Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Phó Tổng Đừng Ngược Đãi, Phu Nhân Đã Ký Giấy Ly Hôn - Phó Tranh & Ôn Lương

Chương 125: Em có thể gọi anh là A Tranh

Chương trước Chương sau

Nếu kh xảy ra chuyện này, Ngô Linh ở c ty con vẫn thể làm mưa làm gió.

Nhưng bây giờ, tuyệt đối sẽ kh để

Ngô Linh tiếp tục ở lại Phó thị.

Ôn Lương kh m ngạc nhiên, chỉ nói: "Cô của , quyết định là được."

Ngay từ đầu cô đã nghi ngờ Ngô Linh.

Sở Tư Nghi chỉ giỏi tung vài chiêu tung hỏa mù gây chú ý, chưa đến mức vu khống bôi nhọ nên Ôn Lương kh thể làm gì cô ta.

Còn nếu là bài bóc phốt thật sự, một khi Phó

Tr trực tiếp lên tiếng làm rõ, thì ngược lại cô ta sẽ chuốc l thiệt hại.

Chỉ Ngô Linh mới dám kh kiêng dè gì, lại vì thích Phó Tr mà ngấm ngầm chuyển toàn bộ mũi dùi về phía cô.

Phó Tr từ từ bước đến gần Ôn Lương, dừng lại trước mặt cô, giơ tay khẽ gạt vài sợi tóc mai lòa xòa bên thái dương cô, dịu giọng nói: "Xin lỗi."

Về chuyện của Ngô Linh, vẫn còn nợ cô một lời xin lỗi.

Nếu lúc đó chịu tin cô, lẽ sau này sẽ kh xảy ra những chuyện này, cô cũng kh hứng chịu bao nhiêu c kích và chửi rủa từ cư dân mạng khắp nơi.

Rõ ràng cô kh làm gì sai, nhưng lại sống như một con chuột chui lủi trong cống rãnh, chỉ cần ló mặt ra liền bị đòi đánh.

Ôn Lương theo phản xạ lùi lại một bước, cụp mắt xuống: "Phó tổng"

"

Nếu lời xin lỗi này đến sớm hơn, lẽ c cảm động đến rối bời.

"Bây giờ kh ai khác, em thể gọi là A Tr."

Vẻ mặt Ôn Lương vẫn bình thường, chỉ nhàn nhạt nói: "Phó tổng, em th lời của Đổng sự

Cao đúng. Vì chuyện cá nhân mà khiến c ty tổn thất lớn, em khó mà thoái thác trách nhiệm, cũng kh thể yên tâm ngồi ở vị trí này nữa, nên em muốn xin từ chức."

Phó Tr hơi nhíu mày: "Là lỗi của , kh liên quan gì đến em. Em cứ yên tâm làm việc, đừng suy nghĩ nhiều."

Ôn Lương mím môi.

Cô cũng kh muốn suy nghĩ gì thêm.

Chỉ là trong hoàn cảnh áp lực như thế này, lồng n.g.ự.c cô như bị đè nặng đến mức khó thở.

Ngay cả khi ở c ty, mỗi khi đến đâu, cô cũng thể cảm nhận được những ánh mắt đổ dồn lên , hoặc dò xét, hoặc thích thú xem kịch, hoặc khinh thường, hoặc khinh miệt, hoặc thô tục

thể vẫn thản nhiên gặp gỡ và báo cáo c việc với mọi , cô đã dốc hết toàn bộ sức lực.

Thật sự là kh liên quan gì đến cô ?

Vậy thì vì lại nhiều chửi rủa cô như vậy?

"... Hay là, em về nhà nghỉ ngơi vài hôm?"

Th cô kh nói gì, Phó Tr gợi ý.

"Để xem đã, em về chỗ đã."

Ôn Lương xoay rời .

"Sáng thứ Bảy về nhà tự." Phó Tr bất chợt gọi với theo.

Ôn Lương hơi khựng lại trong chốc lát, đáp:

"Em nhớ ."

Thứ Bảy hôm đó là ngày giỗ của bố Phó Tr,

Phó V và mẹ của Phó Việt.

bóng lưng Ôn Lương khuất dần nơi cửa,

Phó Tr đứng nguyên tại chỗ một lúc xoay đến bàn làm việc, nhấn nút ện thoại nội tuyến: "Gọi Phó tổng Ngô đến gặp ."

"

Phó tổng Ngô đoán rằng Phó Tr muốn gây khó dễ cho , nhưng ta tin chắc Phó

Tr kh nắm được nhược ểm gì của nên cũng kh sợ, ưỡn n.g.ự.c ngẩng đầu bước vào văn phòng.

"Phó tổng, tìm việc gì?"

Phó Tr bắt chéo chân ngồi trên sa, thong thả uống một ngụm trà, liếc sa đối diện ra hiệu cho Phó tổng Ngô: "Ngồi di."

"Kh ngờ Phó tổng cũng hứng thú thưởng trà!" Phó tổng Ngô ngồi xuống phía đối diện .

Phó Tr cười nhạt: " kh vòng vo nữa.

Ở đây một tập tài liệu, mời Phó tổng Ngô xem qua, xem gì cần nói kh?"

Vừa nói, vừa từ tốn đẩy tập hồ sơ trước mặt về phía đối diện.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Tập tài liệu tr bình thường, bìa x th dụng, kh đề nhãn mác gì cả.

Nhưng chính cái tập tài liệu tưởng như tầm thường đó lại khiến trong lòng Phó tổng Ngô bất giác dâng lên một cảm giác căng thẳng.

Ông ta biết Phó Tr chưa từng đánh trận nào mà kh chuẩn bị, nhưng lại kh đoán được bên trong gì.

Phó tổng Ngô từ từ mở hồ sơ, đọc lướt qua như quét mắt, vừa th cái tên quen thuộc liền biến sắc: "Phó tổng, chuyện này nhất định hiểu lầm! A Quân nó thật thà thế kia, chuyện này tuyệt đối kh thể do nó làm!"

"Chứng cứ rành rành, hiểu lầm ở đâu? Nếu

Phó tổng Ngô kh tin, thể đích thân hỏi Trần Ngân Bảo và con trai !"

Sắc mặt Phó tổng Ngô tái nhợt.

Phó Tr đã dám nói như vậy thì rõ ràng là đã nắm chắc trong tay.

Th Phó tổng Ngô im lặng, Phó Tr nói tiếp: "Như lời của Đổng sự Cao, tin tức lần này đã ảnh hưởng nghiêm trọng đến d tiếng và giá cổ phiếu của c ty, gây ra tổn thất lớn. sẽ l d nghĩa cá nhân và c ty để kiện Trần Ngân Bảo và Ngô Quân tội xâm phạm d dự và vu khống, bao gồm cả kiện dân sự lẫn hình sự. Phó tổng Ngô xưa nay luôn hết lòng vì c ty, chắc c sẽ ủng hộ quyết định này chứ?"

Bộ phận pháp lý của Tập đoàn Phó thị chưa bao giờ là hạng xoàng.

Hơn nữa lần này ảnh hưởng của tin tức quá lớn, tính chất cực kỳ nghiêm trọng. Nếu Phó

Tr và c ty tg kiện, Trần Ngân Bảo và Ngô Quân sẽ đối mặt với khoản bồi thường khổng lồ, thậm chí kh chừng sẽ mất hết gia sản, thậm chí ngồi tù.

Huống hồ, tội xâm phạm d dự và vu khống là án kiện theo yêu cầu, cho dù Phó tổng Ngô biết rõ việc Ngô Quân làm là do Ngô

Linh đứng sau chỉ đạo, nhưng nếu Phó Tr kh khởi kiện Ngô Linh hoặc tha thứ cho cô ta, thì chịu toàn bộ trách nhiệm sẽ chỉ Ngô Quân.

Lúc này, Phó tổng Ngô kh khỏi hối hận vì đã giúp Ngô Linh, con sói mắt trắng .

Cô ta đã ên đến mức kh còn lý trí, lại sợ

Phó tổng Ngô bu bỏ , nên cố tình kéo

Ngô Quân xuống nước cùng.

Phó tổng Ngô cố giữ bình tĩnh, phản bác: "Nếu đã vậy thì chi bằng chúng ta nói thẳng một lần cho rõ. và Ôn Lương mối quan hệ mờ ám, chẳng là sự thật ? Phó tổng chắc c sẽ tg kiện à?"

Phó Tr dựa lưng vào sa, giữa hai hàng l mày lộ ra vẻ tự tin: "Nếu Phó tổng Ngô đã kh tin, vậy thì cứ thử xem."

Phó tổng Ngô rơi vào trầm mặc, như đang cân nhắc thiệt hơn.

"Hiện giờ hai con đường để lựa chọn."

"Thứ nhất, đánh cược rằng sẽ thua kiện rủi ro cao, nhưng lợi ích cũng lớn. Nếu thua cược, Ngô Quân sẽ đối mặt với khoản bồi thường khổng lồ và nguy cơ ngồi tù. đã cho ều tra toàn bộ tài sản đứng tên

Ngô Quân, tạm thời chuyển nhượng tài sản là chuyện kh thể."

"Thứ hai, chủ động xin từ chức trước hội đồng quản trị, và thay mặt xin lỗi Ôn

Lương về việc xúi giục cảnh sát nhắm vào cô , nếu làm được, sẽ tha thứ cho Ngô Quân."

"

"Ngô Linh đã dám làm đến mức này, chưa biết chừng trong tay còn nắm bằng chứng đủ để phản đòn, đổ hết mọi chuyện lên đầu Ngô

Quân, biến ta thành chủ mưu. Phó tổng

Ngô nên suy nghĩ cho kỹ."

Chỉ cần thư xin tha thứ, trách nhiêm của

Ngô Quân sẽ được giảm nhẹ, thể vẫn bồi thường một khoản, nhưng ít nhất thể tránh được nguy cơ vào tù.

Nói đến đây, Phó Tr còn "cảm ơn"

Ngô Linh, cảm ơn cô ta đã kéo cả Ngô Quân vào, để lý do khống chế Phó tổng Ngô!

Nếu kh, muốn gạt bỏ Phó tổng Ngô, đề xuất bãi nhiệm tại hội đồng quản trị.

Sắc mặt Phó tổng Ngô lúc này chẳng khác gì mở một xưởng nhuộm, khi trắng bệch, khi x mét, cuối cùng vẫn kh dám mạo hiểm: " chọn con đường thứ hai."

"

Từ tầng lớp đáy xã hội, ta từng bước trèo lên được vị trí Phó tổng giám đốc, nếu cố thêm vài năm nữa khi còn được chia cổ phần lẻ, trở thành cổ đ nhỏ. Ai ngờ cuối cùng lại tự xin từ chức!

Ông ta cam tâm ?

Nhưng Ngô Quân là con trai duy nhất của ta, nếu thật sự vào tù, cuộc đời coi như chấm hết!

"Phó tổng, ện thoại của Tổng giám Ôn đã được mang về . cần đem đến cho cô kh, hay là...?"

Trước đó cảnh sát đã mang ện thoại c việc của Ôn Lương về đồn để l chứng cứ từ các số ện thoại qu rối. Trong máy một số tài liệu nội bộ kh thể để lộ, nên trợ lý

Dương đã cùng đến đồn cảnh sát l về.

"Để ở chỗ ."

"Vâng." Trợ lý Dương đặt ện thoại lên bàn rời khỏi văn phòng

Phó Tr dừng lại vài giây, sau đó cầm ện thoại lên, bật nguồn.

Nhập mật khẩu xong, mở d sách toàn bộ tin n, ngay lập tức th dòng chữ đập vào mắt: "Ôn Lương, cô c.h.ế.t !"

truyện sẽ ko đăng full ở đây, đọc full n zl 034..900..5202


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...