Phế Tâm
Chương 6:
6.
Mẫu thân ta đã ra . Đại phu Trương ở hiệu thuốc Hồi Xuân Đường nói, bà là vì tức giận c tâm, một hơi thở kh lên nổi mà mất.
Huống hồ m năm nay bà thường xuyên thức đêm thêu thùa, ăn uống thì đạm bạc, lại ôm nhiều tâm sự trong lòng. Sớm đã cạn dầu tắt đèn .
Cha , giờ mẫu thân cũng . Trời đất bao la, thế gian rộng lớn này, vậy mà chỉ còn lại một ta.
Mọi đều khuyên ta nén bi thương. Phó Nghiễn thì giả vờ nhỏ vài giọt lệ, ngay cả mẫu thân của cũng đến linh đường khóc lóc một hồi.
Còn chưa hết thất đầu - (ngày thứ bảy sau khi một qua đời, vào ngày này linh hồn c.h.ế.t sẽ quay về nhà một lần trước khi hẳn).
Tiếng xấu ta “khắc c.h.ế.t phụ mẫu” đã bị lan truyền khắp nơi.
Lúc , nhà họ Phó mới chính thức c bố chuyện chúng ta đã hủy hôn.
“Thật đáng thương, một cô gái như vậy. Nhà họ Phó cũng chẳng lương tâm gì.”
“Nhưng cũng kh trách được nhà họ Phó. Con bé Tống Cẩm Tú này mang mệnh cô tinh trời sát, khắc c.h.ế.t phụ mẫu, khắc cả thân thích. Nếu cưới vào nhà họ Phó, chẳng sẽ khắc c.h.ế.t cả nhà họ ?”
“Trời đất ơi, thật hay giả vậy?”
“Giả được ? xem Phó Nghiễn , từ khi hủy hôn với Tống Cẩm Tú, càng lúc càng phát đạt. Hôm nay tacòn th quyền quý đến tận nhà nhờ vẽ tr đó.”
“Nói đâu sai, nhà họ Phó trước kia nghèo rớt mồng tơi, khi thật sự là bị con bé Tống Cẩm Tú khắc đ.”
“Về sau chúng ta tránh xa nó ra mới được.”
Ta bất chợt bước ra từ một góc hẻm, dọa m hàng xóm đang xì xào bàn tán nhảy dựng cả lên.
Bọn họ lúng túng, vội vàng tản tứ phía. Bộ dạng đó, như thể ta là một con mãnh thú ăn thịt .
Ta theo những bóng lưng bỏ chạy tán loạn , chỉ cảm th thế gian này quá đỗi nực cười. Lời đồn còn độc hơn cả hổ dữ. Kẻ ăn thịt , rõ ràng là bọn họ mới đúng.
Hôm nay ta bất ngờ trở về nhà, là vì đã bị hiệu thuốc cho nghỉ việc.
Ông chủ nói tuy tay nghề ta kh tệ, nhưng cháu trai muốn vào làm việc.
Tiệm nhỏ lời lãi chẳng bao nhiêu, kh nuôi nổi nhiều , đành cho ta nghỉ. Vì chuyện đó, chủ còn cố ý bù thêm cho ta hai tháng tiền c.
Giờ nghĩ lại, cháu trai chỉ là cái cớ. Ông chủ là sợ… ta sẽ khắc cả việc làm ăn của .
Kh cần nghĩ cũng biết, những lời đồn đó là do nhà họ Phó tung ra.
Họ kh muốn mang tiếng bạc tình bội nghĩa, nên mới đẩy cho ta cái d “thiên sát cô tinh”.
Phó Nghiễn đến nhà an ủi ta, ngoài miệng thì nói đau lòng, nhưng trong mắt lại lặng như giếng cạn:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/phe-tam/chuong-6.html.]
“Cẩm Tú, ta biết nàng là cô gái tốt nhất.Những lời đồn đó, nàng đừng để tâm.”
“Nàng yên tâm, bây giờ ta đã tiền , nàng kh cần làm việc nữa, ta cũng thể nuôi được nàng.”
“C việc tạp vụ ở hiệu thuốc , chỉ là lao động chân tay, nghỉ thì nghỉ thôi.”
C việc tạp vụ ở hiệu thuốc đó, từng khiến mẫu thân Phó Nghiễn ghen tỵ đỏ mắt.
Bà từng nhiều lần bóng gió bảo ta rằng, sau khi ta gả vào nhà họ Phó thì nên nhường lại c việc đó cho Phó Dung.
Nói rằng được c việc này, Phó Dung chắc c sẽ tìm được phu quân tốt.
Vì chuyện đó, Phó Nghiễn từng cãi nhau một trận lớn với mẫu thân .
Phó Nghiễn ngày ngày bày sạp bán hàng, dãi nắng dầm mưa, một tháng kiếm được cũng chỉ khoảng một, hai lượng bạc. Gặp lúc xui xẻo, thì chỉ m trăm văn. còn quý c việc này hơn cả ta.
từng nói, c việc này , sau này hai cùng nuôi con sẽ đỡ cực hơn.
Phó Nghiễn bây giờ, đúng là phát tài . Ta đưa tay ra trước mặt :
“Kh nói sẽ nuôi ta ? Vậy đưa ta năm mươi lượng bạc.”
Phó Nghiễn sững sờ:
“Tháng trước kh đã đưa nàng năm mươi lượng ?”
Ta cúi đầu nức nở:
" Mẫu thân ta biết chuyện bị hủy hôn, kh chịu nổi đả kích mà bệnh c.h.ế.t .”
“Số tiền đó, dùng để mua quan tài, lo hậu sự xong thì chẳng còn lại bao nhiêu.”
Phó Nghiễn nắm chặt túi tiền, ấp a ấp úng nửa ngày, rõ là xót của:
“Nhưng… nhưng mà cũng đâu cần đến tận năm mươi lượng chứ…”
Ta khẽ thút thít giả vờ l khăn lau nước mắt:
“Giờ đâu đâu cũng nói ta là thiên sát cô tinh, chẳng tiệm nào dám nhận ta vào làm.”l Nếu ta còn thể làm, thì cần gì ngửa tay xin tiền ngươi?”
“Kh được, ta tra rõ ràng xem là ai ở sau lưng gièm pha, hủy hoại d tiếng của ta!”
Cuối cùng Phó Nghiễn cũng miễn cưỡng móc bạc ra:
“Cẩm Tú, ta kiếm tiền cũng chẳng dễ dàng gì, nàng xài dè sẻn một chút.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.