Pháo Hôi Nữ Xuyên Thành Đầu Bếp Của Tiểu Tướng Quân
Chương 323:
Lúc này, nàng nghiêm mặt, khẽ thở dài: "Ta đến đây là để tránh mặt . Đêm qua, chúng ta đã khiến Tần Nhu mất hết thể diện, tuy nàng ta lý lẽ yếu kém, nhưng khi đã bình tâm lại, nhất định sẽ tìm ta tính sổ. Nếu là trước đây, ta chỉ cần quất cho nàng ta một roi, khiến nàng ta khóc lóc kêu trời gọi đất. Nhưng bây giờ thì kh tiện, đành lánh một thời gian."
Đây cũng là lý do lúc trước nàng kh muốn trở về Tiêu gia.
Nữ nhi Tiêu gia vốn cuộc sống tùy hứng tự tại. Tuy d tiếng bên ngoài kh m tốt đẹp, nhưng các nàng lại được nhà hết lòng yêu thương, đối đãi chẳng khác nào nhi tử. Ngay cả việc đặt tên, vốn dĩ nam nữ thường bị phân biệt, nhưng đối với nữ nhân Tiêu gia, mọi chuyện lại kh sự khác biệt.
Đến cả việc xuất giá cũng là do các nàng tự ý kén rể, ều quan trọng là các nàng may mắn, phu quân được chọn ai n đều là bậc kỳ tài kiệt xuất. Đặc biệt là trượng phu của Tam tỷ Tiêu Hoài Ngân, năm đó đã khiến vô số quý nữ vừa ngưỡng mộ đến xé khăn tay, vừa chế giễu chuyện Tiêu Hoài Ngân từng bị từ hôn trong quá khứ.
Tiêu Hoài Nga trẻ tuổi hiếu tg, hễ nghe ngoài mạo phạm tỷ tỷ, nàng liền x tới đánh cho một trận. Một tiểu cô nương mới mười m tuổi động thủ cũng kh chuyện to tát gì, nhưng nàng lại từng luyện võ, đánh cho đối phương khóc lóc tìm ca ca đến giúp sức. Kết quả là đám đệ đó vừa tới nơi, vẫn bị nàng đánh bại. Kể từ đó, bọn họ kh còn dám đối đầu với nàng nữa.
Nhưng kể từ năm năm trước, các nam nh của Tiêu gia dần dần qua đời, khiến hôn sự của Tiêu Hoài Nga trở nên chật vật. Hết lần này đến lần khác, những nam nh trưởng thành lần lượt ra , chỉ còn lại Tiêu Hoài Th và Tiêu Hoài Khang. Khi , Tiêu Hoài Khang lại ốm yếu bệnh tật, còn bị Lão Hoàng đế trách cứ vì thất bại, nàng mới buộc lòng học cách nhẫn nhịn.
Giờ đây nàng trở về, Tần Nhu và Đới Tr đã xuất giá từ lâu, con cái đã lớn, đương nhiên họ tư cách để bu lời chế giễu nàng.
Yến Thu Xuân vỗ vai Tiêu Hoài Nga, thành tâm khuyên nhủ: "Chưa thành hôn cũng chẳng . Đời chỉ m mươi năm ngắn ngủi, sống vì chính bản thân ta. Lời bàn tán bên ngoài nếu thể xem nhẹ thì đừng để trong lòng mà bị ảnh hưởng. Nếu bọn họ nói lời khó nghe quá mức, tỷ cứ việc đáp trả lại. Tuy kh thể động thủ, nhưng tỷ thể mắng mỏ. Bọn họ tự xưng là con cháu nhà quyền quý, lễ nghi thế gia, chắc c sẽ kh dám đôi co mắng trả chúng ta."
"Ha ha ha..." Tiêu Hoài Nga bật cười sảng khoái, tỏ vẻ thân thiết mà nhích lại gần ôm l Yến Thu Xuân, giọng nói trở nên dịu dàng như đang nũng nịu: "A Xuân, đa tạ . Nương ta cũng luôn cảm th ta nên thành thân, lời nói quả thật khiến ta vô cùng phấn chấn! Ban đầu, ta còn e ngại khi ở cùng , nhưng giờ thì kh sợ nữa. Sau này thành thân với Lão Lục, nếu như đệ dám bắt nạt thì cứ nói với ta. Dù ta đã nhiều năm kh luyện võ, nhưng tay chân vẫn chưa tàn phế. Đến lúc đó, ta sẽ ép đệ đến xin lỗi !"
Yến Thu Xuân cũng khẽ cười: "Vậy thì được , khi ta nhất định sẽ đến tìm tỷ!"
Yến Thu Xuân một chuyến, khi trở về đã dẫn theo một vị khách. Triệu Thục Hoa thoạt đầu còn tưởng là Phó Minh Vãn, đang định tiến lên chào hỏi thì th cô nương kia thân mật kéo tay Yến Thu Xuân, trong lòng nàng khẽ chùng xuống vì hụt hẫng.
Yến Thu Xuân giới thiệu hai với nhau, sau đó sắp xếp ổn thỏa chỗ nghỉ cho Tiêu Hoài Nga. Dùng bữa trưa xong xuôi, nàng vội vã chạy ra vườn rau để xem những luống ớt quý giá của . Quả ớt đã chín nhiều, nàng liền tiện tay hái xuống.
Tiêu Hoài Nga th nàng bận rộn như vậy, cũng hiếu kỳ theo.
Ở thôn trang này ít . Trước kia, dẫu Tiêu gia ra thì vẫn kh ít nha hoàn bà tử lui tới, càng đ thì thị phi càng nhiều, nàng luôn sợ bị họ đàm tiếu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/phao-hoi-nu-xuyen-th-dau-bep-cua-tieu-tuong-quan/chuong-323.html.]
Song, khi tới thôn trang này, nha hoàn kh m, chỉ vài tiểu tư lo việc vặt. Nhưng trong tình huống bình thường, bọn họ đều bận rộn ngoài vườn. Chỉ khi khách đến mới giúp đỡ bưng trà rót nước, những việc khác kh cần đến bọn họ, vì khách đã phục vụ chuyên trách.
Bởi vậy, giờ đây Tiêu Hoài Nga dám bước ra ngoài, đối mặt với cánh đồng rộng lớn, cảm th thư thái hơn cả những ngày ở trong đạo quán. Trời cao đất rộng, cây cối x tươi, tầm mắt thật dễ chịu, ngẩng đầu lên là bầu trời x biếc vô biên vô hạn.
"Đẹp quá!" Tiêu Hoài Nga cất lời cảm thán, bắt chước Yến Thu Xuân phụ giúp hái ớt. Yến Thu Xuân vườn cây của , trong lòng vô cùng hoan hỉ: "Đúng vậy, đẹp. Nếu kh nhờ bá mẫu và Tiêu tướng quân giúp đỡ, giờ đây cũng chẳng được cảnh tượng này..."
Tiêu Hoài Nga đang bận rộn trước mắt. Khi còn ở trong phủ, nàng được hầu hạ chu đáo, chẳng cần động tay vào việc gì, ngày thường chỉ chơi đùa cùng Đ Đ và các đệ đệ khác, hoạt bát như một vị tiểu thư khuê các. Nhưng lúc này đây, giữa đồng ruộng, nàng lại vô cùng thích nghi, thần sắc bình thản. Trong lòng Tiêu Hoài Nga cảm th bội phục. Thường thì mọi hay ngượng ngùng khi nhắc đến chuyện được khác trợ giúp, nhưng Yến Thu Xuân lại thản nhiên như vậy. Thảo nào cả nhà Tiêu phủ đều yêu thích nàng.
Tiêu Hoài Nga cảm th đã bỏ lỡ biết bao ều tốt đẹp, nhưng nàng kh thốt ra lời này, chỉ vờ như hối thúc: " còn gọi là Tiêu tướng quân à? Đây chỉ là cách ngoài gọi thôi đ."
Yến Thu Xuân bất đắc dĩ quay đầu nàng cười.
Tiêu Hoài Nga bật cười lớn: " thật sự thích Lão Lục ? Thật ra, ta th trong số các ca ca đệ đệ, Lão Lục là ít thú vị nhất. Đại ca tr phong lưu tiêu sái đúng kh? Nhị ca lại dí dỏm, tinh quái. Đ Đ cũng giống Nhị ca, chỉ Lão Lục như văn võ song toàn nhưng lại vô vị vô cùng. Trước kia, một tiểu cô nương thích đệ , đệ ghét bỏ ta lẽo đẽo theo sau, th vướng chân vướng tay nên nói đến mức ta khóc òa lên..."
Yến Thu Xuân nghe nàng kể, trong đầu chợt hiện lên hình ảnh thiếu niên ngạo nghễ, dáng vẻ kh bị trói buộc. nhíu mày ghét bỏ tiểu cô nương cứ bám theo , cũng sẽ vì vài lời tr cãi mà động thủ với khác...
"Chẳng như thế tốt ?" Yến Thu Xuân vừa nghĩ xong liền bật cười thành tiếng: "Như thế thì sẽ kh dám trêu hoa ghẹo nguyệt, vô cùng an toàn!"
"Thì ra là như vậy…" Tiêu Hoài Nga bừng tỉnh đại ngộ: "Ta nói với Lão Lục, bảo rằng thích đệ chính vì đệ kh biết trêu hoa ghẹo nguyệt..."
"Kh thể được!" Yến Thu Xuân vội vàng ngăn lại.
"Ta nhất định nói!"
Hai cười đùa được một lát, Tiêu Hoài Nga lau mồ hôi trên mặt, đột nhiên hoảng hốt kêu lên: "A Xuân! Mặt ta nóng rát quá! chuyện gì xảy ra kh?"
Yến Thu Xuân giật vội quay đầu lại, th khuôn mặt vốn kh được che c của tiểu cô nương đã ửng đỏ, làn da nàng ta vốn mềm mịn nay đỏ t lên tr vô cùng đáng sợ. Nàng lập tức kéo : " chạm côn trùng hay cọ xát vào vật gì kh?"
Chưa có bình luận nào cho chương này.