Phía Sau Lời Nói Dối
Chương 19:
Cô vẫn như xưa, thích mặc váy, thích cười, và cũng vẫn rạng rỡ như thế.
Nhưng khi thực sự gặp lại cô, Trình Chiêu Lâm lại kh dám xuất hiện.
cô ra vào tiệm hoa, đón khách lại tiễn khách.
cô nói cười với bà chủ tiệm bên cạnh.
cô đóng cửa tiệm lúc hoàng hôn.
cô một trên con đường nhỏ về nhà.
Cô sống tốt, tốt đến mức Trình Chiêu Lâm căn bản kh dám đến gần cô.
Chỉ thể lặng lẽ theo cô, đảm bảo an toàn cho cô.
Trình Chiêu Lâm thuê một căn phòng gần căn nhà thuê của Chu Nhược Hy.
Chỉ cần thời gian rảnh, sẽ đến đây ở, cửa sổ nhà Chu Nhược Hy sáng đèn, lại đèn tắt , mới thể yên tâm ngủ.
Cho đến một lần, Nguyên Thành đổ mưa lớn, Chu Nhược Hy quên mang ô.
Trình Chiêu Lâm theo bản năng định cầm ô x ra, nhưng lại bị một trai trẻ nh chân hơn cầm ô đến trước mặt cô.
Bước chân của Trình Chiêu Lâm khựng lại, Chu Nhược Hy và trai đó sóng đôi vào trong màn mưa.
Lúc này đây, đột nhiên hiểu ra, sau khi Chu Nhược Hy rời bỏ , cô thực sự thể sống tốt.
Còn , lại chỉ thể như một kẻ hèn nhát, trốn trong góc tối, hạnh phúc của cô mà kh dám tiến lên một bước.
Ngày rời , Trình Chiêu Lâm đã gặp được Chu Nhược Hy.
“Trình Chiêu Lâm, cũng nhát gan thật đ, em đã cho bao nhiêu cơ hội , mà cũng kh biết trân trọng.”
Chu Nhược Hy đứng ở cửa, Trình Chiêu Lâm còn tưởng nhầm.
Hóa ra, suốt bao nhiêu ngày qua, Chu Nhược Hy vậy mà biết đang ở đây.
Cũng đúng thôi, cô th minh như thế, chắc c sẽ biết.
Giữa họ, dường như thực sự kh còn khả năng nào nữa .
Ba tháng sau.
Trình Chiêu Lâm vì nhiều ngày thức đêm liên tục và tinh thần hoảng hốt nên đã ngất xỉu ở đơn vị, được đưa vào bệnh viện.
Khi tỉnh dậy, th đứng bên giường bệnh vậy mà lại là Chu Nhược Hy.
tưởng gặp ảo giác, đưa tay muốn chạm vào mặt cô, nhưng lại bị cô khẽ tránh .
“Trình Chiêu Lâm, đừng gây thêm rắc rối cho em nữa được kh?”
“Lãnh đạo của liên lạc với em nói kh ăn kh uống cứ thế làm việc suốt, xảy ra chuyện thì làm ?”
Giọng nói của Chu Nhược Hy bình tĩnh, kh một chút gợn sóng nào: “Trình Chiêu Lâm, một cũng chăm sóc bản thân cho tốt vào.”
Trình Chiêu Lâm cô, vành mắt tức khắc đỏ ửng, kh thể khống chế được nữa mà nắm l tay Chu Nhược Hy: “Nhược Hy, sai , em quay về được kh?”
“ biết trước đây là kh tốt, kh nên cứ lờ em , kh nên cãi nhau với em, kh nên dùng lời dối trá để lừa gạt em... Em cho thêm một cơ hội nữa, được kh?”
Chu Nhược Hy , lắc đầu.
“Trình Chiêu Lâm, một số chuyện, đã lỡ mất là lỡ mất , chúng ta đều về phía trước thôi.”
Cô nói xong, quay định .
Trình Chiêu Lâm cuống quýt, mặc kệ ống truyền dịch trên , vật lộn leo xuống khỏi giường, nhưng vì động tác quá mạnh đã làm chệch mũi kim, mu bàn tay tức thì rỉ máu.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“Nhược Hy!” gọi cô lại, giọng nói mang theo sự cầu khẩn.
“Dẫu cho em kh tha thứ cho , cũng đừng rời bỏ nữa, cứ ở đây, em là được .”
Nhược Hy dừng bước, nhưng kh ngoảnh lại: “Trình Chiêu Lâm, giữa chúng ta đã sớm kết thúc . hãy giữ l đơn vị của , em giữ l tiệm hoa của em, như vậy tốt.”
Nói đoạn, cô đẩy cửa bước ra ngoài, kh một lần quay đầu lại.
Trình Chiêu Lâm cánh cửa phòng bệnh trống huếch trống hoác, cuối cùng kh kìm được nữa, òa khóc nức nở.
biết, lần này, thực sự đã mất cô .
Mùa hè năm 1985, phương Nam xảy ra lũ lụt.
Đơn vị nơi Trình Chiêu Lâm đóng quân được phái đến tiền tuyến chống lũ, mà nơi Chu Nhược Hy hiện đang ở lại chính là khu vực bị thiên tai nghiêm trọng nhất. Chu Nhược Hy và Trình Chiêu Lâm đã chia tay được một năm.
Cô dẫn theo Chu Nhược Ngu cùng chung sống, kh biết tình hình lúc này ra .
Đơn vị của Trình Chiêu Lâm quá bận rộn, lần cuối cùng gặp cô đã là từ hồi Tết.
Khi Trình Chiêu Lâm biết được tin này, lòng nóng như lửa đốt, chẳng màng đến sự sắp xếp của đơn vị mà lén lút chạy đến
Lúc này, trấn nhỏ Tân Hồ là một mảnh hỗn độn, nước lũ đã nhấn chìm hơn nửa đường phố, dân làng đều đang khẩn trương sơ tán.
Ngay lúc đó, từ xa vang lên một tiếng kêu thất th: "Kh xong , đê s sắp sập !"
Trình Chiêu Lâm ngẩng đầu lên, chỉ th con đê cách đó kh xa đã xuất hiện vết nứt, nước lũ thể ập đến bất cứ lúc nào.
Mà Chu Nhược Hy vẫn đang đứng ở gần con đê, còn chưa kịp phản ứng gì.
Trình Chiêu Lâm kh thèm suy nghĩ, lập tức lao tới, một phen đẩy ngã Chu Nhược Hy xuống đất, dùng chính thân thể để che chở cho em.
Nước lũ tức khắc tràn đến, kẹp theo cả đất đá và cành cây, đập mạnh lên lưng Trình Chiêu Lâm khiến đau tới mức nhe răng trợn mắt.
Thế nhưng vẫn gắt gao ôm chặt l Chu Nhược Hy.
Đợi đến khi nước lũ rút đôi chút, Trình Chiêu Lâm mới bu tay ra.
Chu Nhược Hy, trên mặt lộ ra một nụ cười yếu ớt: "May mà em kh ."
Chu Nhược Hy vết thương trên lưng , m.á.u tươi đã thấm đẫm bộ quân phục, hốc mắt cô lập tức đỏ bừng.
Cô quay mặt , giọng nói mang theo chút nghẹn ngào: " ngốc kh hả? Vì lại cứu em?"
Trình Chiêu Lâm giơ tay muốn lau nước mắt cho cô, nhưng lại bị cô né tránh.
thu tay về, giọng nói trầm thấp: "Chu Nhược Hy, nợ em, dù trả bằng cả mạng sống cũng chẳng đủ."
"Trước kia là do khốn nạn, lúc em cần nhất thì lại chẳng ở bên cạnh. Lần này, sẽ kh rời xa em nữa."
Trong những ngày chống lũ tiếp theo, Trình Chiêu Lâm vừa tham gia vào c tác cứu hộ cứu nạn.
Vừa luôn túc trực bên cạnh Chu Nhược Hy, giúp cô chăm sóc những dân làng bị thiên tai, mang đồ ăn thức uống cho cô, bao nhiêu việc nặng nhọc dơ bẩn đều tr làm hết.
Chu Nhược Hy th tất cả, tảng băng trong lòng cô cũng dần dần tan chảy.
Sau khi nước lũ rút , Trình Chiêu Lâm đứng trước mặt Chu Nhược Hy.
Trên tay cầm một sợi dây chuyền làm từ vỏ đạn buộc bằng sợi chỉ đỏ, đây là vật tự tay làm từ vỏ những viên đạn lập quân c của ở đơn vị.
"Chu Nhược Hy, đây là thứ quý giá nhất mà thể trao cho em. biết trước kia đã sai , em thể cho thêm một cơ hội nữa kh, để dùng cả đời này bù đắp cho em?"
Chu Nhược Hy sợi dây chuyền vỏ đạn đó, lại vào đôi mắt đầy vết thương nhưng vô cùng chân thành của Trình Chiêu Lâm.
Cô im lặng hồi lâu, cuối cùng cũng khẽ gật đầu một cái.
"Trình Chiêu Lâm, hy vọng thể vượt qua được thử thách cuối cùng này của em!"
Hết
Chưa có bình luận nào cho chương này.