Phấn Đấu Trở Thành Cáo Mệnh Phu Nhân Nuôi Bốn Con Trai
Chương 278:
Thôi phu nhân nghe tin nữ nhi và con rể xảy ra cãi vã cũng kh thể an tọa. Bà kh màng đến các khách nhân, vội vàng giải thích đôi lời với quan khách, vin cớ thân thể kh khỏe mà trở về phòng.
Thôi phu nhân cùng với các nha hoàn bước vào phòng, nghe Như Hồng và Hứa ma ma kể lại toàn bộ sự tình.
Thôi phu nhân giận đến mức hất đổ bình hoa trên bàn trà, nghiến răng nói: "Tên tiểu tử khốn kiếp này! Ta cứ ngỡ ẩn tình khó nói, kh ngờ lại lừa dối lão thân."
Thôi Uyển Dục ngẩng đầu lên hỏi: "Ẩn tình gì vậy mẫu thân?" Thôi phu nhân ngồi xuống bên cạnh nữ nhi, thở dài một hơi: " ta nói rằng sinh mẫu bị Thái hậu hãm hại mà chết. Vì muốn báo thù cho sinh mẫu, mới bội ước, kết duyên cùng c chúa Giai Tuệ." Bà vỗ đùi, phẫn nộ nói: "Hóa ra l con làm bình phong là để lừa dối cả phủ ta. Nửa đêm kh ngủ được, cớ lại chạy vào phòng con? đây rõ ràng là cố tình muốn hủy hoại lương duyên của con!"
Vấn đề là dù biết rõ ta cố tình, nhưng bà cũng chẳng thể làm gì được. Nếu kh, d tiếng của nữ nhi sẽ bị hủy hoại mất thôi.
Thôi Uyển Dục giận đến mức suýt nữa thì ngất xỉu, trong mắt lóe lên ngọn lửa phẫn nộ, nàng tát mạnh vào mép giường, gắt gao nói: "Vậy ra v bẩn th d của ta là vì nghĩ ta sẽ bị phu quân ghét bỏ mà ruồng rẫy ?"
Như Hồng giận đến mức dậm chân thình thịch: " trên đời lại kẻ nam nhân đê tiện đến thế?" Trước đây nàng còn nghĩ biểu thiếu gia ẩn tình khó nói. Kh ngờ ta lại âm hiểm đến nhường vậy.
Thôi phu nhân vuốt ve tóc con gái, ôn tồn dặn dò: "Đợi tứ lang trở về, con cứ nói rõ lòng với nó, chớ nên giận hờn vô cớ. Mẫu thân nó là rộng lượng, dạy dỗ con cái ắt hẳn cũng chẳng kẻ tầm thường."
Thôi Uyển Dục cúi đầu vâng lời.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/phan-dau-tro-th-cao-menh-phu-nhan-nuoi-bon-con-trai/chuong-278.html.]
Đúng lúc đó, Tiểu Tứ từ bên ngoài phủ bước vào. Nhác th Thôi phu nhân đang ngồi đó, y liền cung kính thi lễ. Thôi phu nhân chăm chú quan sát dung mạo y, th trên mặt chẳng lộ chút vẻ giận dữ nào, bèn cất lời: "Thôi gia chúng ta vốn trọng th d, tuyệt đối kh làm những chuyện ô nhục gia môn. Con rể nhất định tin tưởng ều này."
Tiểu Tứ chắp tay đáp: "Nhạc mẫu dạy chí ."
Thôi phu nhân y thêm lần nữa, đoạn xoay rời .
Thôi Uyển Dục liền bảo Như Hồng và Hứa ma ma lui ra ngoài.
Khi trong phòng chỉ còn lại hai , Thôi Uyển Dục nắm c.h.ặ.t t.a.y áo y, th y vẫn chẳng đoái hoài đến , lòng nàng d lên nỗi lo âu: ", hãy tin ta. Ta quả thực vô tội." Tiểu Tứ giật , nghiêng đầu vuốt ve gò má nàng, khẽ nói: "Hôm nay trong phủ tổ chức yến tiệc, hầu bận rộn vô cùng. Kẻ kia nhân cơ hội lẻn vào thư phòng vào ban đêm, kh ngờ bị phát hiện nên cố tình trốn vào phòng nàng. Biểu ca của nàng là tâm phúc của Tín Vương đảng. Trước đây ta đã ph phui tội trạng khiến Tín Vương đảng sụp đổ, nay biểu ca nàng lại là của thế tử Tín Vương. ta tất muốn ly gián tình cảm phu thê chúng ta, gây hiềm khích giữa hai nhà. Ta vừa định đem chuyện này bẩm báo phụ thân, nàng đừng lo lắng. Ta tuyệt nhiên kh nghi ngờ nàng."
Thôi Uyển Dục kh ngờ lại vướng vào những chuyện chính sự như thế này. Nghe thấu ý tứ trong lời y, nàng ngước mắt chằm chằm vào y: "Vậy là đã tin ta trong sạch ?"
Tiểu Tứ lau hàng lệ trên má nàng, đoạn dịu dàng nói: "Chúng ta đã nói rõ với nhau . Chuyện cũ qua thì chớ nên nhắc lại. Chúng ta đã con, nàng đừng nghĩ ngợi nhiều làm gì."
Thôi Uyển Dục nhắm mắt lại, nước mắt vẫn tuôn dài trên má. Nàng siết c.h.ặ.t t.a.y y, trong lòng vừa chua xót vừa ngọt ngào: " kể cho ta nghe về những chuyện ở triều đình . Ta muốn nghe."
Trước kia, nàng vốn kh ưa những chuyện tr quyền đoạt lợi, cảm th mỏi mệt tâm trí. Nhưng giờ biết cha và phu quân đều gặp khó khăn, nàng cũng kh thể kho tay đứng .
Tiểu Tứ kh ngờ nàng lại để tâm đến những chuyện này. Y vẫn thường xuyên bàn bạc cùng mẫu thân về triều chính nên cũng kh từ chối, liền kể: "Cuộc tr giành quyền lực ở triều đình ngày càng khốc liệt. Phủ Hà Gian lại là nơi sản xuất muối cực kỳ trọng yếu. Tín Vương vừa tạ thế, thế tử của Tín Vương liền chĩa mũi nhọn vào ta và nhạc phụ. Ta ở xa phủ Tín Vương nên còn đỡ, nhưng nhạc phụ đang lâm vào tình cảnh vô cùng nguy hiểm..."
Chưa có bình luận nào cho chương này.