Phế Nữ Trùng Sinh: Đảo Loạn Càn Khôn
Chương 11: Thiên Vị Và Kiêu Ngạo
Vào một ngày tháng Chạp lạnh giá năm ngoái, Hoa Nguyệt Vân cùng với những thân thích trong gia tộc và vài bạn thân thiết đã bày ra một trò đùa ác ý, nhắm vào Hoa Mộ Th. Họ cố tình phá hỏng chiếc cầu Cửu Khúc trong hoa viên, sau đó dựng lên một cái giá giả để che mắt qua lại.
Ai ngờ, qua lại kh là Hoa Mộ Th mà lại là Hoa Phong. Ông kh may trượt chân, ngã thẳng xuống dòng nước băng giá!
Hoa Phong vốn là một quan văn, hơn nữa lại là phương Bắc, thể lực vốn đã yếu ớt, lại kh biết bơi, ngay lập tức bị dòng nước lạnh lẽo cuốn .
Tên tiểu đồng theo hầu cận quá sợ hãi, kh dám nhảy xuống cứu , vội vàng quay đầu bỏ chạy để gọi đến giúp.
Còn đám Hoa Nguyệt Vân đang nấp sau hòn giả sơn để xem trò vui, khi th sự việc vượt quá tầm kiểm soát thì kinh hoàng tột độ, sợ hãi đến mức kh dám lộ diện.
Chỉ Hoa Mộ Th, mà họ muốn hãm hại nhưng đến chậm một bước, khi th phụ thân rơi xuống nước, nàng đã kh màng đến dòng nước lạnh buốt giữa mùa đ, lập tức lao xuống cứu . Sau bao nhiêu khó khăn, cận kề cái c-hết, nàng mới thể đẩy được Hoa Phong lên bờ.
Sau đó, nàng bị sốt cao liên miên, bệnh nặng suốt ba tháng trời, suýt chút nữa đã mất mạng.
Đến khi mùa xuân sang, nàng mới biết trong suốt ba tháng đó, phụ thân chưa từng đến thăm một lần. Hóa ra, c lao cứu đã bị Hoa Nguyệt Vân tr-ộm mất.
Ả ta còn giả vờ bị bệnh một trận ra trò để đ.á.n.h lừa mọi .
Kể từ sau lần đó, sức khỏe của Hoa Mộ Th ngày càng suy yếu. Cuối cùng, nàng bị hãm hại đến c-hết một cách t.h.ả.m thương, cô độc trong một ngôi miếu nhỏ tồi tàn dưới cơn mưa tầm tã.
Thật là... nực cười đến tột cùng.
Bên này, Hoa Phong cũng nhớ lại chuyện năm đó, chau mày lại, cuối cùng vẫn kh nỡ trách mắng thêm. Tuy giọng ệu phần nghiêm khắc nhưng chỉ lớn tiếng quở trách nhẹ nhàng: "Vậy thì về đóng cửa mà suy nghĩ lại ! Ăn nói kiểu gì vậy, Nhị tiểu thư khuê các như con còn cần d tiếng hay kh?"
Lúc này, Đại phu nhân cuối cùng cũng nhận ra hôm nay Hoa Phong rõ ràng đang cố tình che chở cho Hoa Mộ Th.
Vì lại như vậy chứ?
Trong khi bà ta còn đang nghi ngờ, thì Hoa Nguyệt Vân kh chịu nổi sự trách phạt từ Hoa Phong, lập tức đỏ hoe cả mắt, nghẹn ngào nói: "Phụ thân, vốn dĩ là do Nhị tỷ sai trước, ai bảo tỷ khóc lóc t.h.ả.m thiết như vậy, con còn tưởng tỷ cố tình giấu giếm chuyện gì đó nữa kìa. Dù thì tên Vương Nhị đó mê cờ bạc, háo sắc, lại hay lén lút bàn tán về Nhị tỷ, ai biết từng chạm vào Nhị tỷ hay chưa..."
- "Nguyệt Vân!"
Đại phu nhân vừa nghe th câu chuyện bắt đầu theo chiều hướng xấu, liền lập tức quát lên để ngăn cản.
Thế nhưng, còn chưa kịp để bà ta giải vây giúp Hoa Nguyệt Vân, thì Hoa Mộ Th đã rưng rưng nước mắt sang, vẻ mặt tủi thân xen lẫn đáng thương, khẽ hỏi: "Tứ làm biết được... tên Vương Nhị đó tính nết ra , lại còn hay bàn tán lén lút sau lưng ta?"
Đại phu nhân vừa nghe câu này, lập tức nhận ra đây là một cái bẫy!
Hoa Nguyệt Vân là một tiểu thư khuê các, lại biết được những chuyện hành vi lời nói của một tên hạ nhân ngoài phủ?
Ánh mắt bà ta lập tức sắc như d-ao liếc Hoa Mộ Th, nh chóng đổi thành nụ cười dịu dàng quay sang Hoa Phong: "Cũng chỉ là ta vô tình nhắc đến đôi câu, con bé Nguyệt Vân tâm tư đơn thuần, lo lắng cho Mộ Th nên mới lỡ lời thôi."
Hoa Phong gật đầu, sang Hoa Mộ Th nói: "Thôi được , con còn nhỏ, lại hay ăn nói thẳng t, con cũng đừng chấp nhặt với nó làm gì."
Bị xúc phạm, bị hiểu lầm đến suýt mất mạng dưới tay mẫu t.ử họ... vậy mà lại cứ thế cho qua ?
Hoa Mộ Th cụp mắt, ánh lạnh lẽo lướt qua đáy mắt, nhưng giọng nói chỉ nhỏ nhẹ đáp:
- "Vâng, con hiểu."
Bên kia, Hoa Nguyệt Vân khẽ cong môi nở một nụ cười đắc ý. Đúng là phế vật thì vẫn mãi là phế vật, đến c-hết cũng chẳng dám hé răng nửa lời.
Nào ngờ, ngay lúc đó Hoa Mộ Th lại chần chừ ngẩng đầu lên, chậm rãi nói: "Chỉ là..."
Hoa Nguyệt Vân lập tức bật dậy: "Hoa Mộ Th! Phụ thân đã nói kh cần tính toán nữa ! Tỷ còn muốn cãi lời phụ thân ?"
Hoa Mộ Th như thể bị hù dọa, mở to đôi mắt hoảng sợ, lùi về phía sau liên tục.
Một bước bất cẩn, nàng giẫm tà váy của chính , suýt chút nữa đã ngã nhào xuống đất thì một đôi tay vững chãi từ phía sau vươn tới đỡ l nàng.
Ngửi th mùi đàn hương quen thuộc trên đối phương, Hoa Mộ Th cúi đầu, che giấu vẻ mặt hoảng hốt giả vờ, nơi khóe môi lại khẽ lướt qua một nụ cười mờ nhạt. Tuyên Vương, một vở diễn hay như vậy thể thiếu được?
Quả nhiên...
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Mọi ai n đều sững sờ khi th phía sau viện lớn của phủ đệ, bỗng xuất hiện một nam t.ử phong thần tuấn lãng, khí chất tao nhã, phong độ bất phàm, như lan như ngọc.
Đặc biệt là Hoa Nguyệt Vân, nàng ta vừa th nam nhân thì lập tức như bị hút hồn, ánh mắt kh thể nào rời khỏi!
Hoa Phong kh ngờ Đỗ Thiếu Quân, vốn đứng sau giả sơn, lại đột nhiên bước ra.
Ông lập tức khom hành lễ: "Hạ quan quản giáo kh nghiêm, khiến Tuyên Vương chê cười ."
Đỗ Thiếu Quân khẽ liếc mắt cô nương yếu đuối mềm mại bên cạnh, nếu kh đã tận mắt chứng kiến đêm qua nàng ra tay gi-ết ch-ết hai tên nô tài, lại còn dám thẳng t đối đầu với Mộ Dung Trần...
Thì lẽ, cũng sẽ bị vẻ ngoài như hoa lê trong mưa này đ-ánh lừa, tin rằng nàng thật sự chỉ là một thiếu nữ yếu đuối bị chèn ép đến tận cùng.
Nhưng... lại kh ý định vạch trần nàng.
Dù thì, đây chính là quân cờ mà Mộ Dung Trần đích thân căn dặn nuôi dưỡng và lợi dụng cho tốt.
Vì thế, chỉ nhàn nhạt mỉm cười, hai tay chắp sau lưng, nhẹ nhàng lắc đầu: "Hoa Thiếu Kh kh cần tự trách. Là bản vương vô lễ, tự tiện xen vào chuyện nhà của quý phủ."
Hoa Phong kinh hãi cúi đầu: "Kh dám kh dám! Ngược lại còn cảm tạ Vương gia đã ra tay cứu giúp tiểu nữ. Mộ Th, còn kh mau tạ ơn Tuyên Vương? Chính là Tuyên Vương đã cứu con đêm qua đ!"
Lúc này, mọi mới giật nhận ra, nam t.ử tôn quý phong hoa tuyệt thế kia... lại thật sự là Tuyên Vương của Triều Đại Lý!
Là được đương kim Hoàng Thượng tín nhiệm nhất! Là vị Vương gia tuấn mỹ được ca tụng là "Tái Phan An"!
Hoa Nguyệt Vân nghe th tim đập rộn ràng, cảm giác choáng ngợp khiến nàng kh còn nghe th gì, kh th ai. Trong mắt nàng giờ chỉ còn nam nhân xuất trần cách vài bước chân!
Hoa Mộ Th ngước mắt Đỗ Thiếu Quân đang mỉm cười với nàng.
Thế nhưng, trong lòng nàng lại hiểu rõ hơn bất kỳ ai.
Bề ngoài, này là trọng thần được Đỗ Thiếu Lang tin tưởng nhất. Nhưng kỳ thực, mẫu thân của Đỗ Thiếu Quân là sủng phi Lệ Phi năm xưa, lại chính là c-hết trong tay Đỗ Thiếu Lang.
Theo ều tra bí mật của Lâm Lang Các, Đỗ Thiếu Quân sớm đã kết minh với Mộ Dung Trần để trả thù gi-ết mẫu thân.
Chỉ tiếc rằng, nàng còn chưa kịp đem chuyện này nói cho Đỗ Thiếu Lang biết thì đã bị và Hoa Như Nguyệt bức c-hết trên đài cao của Phượng Loan Cung.
Còn đứa con đáng thương của nàng...
Chỉ cần nghĩ đến Thịnh Nhi của , tim Hoa Mộ Th lại như bị d-ao cứa, đau đến tận xương tủy.
Mối hận ngút trời , lúc này lại kh thể tuôn trào như nước lũ.
Nàng chỉ lặng lẽ lại ánh mắt đầy hàm ý của Đỗ Thiếu Quân, khẽ cúi hành lễ, dáng vẻ uyển chuyển như hoa xuân gặp nước, dịu dàng mà yếu ớt, cất giọng mềm như tơ: "Tạ ơn Tuyên Vương ện hạ đã ra tay cứu mạng, tiểu nữ suốt đời kh dám quên."
Một mỹ nhân hương sắc đượm buồn, mong m yếu đuối thế này thử hỏi nam nhân nào mà chẳng động lòng, chẳng ngẩn ngơ?
Hoa Mộ Th liếc mắt sang Hoa Nguyệt Vân đang kh giấu nổi sự thất thố từ nãy đến giờ, quả nhiên, gương mặt vốn kiêu ngạo như đóa hoa kiều diễm kia lập tức biến sắc, tràn đầy ghen tu và thù hằn!
Trong lòng nàng khẽ cười lạnh.
Đỗ Thiếu Quân âm thầm bật cười, thể kh ra từ đầu tới cuối, Hoa Mộ Th vẫn đang cố tình chọc giận vị Tứ tiểu thư Hoa phủ vốn hẹp hòi, nhỏ nhen, lại thù dai kia chứ?
khẽ cong môi mỉm cười, cũng phối hợp gật đầu nói: "Nhị tiểu thư kh cần khách sáo, bản vương chẳng qua chỉ kh đành lòng một giai nhân rơi vào tay kẻ xấu mà thôi."
Thậm chí còn chủ động đưa tay đỡ l cánh tay Hoa Mộ Th.
Giọng ệu cùng hành động , rõ ràng mang theo vài phần thân mật kh thể che giấu.
Ngay cả Hoa Phong cũng nhận ra ều đó, ánh mắt chợt lóe lên, trong lòng lập tức bắt đầu tính toán.
Còn bên kia, sắc mặt Hoa Nguyệt Vân đã vặn vẹo vì phẫn nộ!
Đại phu nhân Trữ Thu Liên th vậy, khẽ nhíu mày đầy bất an.
Còn Hoa Mộ Th thì cụp mắt xuống, gương mặt vẫn mang theo vẻ khiêm nhường, dịu dàng như thể kh hề hay biết chuyện gì.
Chưa có bình luận nào cho chương này.