Phó Đoàn Trưởng, Kết Hôn Nhé!
Chương 4:
L sổ hộ khẩu từ ký túc xá ra, cùng lên chiếc xe hành quân màu x quân đội đang đậu trước cổng trường.
Chụp ảnh, đóng dấu, nộp lệ phí.
Xong xuôi một loạt thủ tục, cuốn sổ đỏ đã nằm gọn trong tay.
Cùng lúc đó, cũng nhận được Gi phép sinh nở mà hằng mong ước.
thích trẻ con.
Bà nội cũng mong cháu chắt.
được cái gi này, ít nhiều cũng bớt nỗi lo về sau.
“ muốn dùng bữa tối với em, nhưng kh còn nhiều thời gian nữa...”
Lục Thượng Đình nói với vẻ áy náy.
vội vàng nói: “Kh đâu, cứ lo việc của .”
cười, dang rộng vòng tay, ôm vào lòng.
Bàn tay to lớn đặt lên sau gáy .
Tim gần như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
“Em chấp nhận làm theo một cách vội vàng, trong khi chưa hiểu rõ về c việc của , quả thực đã khiến em chịu thiệt thòi . kh thể hứa hẹn hay đảm bảo gì nhiều, nhưng tất cả những gì thuộc về , đều thể là của em.”
Sau đó.
l từ trong túi ra một chiếc nhẫn.
Đó là chiếc nhẫn kim cương thời thượng nhất lúc b giờ.
Mắt nóng lên, một dòng nước ấm áp dâng trào trong tim.
đeo chiếc nhẫn kim cương vào ngón áp út của , nói: “Lần sau về, sẽ là đêm tân hôn của chúng ta, được kh?”
Mặt đỏ bừng vì xấu hổ, nhưng vẫn đáp: “Vâng, em sẽ đợi về.”
chiếc xe quân sự xa, lòng chợt th trống rỗng.
Một cảm xúc mang tên “nhung nhớ” dần dần bén rễ trong lòng.
Cũng chẳng biết tự biến thành một cô vợ bộ đội, rốt cuộc là tốt hay kh tốt.
quen thuộc hầm c mang đến bệnh viện.
Khi thăm bà nội, đưa cuốn sổ đỏ vừa mới được cho bà xem.
Bà nội, đang gắn đầy ống dây trên , cười vui vẻ kh ngậm được miệng.
“Kết hôn tốt, như vậy là thay bà thương yêu cháu . Chờ cháu sinh con, đứa bé cũng sẽ thương cháu, cháu sẽ kh cô đơn nữa.”
Bà nội đã sống cô độc nửa đời .
Nhờ nhặt được , nên nửa đời sau mới được chỗ dựa.
Bà đơn thuần nghĩ rằng việc kết hôn sinh con mà mọi nói chính là ều kiện để được hạnh phúc viên mãn.
Vì thế bà cố chấp muốn kết hôn sớm, con sớm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/pho-doan-truong-ket-hon-nhe/chuong-4.html.]
như vậy mới thể sống hòa thuận, tốt đẹp cả đời.
Bà kh muốn vào vết xe đổ của bà, kh muốn giống như bà, kh chỗ dựa.
“Cái này, bà đã cất giữ lâu, coi như là quà gặp mặt bà tặng cho cháu và cháu rể.”
Bà l từ dưới gối ra hai phong bì gi đỏ.
mở ra xem, bên trong toàn là những đồng tiền lẻ một hào hai hào.
Đếm kỹ.
Một phong bì là tám đồng tám hào tám xu.
Hai phong bì cộng lại là mười bảy đồng bảy hào sáu xu.
“Y tá bảo kh được giấu đồ mà, số tiền này bà mang vào bệnh viện bằng cách nào thế?”
trêu bà, nhưng mắt đã đỏ hoe.
Bà nội cười, đôi mắt đã mờ : “Kh mang vào viện, là bà nhặt chai lọ mà để dành đ. Ở phòng bệnh nhi bên kia, nhiều chai nước ngọt của m đứa trẻ lắm, lúc rảnh bà lại nhặt, nhặt được đầy một túi đổi tiền với thu mua phế liệu, chỉ muốn mừng phong bao đỏ trong ngày cưới cho cháu gái của bà thôi, phong bì đỏ thì mua kẹo ăn…”
Lời nói của bà đã khó nghe rõ.
Bàn tay nắm l tay cũng dần cứng lại.
mắt ngấn lệ, cố gắng tỏ ra bình thường như mọi ngày: “Bà nội kh vẫn thường bảo ăn nhiều kẹo kh tốt , lại còn bảo cháu ăn kẹo…”
Bà nội cười hì hì, giọng nói đã yếu ớt: “Kẹo cưới là ngoại lệ, thể ăn nhiều một chút.”
Ánh mắt bà đột nhiên xa xăm.
Nước mắt bắt đầu long l.
“Kỳ Kỳ à, bà kh thể giúp cháu tr con được nữa , cháu đừng trách bà nhé.”
“ lại thế được, bà nội khỏe mạnh thế này, còn thể để dành cho cháu bao nhiêu tiền cơ mà.”
“Nhưng mà bà hơi mệt , buồn ngủ quá…”
“Vậy thì nghỉ ngơi một lát , mệt thì ngủ một giấc, tỉnh dậy cháu sẽ đưa chồng cháu đến thăm bà. Bà nội đừng sợ, Kỳ Kỳ sẽ luôn ở bên cạnh bà.”
Bà nội mất vào buổi chiều.
Tối đó thì tiến hành hỏa táng.
Kh tổ chức lớn, mọi thứ đều đơn giản.
tượng trưng bày biện vài mâm cỗ, coi như th báo với xóm giềng rằng bà nội đã ra .
M năm qua và bà nội sống nương tựa vào nhau, phần lớn nhờ vào sự cứu giúp của bà con hàng xóm.
Bữa cơm này kh nhận tiền viếng, xem như là lời cảm ơn của dành cho họ.
Chu Diệp Bách biết tin bà nội qua đời, cũng chủ động đến nhà bếp phụ giúp.
kh muốn ta nhúng tay vào, nhưng ta cứ khăng khăng nhận làm bếp trưởng.
Mọi đều biết ta nấu ăn ngon nên bảo đừng can ngăn nữa.
Họ còn nói riêng với : Chu Diệp Bách đã lỗi với trước, trước khi "nước s kh phạm nước giếng" thì cũng để cho "nước giếng" chảy ra một chút cho "nước s" đã.
th hàng xóm nói đúng.
cũng kh cần làm khó , để mọi được ăn một bữa ngon mới là ều quan trọng.
Chưa có bình luận nào cho chương này.