Phấn Đấu Trở Thành Cáo Mệnh Phu Nhân Nuôi Bốn Con Trai
Chương 242:
Một vụ án giả nay sẽ thành thật. Đó cũng là để trừng trị thích đáng bọn chúng. Ai bảo chúng dám dùng án oan để lừa gạt ta. Vậy ta sẽ trả đũa, làm cho vụ án này thật chắc c, kh thể chối cãi.
Lão Tam nắm chặt nắm tay, vỗ bàn bật dậy: "Tiểu Tứ, đệ nói là để ta ám nhập nhà ai?"
Tiểu Tứ cười tủm tỉm nói: "Đầu tiên ắt là phủ đệ của Cao Bỉnh Nhân. Nhưng nhà gia nh đ đúc, nếu khó bề hành động an toàn, thể nhờ đệ trong tiêu cục hỗ trợ tiếp ứng."
Lão Tam ôm th bảo đao, tràn đầy tự tin: "Chuyện đó gì khó khăn. Cái gọi là Cao gia cũng chẳng gì đáng để bận tâm. Ngoài việc nhiều phòng ốc và gia nh thì võ c của đám cũng chỉ tầm thường, kh đối thủ của ta, Phi Vân Đao."
Phi Vân Đao? Lâm Vân Thư khẽ lẩm bẩm vài câu: "Biệt hiệu của con nghe lạ tai thay. Chẳng hay ẩn ý đặc biệt nào chăng?”
Lão Tam bật cười ha hả, vẻ mặt thoáng chút ngượng ngùng, đoạn nh như chớp lướt tựa làn khói.
Lão Nhị giải thích cho nương : "Đệ tinh th khinh c và sở trường dùng đại đao. Hành tung thần tốc, biến hóa khôn lường. Vì vậy, giới giang hồ mới phong cho biệt hiệu Phi Vân Đao.”
cách đối phó với hai kẻ kia, Lâm Vân Thư cảm th vô cùng vui vẻ và tràn đầy hứng thú: "Vậy còn thê tử của con thì ?”
Lão Nhị tủm tỉm cười: " đời gọi thê tử của con là Nhất Trượng Hồng."
Lâm Vân Thư im lặng, nàng chỉ nhớ trong truyện Thủy Hử nhân vật Hỗ Tam Nương với biệt hiệu "Nhất Trượng Th". Kh ngờ biệt hiệu của Lăng Lăng lại chỉ khác đúng một chữ.
"Ý nghĩa của biệt hiệu này là gì?"
Lão Nhị chút tự hào, vẻ mặt đầy kiêu ngạo: "Chiếc roi của nàng sắc bén vô cùng, mỗi khi quất xuống, kẻ trúng đòn đều đau đớn như bị lửa thiêu. Nàng đã từng dùng roi đánh một tên côn đồ, chỉ một roi đã khiến m.á.u tươi vương vãi. Vì vậy, trong giang hồ mới gọi nàng là Nhất Trượng Hồng." Lâm Vân Thư thầm hiểu, chẳng trách Lăng Lăng ở quán ăn chưa bao giờ dùng roi, hóa ra kh chỉ vì kh gian chật hẹp mà còn vì lo sợ lỡ tay làm khác bị thương.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/phan-dau-tro-th-cao-menh-phu-nhan-nuoi-bon-con-trai/chuong-242.html.]
Màn đêm bu xuống, gió heo may hiu hắt thổi.
Lão Tam vận dạ hành y, che kín dung mạo, đêm đó đã 'ghé thăm' ba căn nhà mà Cao Bỉnh Nhân sai đến tố cáo mất trộm.
Đến tối thứ hai, lại ám nhập Cao phủ. Vì Cao phủ xảy ra chuyện, số lượng gia nhân tuần tra ban đêm tăng gấp đôi. Tiếc thay, mèo què vẫn chỉ là mèo què, nào thể hóa hổ gầm vang. Lão Tam lẻn vào Cao phủ dễ như kh, cứ thế hành động cho đến khi chủ nhà phát hiện tài sản kh cánh mà bay.
Trộm xong Cao phủ, kh dừng chân mà tiếp tục ám nhập Ngô phủ. Ngô Giang vốn mối liên hệ với giới giang hồ, nên đã mời kh ít cao thủ đến c gác phủ đệ vào ban đêm. Lão Tam lo sợ bị bại lộ, bèn nhờ Lăng Lăng hiệp trợ. Hai thi triển kế "giương đ kích tây", thành c đánh lạc hướng những kẻ c gác. Lão Tam bí mật lẻn vào thư phòng, l vài món đồ quý giá.
thừa lúc kh ai để ý, thân hình thoăn thoắt nhảy vút lên mái nhà. Khi đội tuần tra vừa lướt qua, lại thoắt cái nhảy sang mái nhà kế bên, cứ thế ẩn thoát thân ra đến hậu viện.
Vừa định nhảy sang mái nhà bên cạnh, chợt th ở cửa sau Ngô phủ hai bóng lén lút ôm ấp nhau, quấn quýt kh rời. Phu thê bình thường làm chuyện đó ắt cũng ở trong phòng, nào kẻ nào lại vội vã hôn nhau ngay ở cửa sau thế này.
Bởi vì trời quá tối, hai chiếc đèn lồng ở cửa sau lại mờ ảo nên kh chiếu rõ mặt của hai kẻ đó. Lão Tam chợt nhớ lại lời dặn dò của nương, bèn giữ lại lương tâm. Nếu hai kẻ này quả thật là kẻ gian phu dâm phụ, bắt được ểm yếu của họ, biết đâu sau này sẽ hữu dụng.
Lão Tam bám theo nam nhân kia, qua ba con ngõ nhỏ dụ vào một căn nhà nhỏ hoang vắng. khắc dấu lên tường, tức tốc quay về huyện nha.
Lão Tam giao nộp toàn bộ số của cải đã l trộm được cho Lâm Vân Thư. Ngày hôm sau, trời đã rạng.
Sau nửa tháng dưỡng bệnh, Cao Bỉnh Nhân và Ngô Giang cuối cùng cũng trở lại nha môn nhậm chức. Tiểu Tứ đang xử lý c vụ tại c đường. Hai kẻ kh dám chậm trễ, khúm núm tạ tội tìm chỗ ngồi.
Tại nha môn, Tiểu Tứ chứng kiến cảnh dân chúng quỳ lạy trên đường, khóc lóc thảm thiết đến nỗi lòng đau như cắt.
quay sang hai bên, gõ mạnh vào án thư, tiếng động vang lên nh tai nhức óc: "Ngô Giang! Ta cho ngươi bảy ngày để tóm gọn Hồng nữ hiệp đưa ra xét xử. Nếu kh hoàn thành, ngươi còn mặt mũi nào giữ chức huyện úy? Hãy tự dâng tấu xin từ chức !"
Chưa có bình luận nào cho chương này.