Phấn Đấu Trở Thành Cáo Mệnh Phu Nhân Nuôi Bốn Con Trai
Chương 361:
Tiểu Tứ cũng cho rằng sòng bạc là một m mối quan trọng. Sòng bạc là chốn mà kẻ nào cần tiền cũng lui tới, thể Hồ Bảo Sơn đã bị chúng bắt giữ tại đó.
Lão Tam gật đầu lia lịa, "Vậy ta sòng bạc dò hỏi một phen."
Vừa dứt lời liền xoay định bước , Lăng Lăng vội vã đứng bật dậy, bước theo vài bước chân, "Xin cho ta được cùng."
Lão Tam liên tục xua tay từ chối: "Kh được đâu. Sòng bạc vốn là chốn hỗn tạp, những con bạc nghiện ngập đều như kẻ ên rồ, nếu nàng cứ thế mà , Nhị ca tất sẽ quở trách ta. Nàng cứ ở nhà an phận chờ ta trở về . Nếu ều gì muốn hỏi, đợi ta về sẽ kể nàng hay." Vừa hay lúc Lão Nhị từ ngoài việc trở về, nghe vậy liền phụ họa: " đó, thê tử à, nàng chớ ."
Lăng Lăng nghe vậy đành thở dài: "Thôi được . Vậy ta sẽ ở nhà đợi."
Lão Nhị nghe vậy mới thở phào nhẹ nhõm.
Lão Tam cầm theo th bảo đao, ung dung bước vào sòng bạc độc nhất vô nhị của huyện Diêm Kiệm.
Căn phòng chẳng m rộng rãi nhưng lại chen chúc ra vào, bày biện năm ba bàn bạc, mỗi bàn đều treo những chiếc đèn lồng lung linh mờ ảo. Xung qu các bàn, nhiều đang say m.á.u đỏ đen, hò hét vang trời.
Hai gác cổng vừa đã nhận ra Lão Tam, liếc mắt nhau đầy ẩn ý, một tên vội vàng ra hiệu cho tên còn lại vào báo tin.
Lão Tam rẽ đám đ, những con bạc đang chìm đắm trong cơn ên cuồng đỏ đen, trong lòng chỉ th họ chẳng khác nào những kẻ ên rồ mất trí.
Đi được vài bước, Lão Tam dừng chân trước bàn bạc đ đúc nhất. Nơi này chen chúc ba bốn lớp .
Tên chủ cái ngồi ở giữa, mặt kh chút biểu cảm, kh ngừng lắc xúc xắc một cách êu luyện.
Nơi đây chơi trò tài xỉu, trước đây, Lão Tam cũng từng cùng bằng hữu chơi qua vài ván. Nhưng họ chỉ chơi cho vui, đặt cược nhỏ, tg thua cũng chẳng đáng bận lòng.
Riêng ở sòng bạc này thì khác, tỷ lệ ăn thua thể lên tới hai mươi lần.
Xúc xắc rơi xuống, tên chủ cái lớn tiếng hô hào: "Mau xuống tiền ! Mau xuống tiền !"
Những con bạc xúm lại bàn tán xôn xao, phân vân kh biết nên đặt cửa lớn hay cửa nhỏ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/phan-dau-tro-th-cao-menh-phu-nhan-nuoi-bon-con-trai/chuong-361.html.]
Trong số đó, một th niên mặc áo x đặt hai nén bạc vào cửa nhỏ, lại còn đặt cược với tỷ lệ ăn gấp hai mươi lần.
Chung qu ai n đều giật sửng sốt, Lão Tam cũng vô thức về phía gã con bạc kia, mới nhận ra này tr vẻ quen mắt. Nghĩ lại một lúc, mới nhớ ra, th niên này chẳng là kẻ mà từng gặp bên bờ biển vào mùa thu năm ngoái đó ? Ài, tên của y là gì nhỉ? Lão Tam trí nhớ chẳng bằng Tiểu Tứ, nghĩ mãi vẫn chẳng tài nào nhớ ra d tính của y.
Các tay cờ b.ạ.c khác đều đặt cược, phần lớn đặt lớn, số tiền cược đã lớn, nhưng vẫn còn thiếu một khoản lớn, trong đó, nhà cái đã tự đặt 40 lượng bạc.
Giữa sự mong đợi của mọi , xúc xắc liền được mở ra, kết quả lập tức hiện rõ.
"Sáu! Ta tg !" Lục Thời Thu kích động đến mức hai mắt sáng rỡ, thân trên liền ngả hẳn vào bàn bạc, vội vàng ôm trọn l đống bạc lớn trước mặt .
Các tay cờ b.ạ.c khác vỗ tay trầm trồ khen ngợi vận may của y.
Lão Tam th cảnh này cũng l làm thích thú, tên chủ sòng bạc th vậy liền nhân cơ hội lớn tiếng hô hào: "Th chưa? Vị th niên này vừa tg được năm mươi lượng bạc đ, chư vị mau mau vào cuộc chơi ! Cơ hội ngàn năm một đ!"
Lão Tam đang định xem trai này đặt tiếp kh thì bất chợt bị một bàn tay nào đó khẽ chạm vào vai. Lão Tam quay đầu lại, th một th niên vận áo dài thư sinh, đầu đội khăn x đang chắp tay thi lễ với : "Cố bộ đầu, ngài lại đến nơi này vậy?"
Lão Tam hơi nhíu mày, th này tr vẻ là một kẻ tri thức mà lại xuất hiện ở chốn thị phi này, lòng định bụng hỏi cho ra nhẽ.
Nhưng th niên kia chỉ vào một căn phòng bên cạnh, ra hiệu mời vào.
Căn phòng này nằm cạnh sảnh đánh bạc, tuy kh quá rộng rãi nhưng lại được trang trí vô cùng nhã nhặn, lịch sự. Một bên tường những giá sách chất đầy đủ loại bảo vật, từ đồ cổ trân quý đến ngọc bích tinh xảo...
Bên cạnh đó là một chiếc bàn gỗ nhỏ cùng hai chiếc ghế ngồi, trên bàn bày biện một bộ ấm trà tinh xảo.
th niên mời Lão Tam ngồi xuống: "Cố bộ đầu, mời an tọa."
Lão Tam thu lại ánh mắt dò xét, thong thả ngồi xuống, đặt th kiếm của cạnh chân bàn. Trên bàn một chiếc lư hương đang lượn lờ tỏa khói trầm hương dịu nhẹ.
th niên rót trà, động tác vô cùng tao nhã, kết hợp với gương mặt thư sinh th tú của y khiến Lão Tam cảm giác như đang lạc vào một quán trà th tịnh.
"Tại hạ còn chưa biết tôn tính đại d của là gì?" th niên mỉm cười nhạt: "Ta họ Tống, tên Thăng, là quản sự tại sòng bạc này. Chẳng thể nào sánh được với Cố bộ đầu đây, một địa vị cao quý như vậy."
Chưa có bình luận nào cho chương này.