Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Pháo Hôi Nữ Xuyên Thành Đầu Bếp Của Tiểu Tướng Quân

Chương 206:

Chương trước Chương sau

Nàng được đưa tới thư phòng của Uyển Nhi. Tiểu cô nương còn đang luyện chữ trong phòng.

Nghe th tiếng mở cửa, Uyển Nhi ngẩng đầu. Khi th Yến Thu Xuân, tiểu cô nương theo bản năng nhếch miệng cười, nhưng vừa mới nhếch môi, liền lộ ra khoảng trống nơi răng cửa, cô bé lập tức che miệng lại, khào khào nói: "A Xuân tỷ tỷ, tỷ đã đến ..."

Cô bé nói giọng ồm ồm, hoàn toàn kh dám mở miệng nói chuyện bình thường.

Yến Thu Xuân buồn cười đáp: "Ừ, ta tới muốn mời Uyển Nhi cùng ta đến xem phố mỹ thực mới khai trương. Chúng ta sẽ dùng bữa trưa ở đó, kh về phủ sớm đâu."

Hai mắt Uyển Nhi lập tức phát sáng rực rỡ. Từ khi được Đ Đ dẫn chơi, cô bé đã hoạt bát hơn nhiều, và cũng thích ẩm thực. Nhưng khi nhớ đến hàm răng của , ánh mắt cô bé lại tối sầm lại, lắc đầu nguầy nguậy: "Kh, kh được, A Xuân tỷ tỷ, kh đâu."

" vậy? Bởi vì răng ?" Yến Thu Xuân hỏi.

Uyển Nhi mím môi, giọng ệu hạ xuống đầy tủi thân: " lại mới rụng thêm hai chiếc, xấu lắm đó!!!"

Yến Thu Xuân tiến lên, ôm cô bé vào lòng dịu dàng hỏi: "Ta thể xem một chút kh?"

Uyển Nhi do dự một hồi, sau đó gật đầu: "Được, nhưng chỉ một chút thôi..."

Cô bé hé miệng, để lộ ra khoảng trống bị khuyết. Yến Thu Xuân vào, giả vờ kinh ngạc thốt lên: "Chao ôi, trên nướu hai chiếc răng nhỏ trắng như hạt gạo đang nhú ra, tr dễ thương làm ! th kh?"

Uyển Nhi: "?"

Yến Thu Xuân lộ ra vẻ mặt khó hiểu, nói: " kh th ? Ta còn chưa từng th cái nào như vậy! Răng mới của thật đẹp, vừa mới nhú đã xinh xắn , mọc xong nhất định sẽ còn đẹp hơn gấp bội!"

Uyển Nhi chớp đôi mắt to tròn, được khen vừa mừng vừa chút ngại ngùng: "Thật ạ?"

"Thật đ, cho ta xem một lần nữa , được kh?" Yến Thu Xuân chân thành gật đầu.

Uyển Nhi cười ngượng ngùng, nhưng vẫn ngoan ngoãn mở miệng ra cho nàng xem.

Yến Thu Xuân tiếp tục khen ngợi: "Đẹp, thật sự đáng yêu. Ta nhớ hồi còn bé, ta rụng răng còn cố ý cắn một ít đồ ăn nhét vào khoảng trống đó. Vui lắm đó nha, muốn thử kh?"

"???" Uyển Nhi càng ngạc nhiên, còn thể chơi như vậy ?

Yến Thu Xuân l bánh mì đã chuẩn bị sẵn ra: "Nào, cắn một cái ."

Uyển Nhi ngoan ngoãn cắn một miếng. Sau đó, cô bé thể cảm giác được hai cái răng cửa ở giữa kh cắn trúng được, trong khi những chiếc răng khác đều thuận lợi cắn được. Cô bé l bánh mì ra, th rõ hai cái răng còn nguyên vẹn, mà lại kh cảm th đau đớn gì.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/phao-hoi-nu-xuyen-th-dau-bep-cua-tieu-tuong-quan/chuong-206.html.]

“Phì!” Uyển Nhi bật cười kh khách: “Đúng là kh cắn trúng thật!”

Yến Thu Xuân cũng cười theo: "Chơi vui lắm kh? Nghe nói hôm nay bên phố mỹ thực còn nhiều đồ ăn ngon, muốn đến thử kh, xem những món mỹ thực nơi khác làm ra thế nào?"

Uyển Nhi lại chần chờ lần nữa, nhưng lần này kh lập tức từ chối, mà về phía bánh mì trong tay còn chưa ăn xong. Cô bé muốn , nhưng lại sợ hãi.

Yến Thu Xuân đẩy đẩy nàng: "Đi mà~"

Uyển Nhi hít sâu một hơi, sau đó gật đầu thật mạnh: "Được!"

Thành c !

Yến Thu Xuân mỉm cười, nàng bảo cô bé chuẩn bị một chút, ra ngoài chờ trước.

Vừa ra ngoài, Tiêu Hoài Ngân th nàng chỉ một , lập tức áy náy: "Thật xin lỗi , nha đầu này giống hệt tiểu dì nó, tiểu dì nó quá yêu cái đẹp, lẽ là di truyền. Hồi nhỏ, tiểu dì nó bị rụng răng còn kh ra khỏi cửa suốt năm rưỡi. Nếu nó kh muốn ra ngoài, thôi đành vậy."

Yến Thu Xuân sửng sốt: "Uyển Nhi đã đồng ý ra ngoài ."

Tiêu Hoài Ngân ngạc nhiên tột độ, sau đó vui mừng nói: "Thật ? Nha đầu cứng đầu này mà cũng dỗ được, làm khó ."

Yến Thu Xuân vui vẻ cười: "Cũng may Uyển Nhi dễ dỗ." Nói xong bỗng nhiên nhớ tới ều gì, nàng hỏi: " vừa nhắc đến 'tiểu dì' đó, là Ngũ tiểu thư chăng?"

Đôi mắt Tiêu Hoài Ngân tối sầm lại, sau đó gật đầu, hoài niệm nói: “Ừ, là Tiểu Ngũ. Nàng thích diện đẹp hơn Uyển Nhi nhiều, nhưng nàng lại kh khóc lóc. Sau khi rụng chiếc răng đầu tiên, nàng đã kh ra khỏi cửa nửa bước, đợi cho hàm răng mọc xong hết mới chịu bước ra ngoài. Mà chuyện đầu tiên nàng làm chính là đánh đứa nhỏ lúc trước đã cười nhạo , quyết liệt.”

Nói xong, Tiêu Hoài Ngân lại thở dài một tiếng.

Hết thảy cớ lại thành ra n nỗi này?

Yến Thu Xuân cũng muốn thở dài, may mà một lát sau, Uyển Nhi đã ra. Cô bé mím môi, mỉm cười với hai , sau đó nhảy tới nắm l tay nàng, nhỏ giọng nói: "Nương, con xin cùng A Xuân tỷ tỷ ra ngoài dạo chơi, được kh ạ?”

Tiêu Hoài Ngân nụ cười thẹn thùng kia, cũng theo bản năng nở ra một nụ cười: “Đi .”

Phố ẩm thực đúng là một con phố đích thực.

Xe ngựa của Tiêu phủ dừng lại cách ngã tư đầu phố vài chục mét, bởi vì tại đây đã một biển tấp nập, chật kín.

Vẫn như cũ, trước thử mở bán ba ngày, đến ngày thứ tư sẽ chính thức khai trương. Đây là ngày thứ tư, toàn bộ con phố được trang hoàng lộng lẫy, mời nhiều biểu diễn tạp kỹ, náo nhiệt chẳng kém gì đêm Tết Nguyên Tiêu.

Chỉ khác là lúc này đang là ban ngày.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...