Pháo Hôi Nữ Xuyên Thành Đầu Bếp Của Tiểu Tướng Quân
Chương 244:
Yến Thu Xuân đỏ mặt vì ngượng ngùng, nhưng nhờ vậy mà nội tâm nàng cũng cảm th nhẹ nhõm hơn nhiều. Nàng ho nhẹ một tiếng: “Thật ra sự tình là như thế này. Ta kh là cô nhi. Phụ thân ta là Đại thiếu gia Yến gia, Mẫu thân là thất thứ ba của Phụ thân. Ở Yến gia, ta là con gái thứ năm. Ta tìm đến Tiêu phủ nương tựa, trước kia đã nói dối mọi . Bởi lẽ, trong mắt Yến gia, ta đã là chết, ta liền nghĩ giữa ta và họ đã kh còn bất cứ quan hệ nào.”
“Chỉ là giờ đây, Xương Vương ện hạ lại muốn cầu thân với ta, ta e rằng sẽ bị kia nhận ra. Ta sợ làm liên lụy đến Tiêu gia, nên ta cần khai thật mọi việc với mọi một tiếng. Nếu chuyện gì ảnh hưởng đến Tiêu gia, thì chúng ta nên liệu tính xem thể ở lại thôn này hay kh?”
Yến Thu Xuân vừa dứt lời, liền trân trối mở to mắt chờ đợi phản ứng từ họ.
Nhưng nàng chờ đợi hồi lâu, cả m đều kh hé răng nửa lời, chỉ giữ nguyên ánh mắt chứa ý cười nhàn nhạt nàng. Tuyệt nhiên kh sự tức giận, càng kh ý trách cứ.
Yến Thu Xuân chớp mắt liên hồi. Nội tâm nàng vốn đã an ổn bình tĩnh, giờ lại d lên chút rối bời: “Mọi kh trách ta đã giấu giếm thân phận này ?”
Tiêu phu nhân bật cười thành tiếng, "Phụt" một cái.
Tạ Th Vân che miệng, dịu dàng nói: “A Xuân, xem, thật ngây thơ. nghĩ chúng ta kh đoán ra được ? Thường ngày nói năng lộ ra biết bao nhiêu sơ hở, ta còn tưởng đang chờ chúng ta chủ động ều tra đây này.”
Yến Thu Xuân hít sâu một hơi, sửng sốt: “Hả???”
Sau lời trêu ghẹo của Tạ Th Vân, Tiêu phu nhân cũng thong thả cất lời: “Con kể trước kia được lão Lục cứu ra từ hang ổ thổ phỉ, ta đã đoán được phần nào. Ở Vụ Thành bên kia, quả thật một vị tiểu thư nhà họ Yến đang mất tích.”
Tiêu Hoài Ngân vừa cười vừa nói: “Tuy ngày thường A Xuân làm việc phần tùy hứng, nhưng mỗi khi nàng gặp đều hành lễ đúng mực. Chỉ cần vào đó là biết, một số việc đã khắc sâu vào xương cốt . Nói tóm lại, Yến gia nhất định là gia tộc xem trọng lễ nghi.”
Thời tiết oi bức, Tiêu Hoài Khang luôn mang theo bên một chiếc quạt. Dùng bữa xong, nhẹ nhàng phe phẩy chiếc quạt, trầm ngâm nói: “Nhưng ta thực sự nghi hoặc, trù nghệ của A Xuân tinh xảo đến thế, ta lại chưa từng nghe nói tiểu thư Yến gia tài nghệ nấu nướng tuyệt vời như vậy…”
Yến Thu Xuân: “……” Nàng quả thật kh ngờ. Tính tình của nàng vốn dĩ cũng tùy hứng, phóng khoáng như vậy. Dù trước kia môi trường sống của nàng vô cùng an toàn, từ nhỏ đến lớn đã quen như thế, muốn nàng giả vờ thành khác thật sự khó. Chỉ là lớp vỏ bọc này lại bị mọi tháo dỡ quá nh chóng!
Tiêu phu nhân th nàng xấu hổ đến mức chỉ muốn giấu mặt xuống gầm bàn, bèn dịu giọng an ủi: “Đừng để ý lời , cũng may trù nghệ của con tinh th, Tiêu gia ta mới thể yên ổn như ngày hôm nay.” Dù bề ngoài, Yến Thu Xuân chẳng làm gì nhiều, nhưng quả thực từ khi nàng đặt chân đến đây, mọi sự thay đổi của Tiêu gia đều khởi nàng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/phao-hoi-nu-xuyen-th-dau-bep-cua-tieu-tuong-quan/chuong-244.html.]
Điển hình như chính ta đây, Đ Đ, Bình Nghiêm, cả Uyển Nhi... Lòng lúc khó thay đổi, nhưng vận mệnh của Tiêu gia thì đã hoàn toàn xoay chuyển.
Yến Thu Xuân lúc này mới trấn tĩnh, nàng mỉm cười e lệ: “Cũng là nhờ phu nhân cùng mọi đã cứu con một mạng. Bằng kh, một nữ tử trong hoàn cảnh như con, muốn tự sinh tồn e rằng muôn phần khó khăn.”
Tạ Th Vân cười hiền hòa: “Hôm qua Hoàng thượng đã ban thánh chỉ, phong làm Hương Quân. A Xuân, hay là chúng ta tổ chức một yến tiệc nhỏ chúc mừng ? Đến lúc , mời Xương Vương Điện hạ cùng tới, cả nhà chúng ta cùng nhau dùng một bữa cơm đoàn viên, th thế nào?”
“Được ạ, nếu thể cùng nhau dùng bữa, là ều vô cùng tốt.” Yến Thu Xuân vui vẻ đáp lời.
“Lại là món mỹ vị nào khiến các vị nhung nhớ đây?” Một giọng nói dịu dàng, phảng phất ý cười, chợt vang lên.
Yến Thu Xuân vô thức quay đầu, liền th Tiêu Hoài Nga được bốn ma ma cẩn thận dìu tới. Vết thương trên đùi nàng vẫn chưa lành hẳn, đường từ viện ngoài vào đây kh ngắn, mặc dù nàng muốn tự nhưng Tiêu phu nhân kh nỡ, sợ vết thương nặng thêm, liền sai dùng chiếc kiệu nhỏ đưa nàng tới.
Nàng vẫn đeo khăn che mặt, nhưng thần sắc nhu hòa, tr đoan trang hơn trước nhiều. Vừa bước tới, đôi mắt hạnh của nàng đã dán chặt vào chiếc bàn vẫn chưa kịp dọn dẹp, nơi còn sót lại những chiếc bát dính nước tương. Cái mũi khẽ hít hà, sau đó nàng chỉ im lặng Yến Thu Xuân.
Kh cần đoán, chắc c là nàng đã mang theo món ngon nào đó đến .
Yến Thu Xuân mím môi cười: “Ta đã chừa lại phần cho ngươi.”
Nàng bảo Thủy Mai dọn nốt phần mì còn sót lại trong cặp lồng ra bát, đưa cho Tiêu Hoài Nga.
Tiêu Hoài Nga chút ngượng ngùng cười đáp, nhưng vẫn vội vàng nhận l an tọa dùng bữa. Nha hoàn tiến lên thu dọn tàn cuộc trên bàn. Khi những xung qu bàn ăn vừa mới trở về chỗ cũ, chợt một nha hoàn hớt hải chạy vào khải bẩm: “Khởi bẩm Phu nhân, Thiếu phu nhân Tống gia đã tới, nói là muốn dâng lễ vật chúc mừng Đức An Hương Quân.”
Khóe miệng Tiêu phu nhân khẽ nở nụ cười, ánh mắt thâm thúy sâu vào Tống Minh Đường.
Tống Minh Đường vội vàng cúi gằm mặt, kh dám đáp lời.
Tiêu phu nhân thu lại ý cười, ềm tĩnh ra lệnh: “Mời nàng ta tiến vào.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.