Phế Nữ Trùng Sinh: Đảo Loạn Càn Khôn
Chương 73: Cấu Kết
Hoa Lương Tài đảo mắt, yến tiệc ngắm hoa mùa xuân à, chẳng khi đó sẽ cơ hội gặp được Tư Kh Lưu ?
Lập tức trong đầu nảy ra một ý tưởng.
Nghe Th Trúc dò xét, khẽ cười: "Nàng đang nói gì vậy chứ, ai cơ? Chỉ cần kh Hoa Mộ Th, thì nàng cứ yên tâm , ta sẽ xin mẫu thân ban hôn cho nàng."
Th Trúc vui mừng khôn xiết.
Hai lại quấn quýt thêm một lúc ở góc rừng vắng vẻ, Th Trúc với khuôn mặt tràn đầy xuân sắc mới rời .
Nhưng nàng ta kh hề hay biết, sắc mặt của Hoa Lương Tài sau đó lập tức trở nên lạnh băng.
"Đồ ngu ngốc, hừ."
Hoa Lương Tài khẽ cười lạnh, vung tay áo bỏ .
Ở một nơi khuất bóng khác, một bóng gần như hòa vào bóng tối, lặng lẽ ghi lại toàn bộ sự việc, bỏ vào ống tròn khắc hình huyết liên.
Trở lại phía hành lang.
Hoa Mộ Th ngồi dưới mái hiên ngắm cá, chợt nghe th sau lưng một giọng nói châm chọc: "Chà, chẳng Nhị tiểu thư ? hôm nay lại rảnh rỗi ngồi đây cho cá ăn thế?"
Giọng ệu ngạo mạn, đầy vẻ khiêu khích và mỉa mai.
Kh ai khác chính là Sở Hồng.
Lần trước, nàng ta đã giúp Hoa Mộ Th xử lý chuyện của T.ử Lan, nhưng kh ngờ Hoa Mộ Th lại đưa Th Trúc đến hầu hạ Hoa Phong.
Việc này khiến Sở Hồng kh còn được Hoa Phong sủng ái như trước, tức giận đến mức sắc mặt cũng trở nên u ám.
Từ trước đến nay Sở Hồng luôn cậy được Hoa Phong yêu chiều mà tác oai tác quái, giờ th Hoa Mộ Th ở đây một , nàng ta thể bỏ qua cơ hội trút giận?
Phúc T.ử lập tức đứng c trước mặt Hoa Mộ Th, cau mày: "Kh được vô lễ với tiểu thư."
"Tiểu thư? Tiểu thư cái gì chứ?"
Sở Hồng cười khẩy: "Tiểu thư mà lại kh bằng cả nha hoàn ?"
Nói , nàng ta sang Hoa Mộ Th: "Nhị tiểu thư, thật tài giỏi, biết lật mặt nh như vậy, nghĩ Sở Hồng này dễ bị bắt nạt lắm ?"
Nhưng Hoa Mộ Th lại chẳng hề tức giận, chỉ khẽ mỉm cười: "Sở Hồng, ta đã hứa sẽ để ngươi làm chủ tử, tất nhiên ta sẽ giữ lời."
Sở Hồng đang đầy bụng lửa giận, nghe vậy liền sững .
nghi ngờ: "Nhị tiểu thư, đừng tưởng Sở Hồng này là kẻ ngốc. Ta nói cho biết..."
Hoa Mộ Th dịu dàng ngắt lời: "Th Trúc đã quyến rũ Hoa Lương Tài , ngươi biết kh?"
Sở Hồng lại sững , kh thể tin nổi Hoa Mộ Th, trên mặt nàng ta hiện lên một tia vui mừng đến ên cuồng: "Ả tiện nhân đó, lại dám mưu đồ cùng lúc cả hai chủ t.ử trong phủ ?! Đúng là tính toán khéo thật, nhưng lại kh biết rằng đó chẳng khác nào tự chuốc họa vào thân!"
Điều này cho th Sở Hồng th minh hơn Th Trúc nhiều.
Hoa Mộ Th nói tiếp: "Ta cần lợi dụng nàng ta để làm một việc, và ta cũng cần ngươi giúp ta một tay."
Câu nói hết sức khách khí.
Sở Hồng, dù còn đầy hoài nghi và tức giận, cũng nguôi ngoai đôi chút.
Nàng ta ngẩng đầu, kiêu ngạo Hoa Mộ Th: " nhờ ta mà lại bắt ta mạo hiểm. Nhị tiểu thư, đừng nghĩ mọi chuyện dễ dàng như vậy."
Phúc T.ử cau mày chặt hơn, th Sở Hồng quá tự cao tự đại.
Nhưng Hoa Mộ Th chỉ mỉm cười nhẹ nhàng: "Ngươi nắm bắt tin tức nh nhạy, hẳn là ngươi cũng biết vì ta lại được Trưởng C Chúa, phu nhân Hộ Quốc C, và phu nhân Thái sư đặc biệt coi trọng đúng kh?"
Sở Hồng Hoa Mộ Th, nghi hoặc hỏi: "Ta bị bệnh tật gì liên quan đến phụ khoa đâu mà quan tâm đến chuyện đó..."
Quả nhiên là nàng ta đã biết. Điều này cũng đồng nghĩa với việc Trữ Thu Liên chắc c cũng đã nắm được chuyện này.
Hoa Mộ Th âm thầm suy tính, khẽ cười, nói với Sở Hồng: "Ta thể kê cho ngươi một phương t.h.u.ố.c hỗ trợ m.a.n.g t.h.a.i con trai."
Sắc mặt Sở Hồng lập tức thay đổi.
Nàng ta trừng lớn mắt Hoa Mộ Th, ngập ngừng, mang theo nghi hoặc: "Thật... thật ? biết phương t.h.u.ố.c thật à?"
Dù thì nàng ta cũng chỉ là một nha hoàn, kh thể đường hoàng mời đại phu đến chẩn mạch và kê đơn. Những phương t.h.u.ố.c cầu tự từ bên ngoài đưa vào lại chẳng hiệu quả gì.
Trong Hoa phủ, ngoài Lục di nương chỉ một con trai thể chất yếu ớt bẩm sinh, thì chỉ còn Hoa Lương Tài là con trai đích tôn.
Nếu Sở Hồng sinh cho Hoa gia một đứa con trai, chẳng vị thế của ả trong phủ sẽ vững như bàn thạch, được nâng niu chiều chuộng hết mực !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/phe-nu-trung-sinh-dao-loan-can-khon/chuong-73-cau-ket.html.]
Hoa Mộ Th thừa biết Sở Hồng đã lén lút tìm kiếm các loại bí phương cầu tự, nên mới dùng chuyện này làm mồi nhử, dụ dỗ ả ta sập bẫy.
Nàng mỉm cười gật đầu, thong thả: "Đúng vậy. Trước đây ở quê nhà, ta từng kê đơn t.h.u.ố.c tương tự cho một phụ nữ đã ngoài tứ tuần."
Sở Hồng vội vàng hỏi: "Vậy kết quả ra ?"
Hoa Mộ Th khẽ cười đầy ẩn ý: "Nửa năm sau bà mang thai, năm sau sinh hạ một bé trai kháu khỉnh."
Bốn mươi tuổi! Cái tuổi mà ta đã lên chức bà mà vẫn thể sinh con! Điều đó chứng tỏ phương t.h.u.ố.c kia linh nghiệm đến mức nào!
Sở Hồng xúc động đến mức giọng nói run rẩy: "Ta nguyện ý giúp Nhị tiểu thư một tay!"
Hoa Mộ Th chỉ khẽ cười, ánh mắt hướng về phía hành lang, nơi đàn cá đang tr nhau đớp mồi, chen chúc ngoi lên mặt nước.
Khung cảnh vốn th bình, tĩnh lặng, vậy mà chỉ vì một chút lợi nhỏ đã trở nên vẩn đục, hỗn loạn.
Hừm.
Sở Hồng còn chưa biết đã mang thai. Còn Trữ Thu Liên, liệu bà ta đã hay tin gì chưa?
Đêm đó.
Hoa Mộ Th vẫn luyện lại các chiêu thức võ c, sau đó vào phòng tắm gột rửa bụi trần.
Nàng nằm úp trên thành bồn tắm, nhắm mắt nghỉ ngơi, vừa trò chuyện với Xuân Hà.
- Vậy là, phương t.h.u.ố.c ều trị kia, đã được đưa trực tiếp đến tay Bàng Thái ?
- Vâng, chính Bàng c t.ử đích thân ra mặt tiếp đón nô tỳ.
- Ừm… nói gì kh?
Xuân Hà ngẫm nghĩ, do dự: "Khi th phương t.h.u.ố.c đó, Bàng c t.ử dường như… kh hề ngạc nhiên."
Hoa Mộ Th khẽ cười, chỉ "ừ" một tiếng im lặng, vẫn nhắm mắt như thể đã ngủ.
Từng gáo nước ấm áp từ tay Xuân Hà nhẹ nhàng đổ xuống bờ vai trắng ngần như ngọc của nàng.
Làn da mịn màng như sữa, mái tóc đen huyền như mực, chiếc cổ thon dài, dáng ngọc yêu kiều mềm mại.
Chỉ một tư thế nằm nghiêng, uể oải như vậy thôi, cũng đủ khiến ta cảm nhận được vẻ đẹp mơn man, đầy mê hoặc.
Xuân Hà thầm nghĩ, chỉ e rằng thêm hai năm nữa thôi, thiếu nữ này sẽ trở thành một Đát Kỷ k quốc k thành.
Đang suy nghĩ, nàng chợt nhận ra bước vào phòng tắm.
Tưởng rằng là Phúc T.ử mang thêm nước nóng vào, ai ngờ vừa quay đầu lại thì sững , kinh ngạc.
Theo phản xạ định mở miệng, nhưng lại đột ngột nín bặt.
Chỉ th đó khẽ vẫy tay ra hiệu, nàng cũng kh do dự, đặt khăn tay xuống, cúi hành lễ lặng lẽ lui ra ngoài.
Từ khi bắt đầu tu luyện tâm pháp võ c, ngũ giác của Hoa Mộ Th dần trở nên nhạy bén hơn thường.
Tiếc rằng thân thể này vốn yếu đuối, cho dù hiện tại đã khỏe mạnh hơn trước, nhưng vẫn chẳng khác biệt là bao so với bình thường. Huống hồ giờ phút này nàng đang chìm đắm trong những suy tư riêng, xung qu lại chỉ tiếng nước róc rách, nên hoàn toàn kh nhận ra đang dội nước phía sau đã bị thay thế.
- Ào -
Nước ấm áp dội xuống từ bờ vai, như một bàn tay vô hình ấm áp đang vuốt ve làn da mịn màng của nàng.
Hơi nước mờ ảo lan tỏa khắp căn phòng.
Một giọt nước ngưng tụ bên tai, chợt rơi xuống hõm cổ trắng ngần như ngọc như mã não, ngưng lại trong chốc lát, men theo làn da mềm mại, chảy xuống trước ngực, lướt qua nơi nhô cao đầy mê hoặc đang mờ mờ hiện ra dưới làn nước.
bên thành bồn, ánh mắt càng lúc càng trở nên sâu thẳm.
Hoa Mộ Th hoàn toàn kh mảy may nghi ngờ, vẫn giữ nguyên tư thế nằm sấp thoải mái, giọng ệu lười biếng vang lên: "Xuân Hà, xoa bóp vai cho ta một chút ."
kia thoáng khựng lại, nhưng nh, khóe môi đã vẽ nên một nụ cười đầy ẩn ý, một nụ cười mà Hoa Mộ Th kh thể nào ngờ tới.
đặt chiếc gáo nước xuống, vươn tay, nhẹ nhàng đặt lên bờ vai mềm mại như bùn của nàng.
"!!!"
gì đó kh đúng!
Hoa Mộ Th giật kinh hãi. Bàn tay của Xuân Hà lại thể chai sạn, thô ráp đến mức này?
Bàn tay này... lại thể to lớn đến như vậy!?
Chưa có bình luận nào cho chương này.