Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Phế Nữ Trùng Sinh: Đảo Loạn Càn Khôn

Chương 6: Giao Dịch Với Cửu Thiên Tuế

Chương trước Chương sau

Ánh mắt của Mộ Dung Trần chằm chằm nàng, đột nhiên bật cười.

– Ồ? Ngươi muốn Bổn Đốc cứu ngươi ? – Dường như chẳng hề bất ngờ khi Hoa Mộ Th nhận ra .

Hoa Mộ Th chỉ cần liếc mắt một cái liền nhận ra, nma nhân với tâm tư khó dò này, lúc này đang l dáng vẻ cao cao tại thượng của kẻ săn, lạnh lùng đùa bỡn con mồi kh chút sức phản kháng nào như nàng.

Nhưng đó cũng là một cơ hội, ít nhất chứng minh rằng hiện tại sẽ kh gi-ết nàng.

Hoa Mộ Th hít thở nhẹ một cái, vô thức c.ắ.n môi dưới.

Đây là một thói quen của nàng từ kiếp trước, mỗi khi suy nghĩ hay cân nhắc ều gì đó, nàng thường vô thức làm động tác .

Mộ Dung Trần xuống nàng, ánh mắt bỗng chốc thay đổi khi tr th hành động .

Nhưng chỉ trong chớp mắt, vẻ khác thường kia đã biến mất.

Ánh mắt càng trở nên sâu thẳm, môi khẽ nhếch lên một nụ cười nhạt, như như kh.

– Ngươi muốn Bổn Đốc cứu ngươi thế nào?

Hoa Mộ Th khựng lại, dường như kh ngờ Mộ Dung Trần lại thật sự d-ao động chỉ trong thoáng chốc.

Trong ấn tượng của nàng, này tuy là… một thái giám, nhưng lại nắm quyền k triều, đặc biệt trên triều đình thì quyết đoán tàn nhẫn, vô cùng lạnh lùng.

Làm gì chuyện khi đã ý gi-ết mà còn do dự?

nữa, ít nhất bây giờ cơ hội sống sót cũng lớn hơn một chút.

Nàng lập tức cất lời:

– Tiểu nữ nguyện ý dốc lòng vì Cửu Thiên Tuế, cầu xin cứu mạng tiểu nữ lúc nguy khó này.

– Xì.

Mộ Dung Trần lại bật cười, tiếng cười khẽ khàng, lành lạnh như suối sâu, vang vọng như yêu âm trong đêm tối.

– Ngươi ?

cong môi, đưa mắt từ đầu đến chân nàng:

– Chỉ dựa vào ngươi, làm thể vì Bổn Đốc mà tận tâm tận lực?

Hoa Mộ Th lại c.ắ.n môi, hoàn toàn kh nhận ra mỗi khi nàng làm động tác , đôi mắt đen kỳ quái của Mộ Dung Trần lại càng trở nên thâm trầm hơn nữa.

– Tiểu nữ… hiểu chút y thuật, thể giải độc cho Cửu Thiên Tuế.

Từ sớm nàng đã ngửi ra được, trong mùi má-u thoang thoảng trên Mộ Dung Trần, ẩn chứa một hương thơm lạnh kỳ lạ.

Mà mùi hương đó, nàng kh thể quen thuộc hơn, chính là độc Đan Hàn Hoàn do chính tay nàng ều chế!

Trên đời này chỉ ba viên t.h.u.ố.c độc !

Một viên, nàng từng đích thân bỏ vào bát trà của Thái tử, kẻ mưu toan hãm hại Đỗ Thiếu Lang và ép nàng làm thê tử.

Một viên khác, bị Đỗ Thiếu Lang l , đút cho vị tiên hoàng, cũng là phụ hoàng ruột của , đã khởi ý gi-ết .

Còn viên cuối cùng… chỉ e kh biết vì lý do gì mà đã rơi vào trong cơ thể Mộ Dung Trần.

Loại độc này, vừa gặp nước sẽ lập tức tan ra, sau khi trúng độc, trong vòng một c giờ hoàn toàn kh triệu chứng rõ ràng.

Chỉ đến khi độc tố ngấm sâu vào huyết mạch, mới bộc phát dữ dội, trúng độc sẽ phun má-u, toàn thân tỏa ra một mùi hương lạnh lẽo mơ hồ.

Lúc đó, cho dù là thần tiên hạ phàm, cũng lực bất tòng tâm.

Hiển nhiên Mộ Dung Trần hiện tại đã bước vào giai đoạn phát tác, vậy mà kh hiểu bằng cách nào vẫn thể cố gắng chống đỡ được.

Lúc này, Mộ Dung Trần cúi mắt nàng, ánh mắt khó lường, khẽ cười thấp giọng:

– Tiểu nha đầu, ngươi lại thể ra được Bổn Đốc trúng độc?

Nói , như vô tình, lại đưa tay bóp nhẹ l cổ Hoa Mộ Th:

– Thiên hạ này, nhận ra được loại độc … chẳng m ai đâu.

Ngay lúc , trong cơ thể Hoa Mộ Th lại lần nữa trào dâng cảm giác tê dại như ăn mòn xương cốt, bị khẽ chạm một cái, bản năng liền cảnh báo nguy hiểm.

Thế nhưng cơ thể lại phản ứng một cách kỳ lạ, kh theo ý chí nàng.

Chỉ suýt chút nữa thôi, cái tiếng rên rỉ khiến ta chỉ muốn ch-ết vì xấu hổ kia đã bật ra khỏi miệng.

Nàng lập tức c.ắ.n chặt môi, toàn thân khẽ run lên kh kiểm soát được, cố gắng lùi lại nửa bước, giọng run rẩy nói:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/phe-nu-trung-sinh-dao-loan-can-khon/chuong-6-giao-dich-voi-cuu-thien-tue.html.]

– Ta… ta thể giải độc.

Đôi mắt tà mị của Mộ Dung Trần chợt thoáng qua một tia kinh ngạc, hiệu lực của Bách Mị Hương, hiểu rõ hơn ai hết.

Năm đó, vị thái t.ử truỵ lạc kia nam nữ kh kiêng kỵ gì, từng dùng loại t.h.u.ố.c này để ép một trạng nguyên ý chí kiên cường thành kẻ phát cuồng như ch.ó hoang độ-ng d-ục…

Thế mà tiểu nha đầu này lại còn nhịn được?!

Nhưng dù kiên nhẫn đến m thì đã , cũng chưa chắc sẽ tha cho nàng.

Thế mà đúng lúc đó, Hoa Mộ Th đang run rẩy kh ngừng lại ngẩng đầu lên, dường như dồn hết sức lực, khó khăn từng chữ một mà run giọng nói:

– Cửu… Cửu Thiên Tuế… xin… xin ngài… cùng tiểu nữ… lập một giao ước.

Đến nước này mà còn dám mặc cả với ?

Mộ Dung Trần chợt nhớ đến nữ nhân đó, một nữ nhân trong cơn trọng thương sốt cao, nằm giữa băng tuyết, gần như cận kề cái ch-ết… Vậy mà vẫn cố gắng gằn từng chữ ‘uy hi-ếp’ , cầu xin tha cho tên nam nhân đáng ch-ết kia.

Dù sau đó, thực sự đã giữ lời hứa, tha cho kẻ đó, tận mắt nàng giúp bước lên ngôi vị chí tôn của Triều Đại Lý.

Dù sau đó, nữ nhân chẳng còn nhớ chút gì về lời hứa dưới trời tuyết năm xưa…

Dù sau đó, nàng ch-ết một cách ngạo nghễ rực rỡ, tại nơi đẹp nhất nhưng cũng lạnh lẽo nhất trong hoàng cung.

Dù biết rõ Hàn Hương Hoàn là thứ độc d.ư.ợ.c c.h.ế.t , vẫn cam tâm tình nguyện uống vào, bởi lẽ đó là vật cuối cùng nàng để lại, do chính tay nàng tạo thành.

Trong chớp mắt, hàng trăm mối cảm xúc ngổn ngang, hàng ngàn ký ức từ quá khứ tràn về, lấp đầy tâm trí.

Khi kịp định thần lại, cô gái ban nãy còn mất kiểm soát vì d.ư.ợ.c tính, giờ đã nắm chặt l cổ tay .

- Cửu Thiên Tuế.

Giọng nàng vừa trải qua cơn d.ụ.c vọng mãnh liệt, đôi mắt vẫn còn vương chút mị hoặc, quyến rũ đến hồn phách.

Nhưng nàng dường như kh hề hay biết ều đó, thậm chí còn áp sát , nắm l tay , thì thầm:

- Nếu… nếu tiểu nữ thể giải độc cho ngài, vậy… ngài thể… giúp tiểu nữ… giải thứ này trong được kh

Ánh mắt Mộ Dung Trần sâu thẳm, im lặng một hồi bất chợt cong môi cười khẽ:

- Ngươi chẳng nói biết chút y thuật ? Độc d.ư.ợ.c còn giải được, chẳng lẽ lại bó tay với chút xuân d.ư.ợ.c cỏn con này?

Hoa Mộ Th cứng đờ cả .

Cuối cùng nàng cũng nhận ra cái cảm giác quái quỷ đang giày vò là gì!

Là xuân dược?!

Khốn kiếp!

Nàng lập tức muốn tránh xa Mộ Dung Trần, nhưng nghĩ lại, hình như… cũng kh cần quá miễn cưỡng ?

, bây giờ nàng đâu còn là Tống Vân Loan cao cao tại thượng của năm xưa.

Huống hồ… này… chẳng là… thái giám ?

Thuốc đã phát tác, cũng… bất lực thôi, đúng kh?

Mộ Dung Trần th trên khuôn mặt kiều diễm như ngọc của nàng, biểu cảm liên tục thay đổi, cuối cùng dường như đã bình tĩnh trở lại.

khẽ cười, giọng nói trầm thấp như tiếng gió lùa qua khe lá, vang vọng trong đêm tối: "Tiểu nha đầu, lẽ ngươi chưa biết… những kỹ năng hầu hạ khác trong cung, phần lớn đều do thái giám chúng ta khổ c luyện tập mà ra đ."

Hoa Mộ Th lập tức rụt tay lại, hất mạnh tay ra như vừa chạm thứ gì đó dơ bẩn.

Mộ Dung Trần bật cười thành tiếng, một tràng cười khẽ thoát ra khỏi cổ họng.

Tiếng cười của trầm ấm, du dương như tiếng đàn tỳ bà khẽ ngân nga giữa đêm mưa lạnh lẽo, vọng vào hang động tối tăm, khiến lòng kh khỏi xao động theo từng dư âm.

Hoa Mộ Th c.ắ.n môi, thầm nghĩ: Tên này, dung mạo đẹp như hoa sen, yêu dị khó ai sánh bằng… nhưng xét về khí chất, thật sự kh giống một thái giám chút nào.

Nàng chút tức giận, nhỏ giọng trách: "Điện hạ đừng trêu chọc ta nữa."

Mộ Dung Trần nhướng mày, tựa vào tảng đá phía sau, vẫy tay ra hiệu: "Lại đây, chẳng ngươi muốn giải độc cho ta ?"

Tên này đúng là… luôn thích trêu đùa khác, coi ta như món đồ chơi để tiêu khiển.

Nhưng lúc này, nàng kh thể dùng ánh mắt lạnh lùng như kiếp trước để đối đãi với được nữa. Chỉ thể c.ắ.n răng, bước đến, quỳ xuống trước mặt .

lại nắm l tay lần nữa, cẩn thận xem xét.

Quả nhiên, đã dùng nội lực ép toàn bộ độc tố dồn về ngón trỏ.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...