Phế Nữ Trùng Sinh: Đảo Loạn Càn Khôn
Chương 38: Kế Sách “Ái Mộ”
Xuân Hà dặn dò kỹ lưỡng vài câu với nha hoàn tên Phương Cầm đứng ngoài cửa, vội vàng rời , để lại Hoa Mộ Th một .
Hoa Mộ Th xoay , liếc chiếc váy lộng lẫy tinh xảo trong tay, khẽ cười lạnh, cởi áo khoác ngoài ra, ung dung thay y phục, chuẩn bị cho những bước tiếp theo trong kế hoạch của .
Vừa mới mặc xong chiếc váy cổ yếm ngang ngực, nàng liền nghe th tiếng bước chân từ bên ngoài tiến lại gần.
Chỉ nghe thôi cũng nhận ra là tiếng bước chân của nam nhân, vẻ là một vị khách kh mời mà đến.
– Tham kiến Khánh vương ện hạ.
Ngũ Hoàng T.ử Đỗ Thiếu Khánh, chính là Khánh vương, một nhân vật tai tiếng trong cung.
Hoa Mộ Th nhướng mày, chẳng Mộ Dung Trần đã ra lệnh cho khâu miệng lại ? giờ vẫn thể lộ diện ở đây, tự do lại trong phủ C chúa?
Lại nghe tiếng nam nhân vang lên, giọng rõ ràng là kh kiên nhẫn, bực bội: “Rốt cuộc là ai gọi bản vương đến đây? Cái tên thái giám Mộ Dung Trần kia vẫn còn lảng vảng ở đó. Khó khăn lắm Đại tỷ ta mới mở miệng xin tha cho ta, các ngươi còn dám bày trò lôi kéo bản vương gây chuyện, nếu chọc tới tên thái giám đó, coi chừng bản vương lột da các ngươi!”
Thì ra là vậy, lẽ ai đó đứng sau giật dây.
Kh trách được mệnh lệnh từ miệng Mộ Dung Trần cũng thể bị rút lại, duy nhất thể khiến thay đổi chủ ý, chắc c chỉ Đỗ Chiêu Nam, chị gái quyền lực của .
– Là tiểu thư nhà nô tỳ.
Nha hoàn bên ngoài cười đáp, giọng ệu đầy ẩn ý: “Hôm nay vừa gặp đã cực kỳ ngưỡng mộ Khánh vương ện hạ, nên muốn xin được gặp mặt một lần, bày tỏ nỗi lòng.”
– Ồ?
Khác với vẻ phong nhã, ôn hòa của Đỗ Thiếu Quân, Đỗ Thiếu Khánh lại là một kẻ ăn chơi trác táng chính hiệu, tửu sắc cờ b.ạ.c kh thiếu thứ gì, một con sâu rượu chính hiệu.
Lại thêm thân phận tôn quý, từng làm kh ít chuyện ngang ngược, hống hách, coi trời bằng vung, kh coi ai ra gì.
Lúc Hoa Mộ Th còn sống ở kiếp trước, còn chút dè chừng, kiêng nể nàng; giờ e rằng càng thêm càn rỡ, kh ai quản thúc.
Nghe nha hoàn nói vậy, lập tức hứng thú, lộ rõ vẻ thèm thuồng: “Tiểu thư nhà ngươi? Là ai? ta chưa từng nghe đến?”
Nha hoàn khẽ cười, cố tình tạo sự tò mò: “Là Nhị tiểu thư Hoa phủ gia, mà ện hạ đã từng gặp qua.”
còn cố tình bổ sung thêm một câu, như rót mật vào tai : “ mà thiên hạ đồn rằng còn xinh đẹp hơn cả Quý phi nương nương, một mỹ nhân tuyệt sắc.”
Đỗ Thiếu Khánh vừa nghe, gương mặt vốn cau lập tức bừng sáng, hớn hở đưa tay đẩy cửa, kh thể chờ đợi thêm: “Nhị tiểu thư Hoa gia ? Lại còn đẹp hơn cả Quý phi? Mau, mau để bản vương xem, quốc sắc thiên hương là thế nào, ta tò mò!”
"Keng" một tiếng, cánh cửa bật mở.
Đỗ Thiếu Khánh liền th giữa đám váy áo lộng lẫy rực rỡ kia, một thiếu nữ vận váy lụa vàng nhạt, rực rỡ như ánh trăng, đang lặng lẽ đứng đó, vẻ đẹp khiến ta khó rời mắt.
Ngay lập tức, như ngây , tim đập liên hồi, kh thể tin vào mắt .
Sống hơn hai mươi năm, đúng là chưa từng gặp một mỹ nhân nào tuyệt sắc đến thế, một vẻ đẹp làm say đắm lòng !
Đặc biệt là thiếu nữ trước mặt này, đôi mắt trời sinh mang theo nét thẹn thùng, quyến rũ e ấp; chiếc mũi nhỏ n như ngọc, đôi môi hồng phớt ểm nhẹ, dáng … quả thực… đủ khiến ta mất hồn mất vía, khó thể cưỡng lại!
Chỉ cần một cái thôi, đôi mắt như móc câu, vừa mê hoặc, vừa nồng nàn hương sắc, lại còn ẩn giấu một tầng lạnh lẽo khó đoán, càng khiến ta tò mò!
Khí chất pha trộn hỗn loạn giữa dịu dàng và bí ẩn , kh ngờ lại càng khiến nàng mang một vẻ đẹp cám dỗ c.h.ế.t , khiến kh thể kiềm chế được bản thân.
Đỗ Thiếu Khánh sững sờ bước lên hai bước, mắt kh rời khỏi Hoa Mộ Th.
Cánh cửa sau lưng khép lại “cạch” một tiếng, tạo nên một kh gian riêng tư.
Ánh sáng trong phòng lập tức mờ , càng làm tăng thêm vẻ quyến rũ của Hoa Mộ Th.
Nam đơn nữ chiếc, một tình huống đầy cám dỗ.
Đỗ Thiếu Khánh nuốt ực một ngụm nước bọt, cuối cùng cũng l lại phản ứng, xoa xoa hai tay tiến lại gần Hoa Mộ Th, ánh mắt kh giấu nổi sự thèm khát: “Hoa Nhị tiểu thư, quả nhiên gặp mặt còn hơn cả lời đồn! Bổn vương đường đột, nhưng vừa th tiểu thư liền cảm giác như gặp tiên nữ hạ phàm! Tiểu thư hẹn bổn vương tới đây, chắc là… ều gì muốn nói, hay là muốn bày tỏ tình cảm?”
Hoa Mộ Th sớm đã âm thầm chuẩn bị sẵn phương án phản kích. Dù thân thể hiện tại chưa qua rèn luyện, nhưng những chiêu thức nàng vẫn nhớ rõ. Muốn hạ gục một tên suy nhược vì tửu sắc như Đỗ Thiếu Khánh thì quá dễ dàng, chỉ cần một vài đòn là đủ.
Kh ngờ, tên này lại còn định giả vờ lịch sự, nho nhã, khiến nàng cảm th ghê tởm.
Trong lòng cười lạnh, ngoài mặt nàng chỉ tỏ vẻ hoảng hốt khó hiểu, khẽ lùi lại một bước, lắc đầu, giả vờ ngây thơ:
– Ta chưa từng hẹn đến đây, nha hoàn ngoài kia cũng kh của ta, chắc là sự hiểu lầm. Ta chỉ bị ta làm ướt váy áo, C Chúa ện hạ bảo ta đến đây thay đồ. Điện hạ lại đến nơi này? Nam nữ khác biệt, mong ện hạ tự trọng và lui ra, đừng làm phiền ta.
Đỗ Thiếu Khánh lúc này trong lòng chỉ còn hình bóng của thiếu nữ kia, đâu còn để tâm đến lời từ chối, đã hoàn toàn mất kiểm soát.
lập tức cười khẽ, lộ rõ vẻ gian xảo: “Hẹn hay kh cũng kh quan trọng, chỉ cần thể ở bên nàng. Hoa Nhị tiểu thư, bổn vương vừa gặp đã say nàng , nguyện làm kẻ dưới váy tiểu thư, được nàng sai khiến. Tiểu thư bằng lòng cùng bổn vương một đêm triền miên ân ái chăng, ta sẽ kh bạc đãi nàng?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/phe-nu-trung-sinh-dao-loan-can-khon/chuong-38-ke-sach-ai-mo.html.]
Hoa Mộ Th suýt nữa thì kh kìm được mà nhổ thẳng vào mặt , đúng là đồ ch.ó kh chừa thói ăn phân, chỉ biết đến d.ụ.c vọng!
Th lại vươn tay định chạm vào , nàng lập tức lùi thêm một bước, lạnh lùng nói, ánh mắt đầy căm phẫn:
– Mong Vương gia tự trọng! Đừng quá đáng!
– Tự trọng cái gì mà tự trọng! ai biết đâu nào! Ở đây chỉ ta và nàng!
Đỗ Thiếu Khánh lúc này đã nổi tà tâm, th một mỹ nhân tuyệt sắc như vậy ngay trước mặt thì làm mà chịu nổi. kh buồn giả vờ nữa, toan cưỡng ép kéo Hoa Mộ Th lại gần, kh cho nàng cơ hội trốn thoát: “ ai biết đâu! Theo ta ! Yên tâm, ngày mai ta sẽ cho đến rước nàng vào phủ làm , nàng sẽ được hưởng vinh hoa phú quý!”
Hoa Mộ Th lập tức phản thủ tát tay ra, kh để chạm vào .
"Chát!" một tiếng, hất văng tay Đỗ Thiếu Khánh, ra hiệu cho biết nàng kh hề dễ bắt nạt.
Tiếc rằng sức nàng còn yếu, kh đủ để gây cho tổn thương.
Đỗ Thiếu Khánh cười ha hả, tưởng nàng đang làm trò “tình thú”, cố tình chống cự để tăng thêm phần thú vị, liền vươn tay kia ra toan cởi dây buộc áo trước n.g.ự.c nàng, hành động ngày càng thô bạo.
Hoa Mộ Th siết chặt cây trâm bạc trong tay, mắt lóe lên sát ý, chỉ còn chút nữa là nàng đ.â.m thẳng vào mắt , quyết kh để làm nhục.
Nhưng đúng lúc , trên đầu hai , vang lên một tiếng cười nhàn nhạt, giọng nói quen thuộc mà lạnh lẽo châm chọc, phá tan bầu kh khí căng thẳng.
Hoa Mộ Th thở phào một hơi, thu trâm lại, biết rằng đã được giải cứu.
Đỗ Thiếu Khánh thì sợ đến mức giật , ngẩng đầu lên liền thét lên một tiếng kinh hoàng, m.ô.n.g đập xuống đất, kh còn chút khí thế nào.
– Cửu Thiên Tuế! ngươi lại ở đây?
Hoa Mộ Th cũng ngẩng đầu , kh biết từ lúc nào, kia đã uể oải tựa trên xà ngang, như một con mèo lớn quý tộc, lười biếng mà yêu nghiệt, vẻ ngoài đầy mị hoặc.
cúi đầu xuống bọn họ, cười tà, giọng ệu đầy mỉa mai: “Vương gia thật nhã hứng, ta kh ngờ lại được chứng kiến một màn hay như vậy.”
Đỗ Thiếu Khánh sợ đến mức suýt tè ra quần, toàn thân run lẩy bẩy, lắc đầu liên tục, cố gắng biện minh cho bản thân: “Kh, kh ! Là ả tiện nhân này! Là nàng ta quyến rũ ta, ta chỉ là bị nàng ta dụ dỗ!”
Khóe miệng Hoa Mộ Th co giật, chẳng buồn phản ứng, tên này đúng là kh biết xấu hổ.
Trên xà nhà, Mộ Dung Trần liếc th phản ứng đó, ánh mắt lóe lên tia cười, nhướng mày hỏi, giọng ệu đầy nghi ngờ: “Ồ? Vậy ? Ta lại kh nghĩ vậy.”
Đỗ Thiếu Khánh càng ra sức gật đầu, khẳng định những lời nói là sự thật: “Thật mà! Kh ta! Là nàng ta cố ý sai mời ta đến đây! Nàng ta nói… nàng ta thầm mến ta, muốn ở bên ta!”
– Xì.
Mộ Dung Trần bỗng bật cười, kh thể nhịn được nữa, thân hình nhẹ nhàng phi xuống từ xà ngang, như một con chim bay lượn.
Tà áo tím tung bay như cánh bướm, mái tóc đen dài bay theo gió, tạo nên một cảnh tượng tuyệt đẹp.
Quả thực như yêu quái giáng thế, mê hoặc lòng , khiến ta kh thể rời mắt.
chắp tay sau lưng, bước đến trước mặt Đỗ Thiếu Khánh, nhếch môi cười, nụ cười đầy nguy hiểm: “Đỗ Thiếu Khánh, ngươi cho là ta mù à? Hay là ngươi nghĩ mọi đều mù?”
Lại nghiêng mắt liếc Hoa Mộ Th một cái, như muốn trêu chọc nàng: “Hay là... nghĩ Hoa Nhị tiểu thư bị mù, nên mới thèm khát ngươi?”
– Phụt!
Hoa Mộ Th suýt nữa thì kh nhịn được cười thành tiếng, tên Mộ Dung Trần này thật biết cách châm chọc khác.
Đỗ Thiếu Khánh này, thật sự chẳng thể gọi là khôi ngô, đến mức bình thường còn chưa tới, vậy mà lại tự tin đến mức đó.
Vốn dĩ khuôn mặt cũng tạm coi là đoan chính, nhưng từ nhỏ đã bu thả, sống phóng túng vô độ, nên hốc mắt lõm sâu, l mày mắt xám xịt, làn da thì sần sùi lồi lõm, kh chút sức sống. Đã thế lại thường xuyên ăn uống vô độ, lười biếng vận động, thân thể phát tướng béo ú, tr khó coi.
Cả tr chẳng khác gì một khối mỡ hôi thối đang phân hủy, kh ai muốn đến gần.
Nói Hoa Mộ Th thầm mến ? Đúng là chuyện nực cười!
Chỉ Đỗ Thiếu Khánh, kẻ được tâng bốc quá quen, tự mãn đến mức ên rồ, mới thể tin nổi lời nói như vậy, kh biết tự lượng sức .
Mộ Dung Trần liếc Hoa Mộ Th một cái, như muốn dò xét phản ứng của nàng.
Hoa Mộ Th lập tức nghiêm mặt, biểu cảm vô cùng đứng đắn, ra vẻ vô tội, ta chẳng làm gì cả! Cũng kh hề cười!
Mộ Dung Trần nheo mắt lại, nàng đầy ẩn ý.
Đỗ Thiếu Khánh sợ đến mức run như cầy s, bất ngờ vung tay lên, tự tát bốp bốp bốp m cái, kh thương tiếc!
Vừa tát vừa lớn tiếng mắng bản thân, giọng ệu hối hận: “Là ta sai ! Kh nên nghe lời gièm pha của kẻ khác! Kh nên dùng vũ lực với mỹ nhân! Là ta sai! Kh nên chọc giận Cửu Thiên Tuế gia! Ta kh ! Ta xin tự phạt! Cầu xin Cửu Thiên Tuế gia tha mạng, ta sẽ kh dám tái phạm!”
Chưa có bình luận nào cho chương này.