Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Phấn Đấu Trở Thành Cáo Mệnh Phu Nhân Nuôi Bốn Con Trai

Chương 421:

Chương trước Chương sau

Uyển Dục bu kim chỉ, khẽ gật đầu: "Dẫn y vào."

đến là thân tín tùy tùng của phụ thân nàng. Thôi Uyển Dục biết rõ, phụ thân hẳn kh vô cớ sai đến đây. Trong lòng nàng d lên dự cảm chẳng lành, bèn hỏi: "Phụ thân lời gì căn dặn chăng?"

Hầu cận quỳ xuống, giọng khẽ thưa: "Bẩm tiểu thư, lão gia sai tiểu nhân bẩm báo, xin tiểu thư hãy cùng gia quyến rời khỏi chốn này. Hoàng thượng sẽ sớm hạ lệnh phong tỏa núi Nhạn."

Thôi Uyển Dục tái mặt, kinh hô: "Làm thể như vậy?"

Phong tỏa núi Nhạn? Lẽ nào Hoàng thượng muốn bỏ mặc huyện Diêm Kiệm này?

"Nếu chúng ta rời , bá tánh sẽ ra ?" Thôi Uyển Dục vốn chẳng kẻ chỉ nghĩ đến bản thân . Dưới sự ảnh hưởng của phu quân, nàng thấu hiểu rằng dân chúng mới là căn nguyên của quốc gia.

Hầu cận đáp: "Bẩm tiểu thư, bá tánh tứ tán, chỉ càng khiến những nơi khác thêm hỗn loạn."

Hoàng thượng kh chỉ bỏ mặc huyện Diêm Kiệm, mà còn muốn bỏ mặc cả một huyện bá tánh. Y còn xứng đáng là đế vương ? Tâm địa thể tàn độc đến thế!

Hầu cận thở dài: "Lão gia nói, Hoàng thượng cũng là bất đắc dĩ. Phủ Đại D và Phủ Hà Nam đều đã được Hàn Quảng Bình cưu mang những bá tánh tứ tán. Nếu thả họ ra, ắt sẽ kéo đến chỗ Hàn Quảng Bình, chi bằng cứ trực tiếp bỏ mặc."

"Thật là vô lý!" Tiểu Tứ từ bên ngoài bước vào, vừa vặn nghe th câu cuối cùng.

Thôi Uyển Dục vội nắm c.h.ặ.t t.a.y y: "Giờ làm đây?"

Tiểu Tứ vốn dĩ lời muốn nói với nàng: "Viện binh chưa đến. Nàng hãy mau cùng các nữ quyến trở về huyện Tây Phong trước ."

Thôi Uyển Dục nghe th ều chẳng lành, vội hỏi: "Vậy còn ? định làm đây?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/phan-dau-tro-th-cao-menh-phu-nhan-nuoi-bon-con-trai/chuong-421.html.]

Tiểu Tứ nắm c.h.ặ.t t.a.y nàng, nói chắc nịch: "Ta là Huyện lệnh, là phụ mẫu của bá tánh, thể bỏ trốn khỏi đây?"

Một một thân quan văn đối mặt với binh lính, chẳng khác nào tự lao đầu vào chỗ chết. Thôi Uyển Dục nước mắt tuôn như mưa, lắc đầu quầy quậy: "Kh được, kh được! kh thể ở lại, những tên binh lính kia tàn ác vô cùng, ắt sẽ gặp nguy."

Tiểu Tứ về phía Hứa ma ma: "Phiền bà thu xếp hành lý, chúng ta mau chóng khởi hành." Sau đó, y quay sang Thôi Uyển Dục, giọng ôn tồn: "Ta đã dán bố cáo khắp nơi, để bá tánh thể sớm rời ."

Thôi Uyển Dục nắm c.h.ặ.t t.a.y y, nước mắt vẫn lã chã rơi, chẳng màng đến lời an ủi: " kh thể ! Hãy cùng ta rời khỏi đây! Chúng ta còn Văn Báo, nhẫn tâm để con trai kh phụ thân ?"

Tiểu Tứ khẽ thở dài một tiếng, lau khô nước mắt cho nàng, ôm l nhi tử bé bỏng, khẽ hôn lên má thằng bé đôi ba lần. Sau đó, y quay sang nàng, vẻ mặt chất chứa nuối tiếc: "Các nàng hãy mau chóng rời . Nếu ta mệnh hệ bất trắc, nàng hãy đưa Văn Báo cho Đại ca mà tái giá."

Thôi Uyển Dục tức giận đến độ muốn giáng cho y một trận vì câu nói vô tình , nhưng nàng cố nén giận: "Ta kh muốn làm một vị hùng, ta chỉ mong bình an trở về."

Tiểu Tứ ôm nàng vào lòng, thì thầm bên tai: "Ta sẽ cố hết sức để bảo toàn tính mạng." Y về phía tên tùy tùng: "Thời gian đã cấp bách, các ngươi hãy mau chóng lên đường."

Nói xong, y quay , bước vội ra ngoài: "Ta sẽ kh tiễn nàng. Bá tánh còn cần ta an ủi."

Thôi Uyển Dục theo bóng lưng y, gọi với theo nhưng y kh hề ngoảnh đầu.

Hầu cận khẽ thở dài: "Tiểu thư, xin hãy mau thu thập hành lý. Gia chủ đã hạ quyết tâm . Tiểu thư ở lại chỉ làm gia chủ thêm lo lắng, phiền lòng. Chi bằng hãy theo nô tài rời ."

Thôi Uyển Dục chẳng nỡ rời xa phu quân, linh cảm rằng lần chia ly này thể là vĩnh biệt. Nàng cố sức thoát khỏi sự kiềm chế của hầu cận, chạy theo m bước chân. Hầu cận nhớ đến lời dặn dò của lão gia, đành lòng hạ thủ một đòn vào vai nàng.

Suốt một tháng qua, Tiểu Tứ chỉ phong tỏa cửa Bắc, còn các cửa khác vẫn mở rộng. Nhiều tìm đường rời , y cũng chẳng hề ngăn cản.

Những ai thân nhân ở nơi khác đều đã rời . Hôm nay, khi sắc lệnh được ban bố, bá tánh ai n đều khóc than thảm thiết. Họ đã sinh sống tại Huyện Diêm Kiệm này bao đời nay, giờ đây bỏ lại nhà cửa, ruộng vườn để trở thành những kẻ tha hương lưu lạc.

Dẫu lòng kh cam chịu, họ vẫn cầm theo chút ít đồ đạc, hướng về phía ngoài thành mà .


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...