Phí Một Kiếp Người
Chương 3:
Trong khách sạn, cẩn thận lau vết m.á.u trên trán.
Vết thương to quá, miếng băng cá nhân bé tí tẹo kh đủ che, mà giờ này ra ngoài mua băng gạc thì hơi rén.
Bình thường thì ngủ kh đủ, tối nay chắc tại vết thương nhức nhối nên khó ngủ dã man.
quên béng mất tại bị tống ra nước ngoài, chỉ nhớ là từ bé đến lớn, chị gái cái gì cũng hơn .
Chị đến đâu cũng tỏa sáng, nên bố mẹ kỳ vọng vào chị nhiều hơn.
Chị gái làm mẫu nhí từ bé, sau này thì nổi như cồn nhờ cái mác hot girl học giỏi.
Còn , ngoài cái mặt ra thì chẳng gì.
hiểu bố mẹ thiên vị chị .
cũng đồng ý để bố mẹ dồn hết tài nguyên cho chị gái.
Nhưng mà, vì thế mà họ tống ra nước ngoài kh?
nhớ hồi ở bên kia, uống thuốc như ăn kẹo, chịu đựng đủ kiểu đau đớn, mẹ bảo là để th minh hơn.
Mà th từ ngày về nước, đầu óc càng ngu , ngủ nhiều hơn, phản ứng chậm hơn.
vì chữa bệnh kh thành nên bố mẹ mới cho về kh?
vì càng ngu nên họ càng ghét kh?
6
Ban ngày lượn lờ ngoài đường, tối đến thì về khách sạn ngủ.
ở khách sạn được cả tuần mà mẹ vẫn bặt vô âm tín.
hết tiền .
n tin cho mẹ, thì th bà chặn .
Buổi trưa, đang ngồi ngẩn tò te ở sảnh khách sạn thì th một đôi trai xinh gái đẹp đứng ở lối vào khu vườn.
kia dáng chuẩn, lưng quay về phía , chỉ th bờ vai rộng.
Chị kia dáng nuột, váy dài thướt tha, ngước mặt lên cười với kia, nhưng chỉ th được nửa mặt.
lắc lắc đầu, muốn rõ hơn.
M hôm nay hay bị đau đầu, cái gì cũng như lớp sương mù .
Cũng nhờ thế mà cái cảnh trước mắt thêm ảo diệu.
cầm ện thoại lên, chụp lại khoảnh khắc này.
Ai ngờ, quên tắt flash, tiếng chụp ảnh lại còn để to nhất, họ phát hiện ra ngay lập tức.
Đường quai hàm của kia hình như căng ra thì .
Ánh mắt của hai kia đầy vẻ bất thiện.
th họ tiến lại gần, bồn chồn kh yên, cho đến khi Cố Thời Xuyên và Lộc Dữ đứng ngay trước mặt .
“Lộc Minh, em lại ở đây?” Giọng Cố Thời Xuyên vẫn lạnh băng.
liếc Lộc Dữ, sợ hãi kh dám hé răng.
Cố Thời Xuyên chìa bàn tay thon dài ra:
“Đưa ện thoại cho .”
run rẩy đặt ện thoại vào tay ta.
Kỳ lạ thật, ta lại biết mật khẩu của .
Ngay cả còn chẳng hiểu ý nghĩa của dãy mật khẩu sáu số kia.
nhẩm nhẩm lại ngày sinh của tất cả thân trong nhà, cũng kh đúng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/phi-mot-kiep-nguoi/chuong-3.html.]
Cố Thời Xuyên mở tấm ảnh kia lên, đôi mắt híp lại đầy vẻ nguy hiểm:
“ lại chụp trộm? Lộc Minh, em định làm gì Lộc Dữ? Còn muốn hãm hại chị nữa hả?”
lắc đầu nguầy nguậy, cuống đến mức suýt khóc:
“Kh , em kh .”
biết rõ chị giỏi hơn .
vốn dĩ đã tầm thường, chưa bao giờ nghĩ đến chuyện tr giành bất cứ thứ gì với chị .
Nhưng mẹ bảo, từng diện đồ lộng lẫy đến buổi họp báo ra mắt phim mới của chị .
Báo chí còn nhận xét, và chị nhiều nét tương đồng, nhưng khí chất lại khác biệt hoàn toàn.
Chị thì th cao, thoát tục.
Còn thì tinh nghịch, lém lỉnh, thiện lương và trong sáng.
Họ nói, thể diễn được nhiều dạng vai hơn.
Thế nên, vai nữ chính mà chị đã gần như chắc c được, đột nhiên gặp sự cố.
Cuối cùng, cũng kh được đóng vai đó.
Nhưng chị lại mất cơ hội để vươn lên hàng hạng A.
Chính vì vậy, chị hận , hận cố tình cướp sự chú ý của mọi , kh muốn th chị thành c.
Dù giải thích thế nào, cũng chẳng ai tin.
Hôm đó, kh hề ý định tr giành hào quang của chị , chỉ muốn chứng kiến chị thành c thôi.
đã vét sạch tiền tiết kiệm, thuê một bộ váy đắt tiền, chỉ để chị kh bị mất mặt.
Kh ngờ, lại vô tình khiến chị trở nên lu mờ.
Thật sự kh cố ý mà, nhưng chẳng ai tin cả.
Suốt những ngày tháng bị mọi chỉ trích, nhà thay nhau bày tỏ sự thất vọng về , cảm th ngột ngạt đến nghẹt thở.
Cứ như một cơn ác mộng kinh hoàng.
kh muốn trải qua chuyện đó thêm một lần nào nữa.
“Xin tin em, em kh mà.” bất lực nắm l ống tay áo Cố Thời Xuyên, khổ sở van xin.
ta nhíu mày, nói:
“Lộc Minh, em còn định diễn kịch đến bao giờ? Rõ ràng em kh hề mất trí nhớ, đúng kh?”
“Em kh biết, em thật sự kh biết mất trí nhớ hay kh, xin hãy tin em!”
Trí nhớ của đúng là vấn đề. những chuyện nhớ, nhưng những chuyện lại hoàn toàn quên mất.
Nhưng đã quên cái gì, thì thật sự kh tài nào nhớ ra được.
Cố Thời Xuyên lắc lắc chiếc ện thoại, khóe môi nhếch lên một nụ cười khinh miệt:
“Vậy hỏi em, em chụp ảnh và Lộc Dữ để làm gì? Chẳng là định bán cho báo chí, hủy hoại sự nghiệp của Lộc Dữ ?”
Ánh mắt ta tràn đầy sự khinh bỉ, giống như đang một con chuột cống bẩn thỉu.
Bản năng mách bảo rằng, thật thấp hèn, như thể đã làm một chuyện gì đó vô cùng đáng xấu hổ.
bật khóc, cúi gằm mặt chằm chằm vào mũi giày:
“Em xin lỗi… Chỉ là em th hai xứng đôi, đẹp đôi… Hai đứng cạnh nhau, cứ như hoàng tử và c chúa trong truyện cổ tích vậy…”
Bàn tay Cố Thời Xuyên đang nắm l tay bỗng khựng lại.
“Em vừa nói gì?”
Ánh mắt lạnh lùng sâu thẳm của ta dường như khẽ run lên.
Chưa có bình luận nào cho chương này.