Phấn Đấu Trở Thành Cáo Mệnh Phu Nhân Nuôi Bốn Con Trai
Chương 378:
Tiểu Lục lòng nóng như lửa đốt, khẽ lầm bầm: “Cớ đó vẫn chưa tới?”
Hồ chưởng quầy mỉm cười đáp: “Đợi thêm chốc lát. Chắc sắp đến .”
Tiểu Lục gật đầu, song vẫn cứ mãi ra cổng.
Lúc này, một vị khách nhân cất tiếng gọi: “Này tiểu nhị!”
Tiểu Lục vẫn kh nghe th, Hồ chưởng quầy th vậy, liền đích thân bước tới hỏi: “Khách quan cần gì sai bảo chăng?”
Vị khách nhân Tiểu Lục lại Hồ chưởng quầy, cất lời: “Ta th ngươi chưởng quầy này quả là quá tốt bụng. Chẳng lẽ một đứa tiểu nhị phục vụ kh đâu vào đâu hay mà lại để chưởng quầy đích thân tiếp đãi khách nhân thế này?”
Hồ chưởng quầy cười khan đáp: “Nào cách nào khác đâu, đó là thân quyến của chủ nhân. Nô tài nào dám hành xử khác .”
Vị khách nhân gật gù tán đồng: “Thì ra là vậy.”
Hồ chưởng quầy lại hỏi tiếp: “Khách quan còn cần gì nữa chăng?”
Vị khách nhân đưa cho một bình rượu đã cạn: “Cho ta thêm một bình nữa, nhớ kỹ ướp lạnh.”
Từ khi quán ăn Cố gia bắt đầu phục vụ đồ uống ướp lạnh, Th Phong lầu cũng học theo, để rượu trong hầm băng cho lạnh.
Hồ chưởng quầy tiếp nhận bình rượu rảo bước vào trong. Đúng lúc đó, một cỗ kiệu dừng trước cửa Th Phong lầu. Một tiểu nhị liền vội vàng bước ra nghênh đón.
Nha hoàn đỡ l một tiểu thư che mặt từ trong cỗ kiệu bước xuống.
Tiểu Lục liếc thoáng qua hai vội vàng quay mặt .
Nha hoàn bước đến, đưa cho tiểu nhị phục vụ một nén bạc nhỏ làm tiền thưởng, cất lời: “Phòng của khách họ Tống ở nơi nào? Phiền ngươi dẫn chúng ta đến đó.”
Tiểu nhị nhận được thưởng bạc, mừng rỡ ra mặt, vội cúi mời hai vị khách lên lầu hai: “Ở lầu hai ạ. Tiểu nhân xin dẫn các vị .”
Hai theo chân tiểu nhị, nh chóng bước lên lầu. Từ lúc nha hoàn hỏi về khách họ Tống, ánh mắt của Bành Tiểu Lục vẫn luôn dõi theo hai đó.
Khi ba lên lầu, ta bưng theo một bình rượu ướp lạnh.
Vào đến lầu hai, chỉ th nha hoàn và tiểu nhị cùng từ trong gian phòng bước ra.
Ánh mắt của nha hoàn thoáng dừng lại trên thân Bành Tiểu Lục, Bành Tiểu Lục mỉm cười l lòng nàng, quay bước vào gian phòng kế bên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/phan-dau-tro-th-cao-menh-phu-nhan-nuoi-bon-con-trai/chuong-378.html.]
Bành Kế T đang ngồi trong phòng uống rượu, trên bàn bày biện vài món ăn.
Th vẫn bất động, Bành Tiểu Lục khẽ đặt bình rượu xuống, chỉ vào gian phòng kế bên, nhỏ giọng nói: “ đã tới.”
Bành Kế T giật , cớ lại kh nghe th chút động tĩnh nào? bảo Bành Tiểu Lục chặn kín cửa phòng đề phòng kẻ khác x vào, áp tai vào vách tường lắng nghe, nhưng chẳng nghe th gì.
Cái vách tường này cách âm tốt đến vậy ư? Mà chẳng nghe th động tĩnh gì.
Bành Kế T gọi Bành Tiểu Lục lại gần, hai cùng áp tai vào vách tường, song vẫn kh nghe th bất kỳ âm th nào.
Đợi thêm chốc lát, hai mới nghe th tiếng nói chuyện vọng lên từ lầu dưới. Bành Tiểu Lục bưng bình rượu ra ngoài, phát hiện nha hoàn đã rời .
Đúng lúc đó, cửa phòng kế bên mở ra, tiểu nhị bưng bát c thừa bước ra.
Bành Tiểu Lục vội vàng hỏi: “Khách nhân trong gian phòng đã rời ?”
Tiểu nhị gật đầu đáp: “, vừa mới .”
Bành Kế T nghe th hai nói chuyện, vội vàng mở cửa phòng mà đuổi theo.
Bành Tiểu Lục thầm th kh ổn, liền trao bình rượu trong tay cho tiểu nhị cũng vội vàng đuổi theo.
Tiểu nhị tiếp nhận bình rượu, song chợt phát hiện bên trong vẫn còn đầy ắp rượu. ta tiếc nuối thốt: “Thật đáng tiếc, bao nhiêu rượu quý thế này!” khẽ cười thầm, nghĩ bụng: “Số rượu này e rằng đều thuộc về ta !”
Phía bên kia, Bành Kế T và Bành Tiểu Lục truy đuổi, nh chóng tìm th cỗ xe ngựa sang trọng và nha hoàn kia.
Bành Tiểu Lục khẽ kéo tay Bành Kế T, ra hiệu cho trưởng. đệ hai từ thuở nhỏ đã kề vai sát cánh, chỉ cần một ánh mắt liền thấu rõ tâm tư đối phương. Bành Kế T bèn chậm lại bước chân, cả hai vẫn kh mảy may hoảng hốt, lặng lẽ bám theo cỗ xe ngựa phía trước.
"Quả đúng là hai kẻ này."
Bành Kế T khẽ nhíu mày, trầm giọng hỏi: "Là nữ nhân ư? Hai này hẳn mối liên hệ gì với Tống Thăng chăng?"
Y nhớ đại nhân từng nhắc, Tống Thăng dường như chưa thê tử. Mà thôi, dù chăng nữa, trong thời buổi loạn lạc này, tuyệt kh thể nào từ Phủ Giang Lăng chạy đến được Huyện Diêm Kiệm xa xôi như vậy.
Đi theo một đoạn đường, Bành Kế T bỗng giật nghĩ ra một chuyện: "Tống Thăng đâu ? lại chẳng th bóng dáng y?"
Bành Tiểu Lục cũng lập tức nhận ra ểm bất thường, liền bước tới chặn ngang chiếc kiệu, vén rèm lên. Bên trong, trống rỗng kh một bóng .
Những kẻ khiêng kiệu th dáng vẻ hung dữ của hai thì kinh hãi bỏ chạy tán loạn. Nha hoàn cũng ý thức được hiểm nguy, vội quay bỏ chạy thục mạng. Song, chỉ vừa chạy được vài bước đã bị hai , một trước một sau, chặn đứng.
Chưa có bình luận nào cho chương này.