Phó Tổng Chờ Vợ Bốn Năm
Chương 3
09
Mãi đến nửa đêm, Phó Thừa Uyên mới trở về.
Lúc xuống lầu uống nước, thấy một bóng trong phòng khách, hồn vía suýt nữa bay mất.
“...”
“ làm gì ở đây thế?”
Phó Thừa Uyên lặng lẽ .
Giọng nghiêm túc đến lạ thường.
“Sợ em bỏ .”
Gợi ý siêu phẩm: Hôn Nhân Hào Môn, Cẩm Nang Theo Đuổi Vợ Của Quyền Gia đang nhiều độc giả săn đón.
cạn lời.
“Vệ sĩ canh kín như bưng.”
“Đến con ruồi còn khó bay ngoài.”
“ chạy cũng chẳng chạy .”
Nếu xuống uống nước.
khi nào tên định đây suốt cả đêm ?
Phó Thừa Uyên cụp mắt xuống.
Giọng thấp đến mức như đang thì thầm:
“Canh nghiêm ngặt như thế... em chẳng vẫn bỏ ?”
Tim khẽ run lên.
Phó Thừa Uyên cầm áo khoác ghế sofa, dậy rời .
“Ngủ .”
“ chuyện gì mai .”
Sáng hôm .
Trong phòng ăn một lớn một nhỏ sẵn.
Phó Thừa Uyên cắt bánh mì thành từng miếng nhỏ đưa cho đứa trẻ ghế ăn.
Nhóc con căng khuôn mặt nhỏ nhắn.
Đôi mày kiêu ngạo .
Đôi mắt long lanh như .
“Phó An Dữ.”
“Bằng tuổi con.”
Phó Thừa Uyên giới thiệu.
Giang Vân Thư gật đầu, tự trèo lên ghế ăn.
“Con .”
“ trai con.”
“ trai em!”
Giang Vân Thư nhún vai, bộ dạng như đang : “ thích gì thì .”
Con bé cắn một miếng bánh mì ghé sát .
“Lúc nãy gì thế?”
“Em ở trong phòng còn thấy mà.”
Phó An Dữ mặt .
Khuôn mặt nhỏ đỏ bừng.
“ .”
Phó Thừa Uyên giải thích:
“Thằng bé tật cáu gắt khi mới ngủ dậy.”
“Cáu gắt khi mới ngủ dậy gì ạ?”
“ buổi sáng thức dậy sẽ vui.”
Đôi mắt Giang Vân Thư sáng lên.
Như thể phát hiện một điều gì kỳ diệu.
“Giống quá nha.”
“...”
buổi sáng vui.
chỉ tâm trạng thôi.
Khóe mắt và hàng mày Phó Thừa Uyên đều nhuốm ý .
Giang Vân Thư, trong ánh mắt sự yêu thích và tán thưởng thể che giấu.
“Dạo ba bận.”
“Đợi xong việc sẽ đưa các con chơi.”
“.”
Nhóc con cúi đầu ăn sáng.
Bạn thể thích: Đừng Hành Nữa! Ông Trùm Đang Theo Đuổi Vợ Anh - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Từ đầu đến cuối hề lấy một .
Phó Thừa Uyên cúi đầu nhắc nhở:
“Phó An Dữ.”
“Đó con.”
“...”
Nhóc con tựa lưng ghế.
Viền mắt đỏ hoe ba .
“Con .”
10
Đối với đứa trẻ .
Trong lòng cũng nên diễn tả cảm giác như thế nào.
lẽ cảm giác xa lạ còn nhiều hơn bất cứ cảm xúc nào khác.
Dù thì mới hai ngày mới đến sự tồn tại thằng bé.
đó, vẫn luôn cho rằng Giang Vân Thư đứa con duy nhất .
ngờ rằng...
Ở một góc khác thành phố .
Vẫn còn một đứa trẻ đang sống trong nhà họ Phó.
Phó Thừa Uyên xuống ngang tầm mắt với con trai, giọng trầm thấp mà bình tĩnh:
“Chuyện con.”
“Cũng con.”
“ ba, và cũng bà nội.”
“Con và đều tổn thương.”
“Hiểu ?”
Mũi Phó An Dữ đỏ lên.
bé tủi bật , giơ đôi tay nhỏ bế.
“Ba ôm con .”
“Con ở đây.”
“Con .”
“...”
Đột nhiên thêm một .
Hơn nữa suốt bốn năm trời từng đến thăm lấy một .
Đổi ai cũng khó mà chấp nhận .
Phó Thừa Uyên bế bé sang một bên dỗ dành.
Phó An Dữ lâu.
Cuối cùng cũng miễn cưỡng dỗ nín, ăn vài miếng bữa sáng.
đó tài xế đưa đến trường mẫu giáo.
Chưa có bình luận nào cho chương này.