khi cùng ca ca rước đèn, nàng đã bị kẻ xấu bắt , bán vào kinh thành. Kể từ đó, nàng khóc lóc đòi về nhà kh biết bao lần, song mỗi lần đều bị đánh đập tàn nhẫn, riết cũng chẳng dám mơ tưởng nữa.
Lớn lên một chút, nàng hiểu được thế giới này thật tàn khốc và biết rằng kh thể quay về. Gia đình lẽ cũng sẽ kh còn nhận nàng nữa. Nàng đành chấp nhận số phận. Nàng kh ngờ lại nhận ra .
Trái tim Tiểu Tứ bỗng chùng xuống, trên mặt thoáng hiện vẻ cười khổ. Thì ra nàng chính là của Lục Văn Phóng. Chuyện này biết tính đây?
Tô Tích Tích nh chóng nhận ra vẻ khác lạ của , khẽ nói: "Đừng để biết đến sự tồn tại của ta. là cố hữu của một vị cử nhân, lại là học thức. Nếu một đê tiện như ta, chắc c sẽ bị đời cười chê mà thôi."
Chưa có bình luận nào cho chương này.