Phó Tổng Chờ Vợ Bốn Năm
Chương 12
33
Nhà họ Phó.
vẫn còn nhớ rõ.
Lúc rời .
Phó Thừa Uyên từng .
Cả đời đừng nữa.
Ba ngày trôi qua.
Thế cả đời kết thúc thêm một nữa.
“...”
Quản gia vốn đang lén lút lười biếng trong giờ làm.
thấy .
Hai mắt sáng rực như bóng đèn.
Ông cuống cuồng chạy thẳng lên tầng hai.
“Thiếu gia!”
“Thiếu gia!”
“ chuyện gì?”
Từ trong phòng vang lên giọng đầy oán niệm đàn ông:
“ .”
“Ngoài chuyện Phó An Dữ thì đừng gọi .”
“...”
“Cứ để một yên tĩnh mà ch//ết .”
“Dù cô cũng cần nữa.”
“ sống còn ý nghĩa gì ?”
“Ngày mai sẽ nhảy hồ.”
“Nhảy chỗ sâu một chút.”
“Để lúc cô hối hận.”
“ vớt cũng vớt .”
: “...”
trán lập tức hiện lên ba vạch đen.
Bạn thể thích: Sinh Viên Trường Quân Đội Nhưng Lại Đam Mê Làm Ruộng - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Quản gia sốt ruột đến mức phát .
đập cửa hét:
“Thiếu gia!”
“ đừng linh tinh nữa!”
“Cô Giang !”
Trong phòng lập tức vang lên hàng loạt tiếng động loảng xoảng.
Giống hệt cảnh mèo Tom nhét tầng hầm.
Hai giây .
Cánh cửa bật mở.
Phó Thừa Uyên ngây .
Ánh mắt thất thần .
“Em...”
“... về?”
34
“Dạo trời trở lạnh.”
“Phó An Dữ chỉ viêm phổi nhẹ do cảm cúm thôi.”
“Thật sự chuyện gì nghiêm trọng cả.”
“ chăm sóc con .”
“Xin em.”
khi giải thích bộ đầu đuôi câu chuyện.
Phó Thừa Uyên vẫn cố tỏ bình tĩnh.
dáng vẻ giống như đang thấp thỏm bất an.
Sợ trách móc hơn.
Mấy năm nay.
Chắc sống vất vả.
Để bảo vệ Phó An Dữ.
gắng gượng thế nào mới vượt qua .
“...”
bước từng bước chậm rãi về phía .
thẳng đến mặt.
nhẹ nhàng giơ tay.
Ôm lấy vòng eo .
“ hết .”
“ đừng giấu chuyện gì nữa.”
“Bốn năm dài lắm.”
“Đời còn bao nhiêu bốn năm nữa ?”
Cơ thể Phó Thừa Uyên cứng đờ.
Mất một lúc mới hồn.
đó mới chậm chạp nâng tay lên.
Vụng về dịu dàng đáp cái ôm .
“Giang Thiển.”
“ em ở .”
“ vì yêu.”
“Chứ vì áy náy.”
khẽ thở dài.
“Đồ ngốc.”
“Áy náy chính yêu mà.”
“Làm thể cảm thấy với một chẳng liên quan?”
“Chỉ khi đó cực kỳ quan trọng.”
“Mới khiến cảm thấy phụ lòng họ.”
Ánh mắt Phó Thừa Uyên dần trở nên dịu .
cúi đầu.
Nhẹ nhàng tựa cằm lên vai .
“Giống như .”
“Cũng giống như em.”
35
Phó An Dữ giường bệnh.
Nho nhỏ một cục.
Yên lặng đến mức khiến đau lòng.
Chỉ đó ngẩn .
bước phòng bệnh.
thấy cảnh .
cảm giác trái tim ai đó bóp chặt.
“Chúc mừng sinh nhật, bảo bối.”
Phó An Dữ liếc chiếc xe đẩy bánh kem.
Biểu cảm lạnh nhạt.
đó đầu cửa sổ.
“...”
“Xin con.”
“ sinh nhật năm tuổi con còn lâu mới tới.”
“ đây quà bù cho những năm .”
“ xin vì bỏ lỡ bốn năm sinh nhật đầu tiên con.”
“ mở quà ?”
“Đều đồ chơi con thích đấy.”
Bóng lưng nhỏ bé vẫn đầy bướng bỉnh.
Từ đầu đến cuối một lời.
Bạn thể thích: Thập Niên 60: Mang Bụng Bầu Theo Chồng Nhập Ngũ - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
“Bảo bối giận ?”
“Vì mất.”
“ mang con theo.”
“Nên con buồn.”
“ xin .”
“ sẽ nữa.”
“Mãi mãi ở đây.”
“Ở bên con.”
“ ?”
Phó An Dữ vẫn bất kỳ phản ứng nào.
Lặng lẽ lưng về phía .
một câu.
khí như đông cứng .
Cho đến khi bước tới.
“ thứ hai.”
Giọng bé khàn.
lẽ lâu chuyện.
“...”
“Đây thứ hai.”
“ cần con nữa.”
Phó An Dữ đầu .
Những giọt nước mắt to bằng hạt đậu liên tục lăn xuống má.
Đôi vai nhỏ khẽ run rẩy.
Ngay cả giọng cũng nghẹn ngào vì tủi .
“Con thích nữa.”
đau lòng áy náy.
Vươn tay ôm bé lòng.
“Hu hu...”
“Con...”
“Con thích nữa...”
Phó An Dữ vùi mặt trong lòng .
Hai tay nhỏ siết chặt lấy cổ .
Cuối cùng cũng kìm nén nổi nữa.
Bật thành tiếng.
Chưa có bình luận nào cho chương này.