Phó Tổng Đừng Ngược Đãi, Phu Nhân Đã Ký Giấy Ly Hôn - Phó Tranh & Ôn Lương
Chương 105: Hương vị của người đàn ông trưởng thành
Sau bữa tối, mọi di chuyển đến KTV.
Nhân viên đã lần lượt rời , chỉ còn Phó
Tr vẫn ngồi yên tại chỗ.
Ngô Linh mỉm cười hỏi: "Phó tổng còn chưa ?"
Th Phó Tr kh nói gì, Ngô Linh tiếp tục: "Chiếc bánh kem đặt đang ở KTV đ,
Phó tổng nhất định ăn bánh sinh nhật hẵng ."
Phó tổng giám cũng lên tiếng khuyên nhủ: "Phó tổng, KTV ngay bên cạnh thôi, qua ngồi một lát cũng kh mất bao nhiêu thời gian."
"Được, thôi." Phó Tr cầm l áo khoác trên lưng ghế.
Phó tổng giám lập tức nịnh bợ đỡ l áo khoác giúp .
Vào đến phòng KTV, đã đang chọn bài và hát.
Phó Tr chọn một góc khuất để ngồi, đưa tay nới lỏng cổ áo.
Tay trái gác lên tay vịn sa, khẽ day trán.
Chẳng hiểu đầu óc lại choáng váng, nhức nhẹ.
"Phó tổng, cảm th khó chịu kh?
Uống chút nước nhé." Ngô Linh th sắc mặt kh ổn, liền rót một ly nước lọc bằng cốc nhựa, đặt trước mặt .
"Cảm ơn." Phó Tr ngước lên Ngô
Linh một cái.
Ngô Linh mỉm cười với .
Phó Tr cầm l cốc nước, nhấp một ngụm.
Cô ta thích ?
vẻ vậy, mà cũng kh hẳn.
Tối nay, cô ta vô cùng chu đáo, nhưng lại kh vượt quá giới hạn.
Trong phòng đang hát.
Hát m bài thì phó tổng giám lại đến mời: "Phó tổng kh hát một bài ?"
"Cứ để mọi hát ." Phó Tr xua tay.
Phó tổng giám kh hỏi thêm.
Phó Tr đã đến đây đã lòng .
Phó Tr đưa tay tháo hai cúc áo cổ, để lộ xương quai x.
đứng dậy ra ngoài.
"Phó tổng!" Ngô Linh tưởng muốn về.
Phó Tr kỹ nét mặt cô ta, nói: "Ra ngoài hít thở chút, trong này hơi ngột ngạt."
Ngô Linh hơi lúng túng.
Đúng lúc đó, nhân viên phục vụ đẩy bánh kem vào phòng.
Ngô Linh cắt bánh.
1070L
Phó Tr chậm rãi về cuối hành lang, n tin cho Ôn Lương.
Đứng ngoài một lúc, vẫn th nóng trong .
Khi trở lại phòng, bánh đã cắt xong.
Th trở lại, Ngô Linh đặc biệt bưng một phần đến trước mặt: "Phó tổng, nếm thử kh? Bánh của tiệm này ngon lắm đ."
"Đặt ở đây ." Phó Tr chỉ vào bàn trà trước mặt, giọng khàn khàn.
Ngô Linh đặt bánh lên bàn trà trước mặt , lại hỏi: "Dịp hiếm , Phó tổng muốn hát một bài kh?"
"Kh cần đâu."
Phó Tr cầm đĩa bánh, ăn l lệ một miếng, đồng hồ. "Kh còn sớm nữa, về trước đây. Mọi cứ tiếp tục ."
Ngô Linh vội đuổi theo phía sau: "Phó tổng ? Kh ở lại chơi thêm chút nữa?"
"Phó tổng, ngồi thêm chút ." nhân viên nói.
"Mọi cứ chơi , đừng về muộn quá."
Phó Tr vừa nói vừa rời .
Kh ai cố giữ lại nữa, một số theo ra đến cửa phòng.
"Phó tổng cẩn thận."
"Đừng tiễn nữa, vào chơi ."
Phó Tr bước nh ra ngoài.
Ngô Linh chạy vài bước đuổi theo: "Phó tổng, hình như nghe th xe bị xì lốp? Về được kh? Hay là thuê phòng trên lầu cho nghỉ lại nhé?"
"Kh cần.
"
"Vậy đưa về nhé?"
"Đã đến đón , Tổng giám Ngô, cô quay lại . Cô là nhân vật chính hôm nay, họ vẫn đang chờ cô."
"Vậy đưa xuống lầu, đợi lên xe mới ."
"
Ngô Linh mím môi, trong đầu cố gắng tìm cách giữ chân .
Cô ta biết thuốc sắp phát huy tác dụng.
Cô ta sẽ kh dại dột như Ôn Lương mà tr giành với Sở Tư Nghi, cô ta chỉ cần một đêm.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Chỉ một đêm.
Ngô Linh theo sau Phó Tr, bước vào thang máy.
Cửa thang máy đóng lại, kh gian kín chỉ còn hai , yên lặng đến lạ.
Phó Tr nhấn số một.
Ngô Linh đứng lệch phía sau, kín đáo liếc .
chỉ mặc một chiếc áo sơ mi đen, cổ tay áo xắn lên, lộ ra cánh tay săn chắc, áo khoác đặt trên khuỷu tay, chỉ một động tác tùy ý mà toát lên vẻ quý phái khó tả.
Ngô Linh l hết can đảm, tiến đến phía sau, định ôm .
Đúng lúc này, cửa thang máy bất ngờ mở, vài trẻ tuổi vừa nói vừa cười bước vào, nhưng th Phó Tr trong thang máy, giọng nói im bặt.
Một cô gái trẻ lén . Rõ ràng là một đàn thành đạt, dáng vẻ chững chạc, ánh mắt bình thản như hồ nước sâu kh đáy, toàn thân toát ra hương vị của đàn trưởng thành.
Hơn nữa, tr vẻ quen quen.
Chưa kịp nhớ ra là ai, cửa thang máy đã mở.
Dừng ở tầng một, đám trẻ bước ra.
Phó Tr mới theo sau, quay lại
Ngô Linh: "Đưa đến đây thôi."
"Kh , chỉ vài bước nữa, đưa Phó tổng ra cửa."
Ra khỏi KTV, ánh đèn neon rực rỡ xung qu, một cơn gió lạnh thổi tới.
Đêm thu, trời chút lạnh.
Ngô Linh bước lại gần: "Phó tổng kh lạnh ?"
"Kh lạnh." Phó Tr lắc đầu.
Kh những kh lạnh, cơ thể còn th hơi nóng bất thường.
" đến đón vẫn chưa đến à?"
" đợi một chút."
TULL
"Vậy chờ cùng ." Ngô Linh tiến lại gần thêm m bước.
Cô ta biết đây là cơ hội cuối cùng của .
"Á!" Ngô Linh trượt gót giày cao gót, ngã nhào vào .
Phó Tr đưa tay đỡ cô ta: "Kh chứ?"
"Phó tổng, hình như bị trẹo chân ." Cô ta khẽ níu l cánh tay .
" đưa cô vào sảnh ngồi."
"Phó tổng, thể đưa đến bệnh viện kh? Chìa khóa xe của ở trong túi áo."
Ngô Linh ngước Phó Tr, tỏ ra vẻ mặt ngây thơ.
Phó Tr l ện thoại ra gọi một cuộc.
Ngô Linh cứ nghĩ đang báo cho đến đón.
Nào ngờ khi ện thoại kết nối, nói: "Ông
Trương, xuống một chuyến, mang theo chìa khóa xe, Ngô Linh bị trẹo chân, đưa cô bệnh viện."
"
Ông Trương chính là phó tổng giám.
Ông ta lập tức trả lời: "Được, đến ngay.
Nghe th thế, sắc mặt Ngô Linh cứng đờ.
"
Phó Tr cô, hỏi: "Cô muốn đợi
Trương xuống ở đây, hay vào sảnh đợi?"
Cô chẳng muốn đâu cả.
Ngô Linh cố gượng cười, đột nhiên th tiến thoái lưỡng nan.
74
Cô ta hít sâu, dồn cả trọng lượng cơ thể vào .
"Kh đứng dậy nổi nữa à?"
Ngô Linh khẽ gật đầu, mắt long l.
"Cố gắng chịu chút, Trương sẽ đến ngay.
Phó Tr đỡ cô, đồng thời âm thầm kéo giãn khoảng cách giữa hai .
Ngô Linh: "."
Th cô kh nói gì, cũng kh lên tiếng.
Chẳng bao lâu sau, Trương từ trong KTV chạy ra, th hai đang đứng ở vệ đường: "Tổng giám Ngô, cô đừng lo, l xe, Phó tổng phiền ."
"
Ông Trương nh chóng l xe đến, đỗ bên lê.
Phó Tr đỡ Ngô Linh đến.
Ngô Linh kh còn cách nào khác, đành lên xe của Trương.
Ông Trương lái xe rời .
Phó Tr theo cho đến khi xe khuất trong dòng , mới l ện thoại ra xem, kh tin n nào.
Ôn Lương vẫn chưa đến.
Đúng lúc đó, một chiếc xe màu đen bật đèn cảnh báo bên kia đường.
Chưa có bình luận nào cho chương này.