Pháo Hôi Nữ Xuyên Thành Đầu Bếp Của Tiểu Tướng Quân
Chương 38:
Yến Thu Xuân đang tự hỏi sẽ đối mặt với tình huống gì thì Đ Đ thở dài một tiếng, kh tình nguyện nói: "A Xuân tỷ tỷ, ngày mai bảo Hứa ma ma làm cho đệ một món gì đó , đệ mang cho bọn chúng ăn."
"Chuyện này là thế?" Yến Thu Xuân ngạc nhiên.
Đ Đ gãi gãi mặt, ánh mắt lấp lóe kh dám nàng: "Bọn chúng tr vẻ đáng thương, kh ai biết nấu cơm ngon như A Xuân tỷ tỷ cả. Hơn nữa, là đệ cố ý chọc giận Nhị Hoàng tôn, ai bảo chướng mắt đệ làm chi, nhưng đệ kh ngờ lại khóc thành ra như thế..."
Nếu là bình thường, cũng kh để ý, nhưng Chu Chiêu Cảnh đã khóc đến mức đôi mắt sưng đỏ cả lên.
Đ Đ nói xong còn xoa xoa ngón tay béo mập của .
Yến Thu Xuân khẽ mỉm cười, nói nhỏ: "Được, A Xuân tỷ tỷ sẽ đích thân ra tay, đến lúc đó cho đệ mang tặng mỗi một phần!"
Đ Đ mừng rỡ kh thôi: "Thật ?"
Th nàng gật đầu khẳng định, Đ Đ nhảy cẫng lên ôm nàng thật chặt mới vui mừng rời : "Tạ ơn A Xuân tỷ tỷ!"
Nụ cười của Yến Thu Xuân càng thêm rạng rỡ.
Tiêu Hoài Th cùng những Tiêu gia, bao gồm cả Đ Đ thường xuyên sang "ăn chực", đều kh hề xem nàng như hầu, mà xem như một vị khách quý thân thiết, bởi vậy mới thái độ thân tình như thế.
Yến Thu Xuân thầm cảm thán, việc nàng tìm kiếm chỗ dựa này quả thực là một cơ duyên trời cho. Trong viện này, cả ma ma thân cận của Tạ Th Vân, lẫn bên Tiêu Hoài Th đều đã tới an ủi, bảo rằng chuyện ở Thái học viện chỉ là việc nhỏ, kh đáng lo ngại.
chăng họ lo nàng sẽ tự trách bản thân vì đã làm thức ăn gửi cho Đ Đ, khiến chuyện kh hay này xảy ra?
Yến Thu Xuân cảm kích khôn nguôi, chợt nghĩ đến một vấn đề khác.
Bởi vì hôm nay nàng đã làm một chuyện đối với nàng vô cùng quan trọng.
Trước đây, nàng luôn tự vấn bản thân, làm thể trợ giúp Tiêu gia vượt qua đại nạn.
Lương thảo cần tiền bạc để thu mua, nếu triều đình cắt đứt liệu Tiêu gia thể tự xoay xở được chăng?
Kể từ khi rời khỏi bếp lửa, nàng kh thể dứt bỏ được suy nghĩ này.
Quan trọng là nên mở tiệm gì để kiếm được tiền tài dễ dàng?
Chẳng chính là tiệm ăn chớp nhoáng và quán giải khát ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/phao-hoi-nu-xuyen-th-dau-bep-cua-tieu-tuong-quan/chuong-38.html.]
Nàng tự biết kh tinh th đường kinh do, nhưng nàng kỹ thuật chế biến, thêm vào đó, với thế lực của Tiêu gia, muốn mở tiệm ăn trên khắp các châu phủ thật ra cũng kh chuyện bất khả thi.
Cách thời ểm xảy ra biến cố còn hai năm, muốn chuẩn bị đầy đủ mọi lương thảo là chuyện kh tưởng, nhưng nếu thể tạm hoãn sự việc lại vài hôm, lẽ cơ hội sống sót của Tiêu Hoài Th sẽ lớn hơn nhiều phần!
Dù trong kịch bản, Tiêu Hoài Th vốn thực lực cường hãn. Nếu kh chính phe ta xảy ra nội ứng, tg bại với quân địch còn chưa thể định đoạt.
Vừa nghĩ tới đây, nàng lập tức muốn hành động, viết ra kế sách của . Nàng đề xuất phương thức kinh do độc lạ, bán hàng hóa độc lạ, ví như gà nướng nguyên con giá thành tuy đắt đỏ hơn so với thứ dân bình thường, nhưng vẫn thể bán lẻ từng bộ phận: đùi, cánh, chân nướng, thậm chí cả da gà, phao câu gà, v.v...
Cả con kê đều là báu vật trời cho!
Dù chỉ là phương thức quay nướng, quy trình chế biến cũng đều thể sản xuất hàng loạt.
Bởi vậy, chiều hôm đó, Yến Thu Xuân liền viết một bản kế sách gửi cho Tạ Th Vân, đương nhiên trong đó cố ý nhấn mạnh, nàng chỉ làm cố vấn kỹ thuật, làm chuyện này chỉ vì muốn báo đáp ân tình Tiêu gia đã cưu mang .
Kế sách vừa đưa vẫn chưa hồi âm, nàng đang chờ đợi lời đáp cuối cùng, luôn cảm giác vận mệnh Tiêu gia thành bại sẽ được quyết định bởi chuyện này.
Cho nên sau lần trằn trọc kh ngủ được trước đó m ngày, Yến Thu Xuân lại tiếp tục mất ngủ.
Mà tại một nơi thâm sâu nào đó trong kinh đô, cũng đang trằn trọc kh yên.
Trong cung ện hoang phế, tựa hồ m trăm năm chưa từng ai đặt chân tới, nhưng chỗ như thế lại thị vệ đặc biệt c gác, cứ ba lượt thay phiên nhau, phòng ngừa trốn thoát.
đang bị giam giữ tại nơi này chính là vị Phế Thái tử của năm năm về trước.
Chỉ là, phong thái của Phế Thái tử giờ đây đã khác xa với hình ảnh tuấn tú nổi bật trong trí nhớ của các đại thần kinh đô. Trải qua năm năm bị giam cầm, cả hoàn toàn suy sụp, râu tóc xồm xoàm, thậm chí chân cũng đã bị què, bước thọt lẹt, mất hết vẻ phong lưu năm xưa.
Y phục của Thái tử phi cũng kh khác gì thường dân, thậm chí còn mảnh vá. Đôi tay ngọc ngà xinh đẹp ngày nào nay đã thô ráp đến mức kh nhận ra được, trên đầu nàng chỉ cố định bằng một chiếc trâm gỗ.
trong cung vẫn đưa thức ăn đến theo lệ cũ, đều là màn thầu và rau quả mà cung nhân bình thường thường ăn.
Ngày thường nếu muốn ăn đồ bổ dưỡng thì tự chuẩn bị tiền, hoặc chờ lòng tốt lén lút sai mang tới. Nhưng nơi này bị c giữ nghiêm ngặt, vì vậy hiếm khi được món ngon.
Đêm nay trời mưa, cả nhà ba bọn họ đã vào phòng từ sớm.
Mặc dù trong ện chỗ dột nát, nhưng nơi họ ngủ vẫn may mắn kh bị nước mưa tạt vào.
Thay quần áo xong, chỉ thể chờ sáng mai giặt giũ, Thái tử phi dịu dàng thúc giục: "A Hoành, ngủ sớm ."
Tiểu thiếu niên ngoan ngoãn kh nói lời nào, chợt như nhớ ra ều gì đó, bước nh đến góc khuất đặt túi sách, móc ra một món đồ được bọc bằng gi dầu, đưa đến trước mặt cha nương, ngượng ngùng nói: "Cha nương, đây là đồ bằng hữu cho con, ăn ngon lắm, hai thử xem."
Chưa có bình luận nào cho chương này.