Phấn Đấu Trở Thành Cáo Mệnh Phu Nhân Nuôi Bốn Con Trai
Chương 77:
Các quán ăn khác chẳng l gì làm ngon miệng, bởi thế các sĩ tử thường lui tới dùng bữa tại đây.
Mỗi đêm, quán cơm này làm việc đến c ba mới ngớt khách.
Kỳ thi huyện vừa kết thúc, các sĩ tử lần lượt thu dọn hành lý, chuẩn bị hồi hương.
Vì đây cũng là thí sinh trong huyện, quãng đường hồi hương kh m xa xôi, nên chỉ một số ít nhà ở quá xa mới lưu lại khách ếm. Phần đ thí sinh đều trở về nhà sau năm ngày thi cử.
Ngày hôm nay, một đoàn khách quý đặc biệt ghé thăm.
Ba cỗ xe ngựa dừng trước cửa, hơn mười tên hộ vệ đứng kề bên, dẫn đầu là một nam nhân trung niên.
Tr dáng vẻ, hẳn là một quản gia, vận trường sam, gương mặt mang nụ cười nịnh nọt, khom lưng vén rèm xe. Một vị ma ma từ trong xe nhảy xuống, cung kính đỡ một phu nhân ăn vận sang trọng bước ra.
Theo sau cỗ xe đó là một nha hoàn, cẩn trọng dìu một tiểu thư che mặt xuống.
Từ cỗ xe ngựa kế bên, năm sáu nha hoàn trẻ trung xinh đẹp lần lượt bước ra.
Cố Vĩnh Huy tươi cười đón tiếp, khom nói: "Các vị khách quý một đường vất vả, quán ta vẫn còn ba gian thượng hạng và sáu gian trung hạng. Chẳng hay chư vị cần bao nhiêu phòng?"
Mới qua năm mới, thời tiết vẫn còn giá lạnh, thương nhân vãng lai kh nhiều.
Lúc trước chỉ ba vị thư sinh thuê hết các gian phòng tốt nhất, ngoài ra, tất cả các gian đều trống.
"Tất thảy các gian phòng còn trống, ta đều muốn bao trọn."
Cố Vĩnh Huy vui mừng đến nỗi mặt mày rạng rỡ. vừa định mời đoàn vào trong, thì bắt gặp Lâm Vân Thư đang tiễn Tiểu Tứ ra ngoài.
Hôm nay là ngày c bố kết quả kỳ thi huyện. Các trưởng đều việc bận, Tiểu Tứ đành một vào thành.
Lâm Vân Thư th đoàn khách quý tiến vào, liền chủ động nhường đường, ân cần dặn dò Tiểu Tứ: "Trên đường con cẩn trọng. Thi cử kh đậu cũng chẳng , ều quan trọng nhất là giữ gìn an toàn."
Tiểu Tứ cúi đầu "dạ" một tiếng, thoăn thoắt leo lên lưng con lừa nhỏ, thúc giục nó mau chóng lên đường.
Thế nhưng, thường ngày cưỡi lừa quá ít, thành ra con lừa nhỏ hoàn toàn kh nghe lời , chỉ đứng ngây ngốc tại chỗ, kh động đậy l một bước.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/phan-dau-tro-th-cao-menh-phu-nhan-nuoi-bon-con-trai/chuong-77.html.]
Vị nha hoàn kia tr th cảnh tượng đó, liền bật cười thành tiếng: "Tiểu thư, chẳng trách đời thường nói lừa là loài ngu ngốc."
Nghe th tiếng cười cợt, Tiểu Tứ ngẩng đầu lên, chỉ th một nha hoàn tuổi chừng mười lăm, mười sáu đang che miệng cười nhạo .
Mặt lập tức nóng bừng như lửa đốt, tức giận túm chặt dây cương. Lúc này, con lừa nhỏ mới chậm rãi cất bước .
Thôi Uyển Dục cũng th buồn cười, nhưng nàng nghĩ cười trước mặt khác thì thật bất nhã.
Nàng vỗ nhẹ tay Như Hồng: "Như Hồng, đừng cười nữa, chúng ta mau vào trong thôi."
Như Hồng lúc này mới sực tỉnh, vội vàng đỡ Thôi Uyển Dục tiến vào phòng.
Chẳng m chốc, Lâm Vân Thư đã trở lại đại sảnh. Cố Vĩnh Huy vừa mới hoàn tất thủ tục thuê phòng cho đoàn khách.
đã sắp xếp nơi ở đâu vào đ, đặc biệt dành cho vị tiểu thư gian phòng chính giữa. Bên là phòng của Quan Phu nhân, còn kế đó là phòng của vị quản gia.
Lâm Vân Thư chủ động dẫn các nữ quyến xem phòng. Nàng mở cửa từng gian, chỉ dẫn tỉ mỉ từng vật dụng cho các nàng xem xét, toan quay rời .
Nhưng bất ngờ, Quan Phu nhân lại cất tiếng gọi nàng: "Vị nương tử này, phiền ngươi sai nhà bếp chuẩn bị chút đồ ăn, mang vào phòng cho chúng ta."
Lâm Vân Thư gật đầu, rút tấm thực đơn từ dưới bàn ra, trên đó ghi chép đủ loại món ăn: "Phu nhân, xem chọn món, ta sẽ giúp mang tới."
Quan Phu nhân bèn ra hiệu cho ma ma theo sát.
Vị ma ma nhận l thực đơn, đọc từng món ăn một. Quan Phu nhân hơi kinh ngạc.
"Quán ăn này tuy tọa lạc nơi thôn dã, song tên các món ăn lại vô cùng tao nhã, quả là hiếm th."
Vị ma ma mỉm cười nói: " lẽ chủ quán là học thức sâu rộng chăng."
Lâm Vân Thư cảm th tự hào, bất giác ưỡn n.g.ự.c đứng thẳng . Vị ma ma th vậy thì bật cười.
Quan Phu nhân gọi vài món ăn, cả món mặn lẫn món chay.
Lâm Vân Thư ghi nhớ từng món một. Vị ma ma lại nói: "Những khác thì gọi phần cơm mười lăm văn."
Chưa có bình luận nào cho chương này.