Phó Tổng Đừng Ngược Đãi, Phu Nhân Đã Ký Giấy Ly Hôn - Phó Tranh & Ôn Lương
Chương 211: Không xứng làm cha mẹ
"Thi Phàm chào con, đúng là một đứa trẻ ngoan, mau ngồi xuống ." Bà cụ hài lòng gật đầu, l ra chiếc đồng hồ trẻ em đã chuẩn bị sẵn đưa cho Phó Thi Phàm, "Đây là quà gặp mặt của bà cố tặng con."
Cô bé kh hề rụt rè chút nào, trước tiên đặt cặp sách lên ghế sofa, trèo lên ngồi cạnh bà cụ trên ghế sofa, sau đó l cặp sách ra mở, "Cảm ơn bà cố, bà cố ơi, cháu cũng mang quà cho bà cố đây."
Nói , cô bé l ra một chiếc hộp sắt nhỏ từ trong cặp sách, "Đây ạ, bà cố, đây là bánh quy cháu tự tay làm, bà cố nếm thử ạ."
"Ôi chao, Thi Phàm nhà ta bé tí đã biết làm bánh quy ? Giỏi quá!"
Bà cụ mở hộp sắt ra, bên trong những chiếc bánh quy màu vàng óng được xếp lộn xộn, thể th là được ép bằng khuôn, hình thỏ con, hình mèo con, hình tròn, hình số 1, v.v.
Bà cụ cầm một cái lên nếm thử, suýt nữa thì rụng cả răng giả.
" ngon kh ạ?!" Phó Thi Phàm mắt sáng long l bà.
Đôi mắt , to tròn, đen trắng rõ ràng.
Bà cụ kh nỡ làm cô bé thất vọng, "Ừm, ngon, Phàm Phàm giỏi thật, nhưng bà cố kh thích ăn bánh quy, con mang cho chú con ăn ."
"Vâng ạ!" Phó Thi Phàm kh nhận ra, loay hoay với đôi chân ngắn cũn, ôm hộp sắt đến trước ghế sofa đơn, đưa lên, "Chú ơi, chú ăn bánh quy ạ."
"Cảm ơn Phàm Phàm."
Phó Tr nhận l, bóp một cái nếm thử, sắc mặt hơi cứng lại, kh động th sắc liếc bà cụ một cái.
Bà cụ đang cười nói chuyện với Phó Thi Phàm, hỏi cô bé về cuộc sống ở Los Angeles.
Cô bé trả lời nghiêm túc.
Đừng Phó Thi Phàm mới bốn tuổi, nói năng lưu loát, tư duy nh nhạy, nói chuyện đâu ra đ, tổ chức, đặc biệt đáng yêu.
Bà cụ lại hỏi Phó Thi Phàm, "Phàm Phàm, con đến đây chỉ mang theo cái cặp sách này thôi ?"
"Vâng ạ." Phó Thi Phàm gật đầu, "Bà nội nói mang nhiều quá sợ cháu kh mang nổi."
"Đúng là kh thể mang nhiều như vậy, Phàm Phàm còn nhỏ, kh thể mệt mỏi. Nhưng mà, Phàm Phàm kh mang quần áo, để chú con đưa con mua ít quần áo, được kh?"
"Bà cố kh ạ?"
"Bà cố già , kh nổi nhiều đường, nên kh đâu."
"Vậy ạ."
Bà cụ nháy mắt ra hiệu cho Phó Tr, "Đưa Phàm Phàm trung tâm thương mại mua thêm vài bộ quần áo, tiện thể dẫn con bé dạo một vòng."
"Ừm." Phó Tr đứng dậy.
Dù bà cụ kh nói, cũng đã định như vậy.
"Phàm Phàm, thôi, chú đưa con trung tâm thương mại."
Phó Thi Phàm trượt xuống khỏi ghế sofa, nắm tay Phó Tr ra ngoài.
"Đừng quên trưa về ăn cơm." Bà cụ dặn dò.
"Ừm." Phó Tr đáp.
"Bà cố ơi, bà để dành thịt cho cháu nhé, cháu sẽ về ăn trưa ạ." Phó Thi Phàm quay đầu nói.
"Yên tâm! Chắc c thịt của Phàm Phàm."
một lớn một nhỏ nắm tay nhau rời , bà cụ kh khỏi cảm thán, "Đứa trẻ này thật th minh, tiếc là, một đứa trẻ tốt như vậy, lại kh bị bệnh hay tàn tật, cha mẹ lại kh cần?"
" lẽ đây là số phận, nói ra cũng thật trùng hợp, cháu th cô Thi Phàm và Tr nét mặt hơi giống nhau, qua cứ như cha con vậy, lẽ là ý trời."
Bà cụ suy nghĩ kỹ lại, "Đúng là vậy, lẽ đây là duyên phận!"
Nghĩ đến ều gì đó, sắc mặt bà cụ hơi thay đổi.
Hy vọng là bà nghĩ nhiều .
Phó Tr đưa Phó Thi Phàm đến trung tâm thương mại mua quần áo.
Đến trung tâm thương mại, Phó Thi Phàm vui kh tả xiết, vừa chạy vừa nhảy, sau đó th một chiếc tàu hỏa, trên mỗi toa đều cha mẹ và các bạn nhỏ ngồi.
Cô bé chỉ vào chiếc tàu hỏa nhỏ, nói với Phó Tr, "Cháu muốn cái này!"
Trung tâm thương mại tổng cộng năm tầng, dạo khắp nơi.
Sau khi mua quần áo xong, bé Phó Thi Phàm mệt đến mức kh nổi nữa.
Phó Tr một tay xách đồ, một tay bế cô bé lên.
Cô bé ôm cổ Phó Tr, phấn khích khen ngợi, "Oa! Chú ơi, chú giỏi quá! Cháu thích chú lắm!"
"Vì chú thể bế con bằng một tay ?"
"Vâng ạ! Bố của Hứa Sách cũng thể bế bằng một tay! Phàm Phàm kh bố, chú cho cháu cảm giác giống như bố vậy."
Nghe vậy, Phó Tr Phó Thi Phàm, chút đau lòng.
Cô bé trước mặt này, tr vẻ vô tư lự, nhưng thực ra cái gì cũng hiểu.
Một cô bé đáng yêu như vậy, cha mẹ cô bé nỡ lòng bỏ rơi? Thật kh xứng làm cha mẹ!
một khoảnh khắc, Phó Tr nảy sinh ý định nhận nuôi Phó Thi Phàm.
chỉ muốn ở bên Ôn Lương, họ sẽ kh con nữa, nhận nuôi Phó Thi Phàm lẽ là một lựa chọn kh tồi.
Chỉ là kh thể vội vàng mở lời, ít nhất đợi đến khi theo đuổi được Ôn Lương, hỏi ý kiến của Ôn Lương.
Họ về nhà cũ ăn trưa, cô bé mệt mỏi, buồn ngủ đến mức kh mở mắt nổi.
Phó Tr nhẹ nhàng hỏi, "Phàm Phàm, chú đưa con về chỗ chú nhé, con ngủ một lát trên xe, đến nơi ngủ tiếp?"
"Vâng ạ."
Phó Tr liền đưa Phó Thi Phàm về biệt thự Tinh Hà Loan.
Trên xe, Phó Thi Phàm ngủ suốt đường, nhưng đến biệt thự thì lại tỉnh dậy, kh ngủ nữa.
Khi dì Vương th Phó Thi Phàm, suýt nữa thì tưởng là con riêng của Phó Tr ở bên ngoài, nếu kh Phó Tr đã nói trước với bà về việc chuẩn bị phòng khách.
Phó Thi Phàm nhận phòng của , chắp tay sau lưng dạo qu biệt thự.
"Đây là cái gì ạ?" Phó Thi Phàm kh biết từ đâu l ra một cây gậy trêu mèo, hỏi dì Vương.
Dì Vương nói, "Đây là gậy trêu mèo, để trêu mèo."
"Gậy trêu mèo? Mèo? Mèo ở đâu ạ?!"
"Mèo ở chỗ phu nhân... tức là thím của con."
Phó Thi Phàm hai mắt sáng lên, "Ngày mai cháu muốn tìm thím và mèo con chơi!"
Phó Tr đã nghĩ đến việc th báo trước cho Ôn Lương.
Sau đó nghĩ lại, để thoát khỏi , cô kh tiếc tự làm xấu , lẽ sẽ lạnh lùng từ chối gặp Phàm Phàm.
Thế là kh nói trước.
Ngày hôm sau ăn sáng xong, Phó Tr trực tiếp đưa Phó Thi Phàm đến bên ngoài khu chung cư cao cấp.
Giờ này, Đường Thi Thi lẽ đã làm , ở nhà chỉ một cô .
"Thím con bây giờ ở trong này," Phó Tr chỉ vào khu chung cư bên cạnh, "Bây giờ chú gọi ện cho cô ."
"Vâng ạ." Phó Thi Phàm ngoan ngoãn gật đầu, mong chờ được gặp thím và mèo con.
Phó Tr gọi ện cho Ôn Lương.
Chu reo mười m giây.
Đến khi sắp tự động ngắt kết nối thì đầu dây bên kia mới bắt máy, giọng nói lạnh nhạt, "Alo? chuyện gì kh?"
Phó Tr Phó Thi Phàm bên cạnh, giọng nói chút hạ thấp, " đang ở dưới lầu của em, em thể xuống một chuyến kh?"
" chuyện gì kh thể nói qua ện thoại?" Ôn Lương hỏi ngược lại.
Nghe th giọng ệu lạnh lùng của Ôn Lương, lòng Phó Tr chua xót, đang định nói thì Phó Thi Phàm giật l ện thoại của , "Thím ơi, là cháu đây! Cháu nhớ thím lắm, thím thể xuống gặp cháu kh ạ?"
Ôn Lương nghe th giọng trẻ con nũng nịu thì sững sờ hai giây, trong đầu hiện lên khuôn mặt của Phó Thi Phàm, "Phàm Phàm?"
Nghe giọng là biết cô bé, cô bé đáng yêu đó.
Cô bé lại đến Giang Thành ?
"Thím ơi, là cháu đây! Cháu đang ở dưới lầu nhà thím đó, thím ơi, cháu muốn chơi với thím, thím xuống đưa cháu lên ạ..." Cô bé ôm ện thoại làm nũng.
Ôn Lương nghe th mềm lòng, đứng dậy mở cửa ra ngoài, "Thím xuống ngay đây, Phàm Phàm, con đến Giang Thành khi nào vậy?"
Phó Tr là Phó Tr, Phó Thi Phàm là Phó Thi Phàm.
Bỏ qua mối quan hệ với Phó Tr, Phó Thi Phàm cũng nên gọi cô là cô.
"Đến hôm qua ạ."
"Các con ở đâu? Thím đến dưới lầu ."
"Ở cổng khu chung cư ạ!"
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Khoảng hai phút sau, Ôn Lương từ bên trong ra.
th Ôn Lương, Phó Thi Phàm lập tức chạy tới, ôm l chân Ôn Lương, "Thím ơi!"
第二百一十一章 Cục cưng
"Phàm Phàm." Ôn Lương mỉm cười cúi xuống, ôm Phó Thi Phàm một cái, thân mật véo véo má hồng của cô bé, " con lại đến Giang Thành vậy?"
Phó Thi Phàm hôn chụt một cái lên má Ôn Lương, ngẩng khuôn mặt nhỏ lên, "Cháu được nghỉ , bà nội việc, kh chăm sóc cháu được."
Cô bé nhét chiếc hộp trong suốt trên tay vào tay Ôn Lương, "Thím ơi, đây là quà cháu mang cho thím."
Đôi mắt tròn xoe của Phó Thi Phàm, giống hệt Đoàn Đoàn dưới gầm bàn, Ôn Lương mà lòng kh khỏi mềm nhũn, "Cảm ơn quà của Phàm Phàm, lên nhà chơi với thím nhé?"
Kh biết tại , cô luôn một cảm giác thân thiết kỳ lạ với Phó Thi Phàm.
Nếu con của cô thể sinh ra, liệu đáng yêu như Phàm Phàm kh?
Phó Thi Phàm gật đầu mạnh, " ạ!"
"Đi thôi, lên nhà chơi với thím."
Ôn Lương nắm tay Phó Thi Phàm vào khu chung cư.
Phó Tr th là một lớn như vậy hoàn toàn bị bỏ qua, sờ sờ mũi, lặng lẽ theo sau.
Ôn Lương được hai bước đột nhiên dừng lại, quay đầu Phó Tr.
Phó Tr đột ngột dừng bước, vẻ mặt chút ngượng ngùng.
" kh cần theo đâu." Ôn Lương nhàn nhạt nói với Phó Tr.
Phó Tr: "..."
Ôn Lương lại cúi đầu nói với Phó Thi Phàm, "Phàm Phàm, hôm nay con chơi với thím cả ngày được kh?"
Phó Thi Phàm liếc Phó Tr, đối ngón trỏ vào nhau, "Kh thể chơi với chú nữa ? Phàm Phàm muốn chơi với cả chú và thím."
Phó Tr ngẩng mắt Ôn Lương, trong mắt ẩn chứa vài phần mong đợi, "A Lương..."
Ôn Lương cúi , giải thích với Phó Thi Phàm, "Phàm Phàm, thím và chú đã ly hôn , chú sau này sẽ gia đình riêng, nên chú kh thể ở cùng thím nữa, nếu kh thím mới của con sẽ kh vui."
Phó Tr đang định giải thích gì đó, lập tức bị Ôn Lương lườm một cái.
Ai ngờ lại nghe Phó Thi Phàm nói, "Chú ơi, cháu thật sự sẽ thím mới ? Chú kh nói thím là cục cưng của chú, chú chỉ thích một thím thôi ? Hóa ra chú toàn lừa cháu! Hừ! Cháu kh thèm nói chuyện với chú nữa!"
Ôn Lương: "..."
Tai cô kh hiểu lại đỏ lên.
Cái gì mà cục cưng, toàn là cái gì với cái gì vậy?!
Phó Tr bị bệnh à, nói linh tinh gì trước mặt trẻ con vậy?!
Phó Tr cũng hơi sững sờ, kh ngờ Phó Thi Phàm lại nói như vậy.
Cô bé này, th minh hơi quá .
Ánh mắt lướt qua vành tai đỏ ửng của Ôn Lương, cúi mày dỗ Phó Thi Phàm, "Phàm Phàm, chú kh lừa con, chú thể lừa con chứ?"
"Vậy thím cục cưng của chú kh ạ?" Ánh mắt cô bé đảo qua lại trên mặt Ôn Lương và Phó Tr, vẻ mặt r mãnh.
Phó Tr ánh mắt nóng bỏng Ôn Lương, đang định mở miệng, tim Ôn Lương đập hụt nửa nhịp, trực tiếp véo mạnh vào eo một cái, ánh mắt sắc như dao.
Đừng nói linh tinh trước mặt Phàm Phàm!
"Thím ơi, thím lại véo chú ạ?" Phó Thi Phàm mắt tinh th hành động nhỏ của Ôn Lương.
"Ơ..."
Bị bắt quả tang .
Ôn Lương bịa chuyện, "Kh , thím thể véo chú con chứ? Trên áo chú con một con sâu, thím véo nó xuống thôi."
Nói xong, cô ên cuồng nháy mắt ra hiệu cho Phó Tr.
Phó Tr g giọng, mím môi, chủ động nói, "Phàm Phàm, hôm nay chú việc, để thím đưa con trước được kh? Tối chú đến đón con, mang bánh cho con nhé?"
Kh vội vàng lúc này, kh muốn ép quá chặt, dù Phàm Phàm còn ở Giang Thành một thời gian.
Phó Thi Phàm nhận được ánh mắt của Phó Tr, miễn cưỡng đồng ý, "Được ạ."
Phó Tr ngẩng đầu Ôn Lương, "Vậy Phàm Phàm giao cho em trước nhé, tối đến đón con bé."
"Ừm, mau ." Ôn Lương nói.
Phó Tr: "..."
Phó Tr Ôn Lương, lưu luyến rời .
"Đi thôi." Ôn Lương nắm tay nhỏ của Phó Thi Phàm vào khu chung cư.
"Thím ơi, chú nói nhà thím một con mèo con? Cháu cũng thích mèo con!"
"Nhà thím một con mèo con, nhưng mà, mèo con bây giờ bị nấm mèo, nấm mèo thể lây sang , Phàm Phàm, con còn quá nhỏ, nếu tiếp xúc với mèo con, thể bị lây nấm mèo."
"Nấm mèo là gì ạ?" Cô bé lộ vẻ thất vọng, nghi hoặc hỏi.
"Là một loại bệnh ngoài da."
Ôn Lương mở ện thoại, tìm kiếm hình ảnh nấm mèo trên trình duyệt, đưa cho Phó Thi Phàm xem, "Đây này, đây là nấm mèo."
Ôn Lương là lớn, sức đề kháng mạnh, chưa chắc đã bị lây, nhưng Phó Thi Phàm còn quá nhỏ, Ôn Lương kh dám mạo hiểm với cô bé.
Mặc dù nấm mèo là bệnh tự khỏi, nhưng Phó Thi Phàm kh con của .
Vạn nhất bị lây nấm mèo, Phó Th Nguyệt lẽ sẽ tìm cô tính sổ.
Cô bé hình ảnh nấm mèo, ghét bỏ nói, "Xấu quá, khỏi kh ạ?"
"Sẽ khỏi, chỉ là chỗ bị nấm mèo sẽ hơi ngứa một chút."
Nghe vậy, Phó Thi Phàm đảo mắt, cắn ngón tay, vẻ mặt rối rắm, "Cháu vẫn muốn chơi với mèo con, làm bây giờ ạ?"
Ôn Lương mỉm cười, "Vậy thì chơi , chơi xong tắm rửa khử trùng, chưa chắc đã bị lây nấm mèo."
Biết đâu thể chất của Phó Thi Phàm tương đối mạnh, hoàn toàn kh bị lây nấm mèo thì .
Phó Thi Phàm hai mắt sáng lên, "Tuyệt vời!"
Ôn Lương dẫn cô bé vào thang máy, nhấn tầng."""
Căn hộ áp mái gần tầng thượng, vị trí cao.
Cô bé nói nhiều nói, "Oa, dì ở cao quá!"
Ôn Lương cân nhắc một chút, nhắc nhở, "Phàm Phàm, dì và chú đã ly hôn , con đừng gọi dì là dì nữa, gọi dì là cô ?"
Phó Thi Phàm chớp chớp đôi mắt to, "Cô?"
"Ừm."
"Vậy sau này con dượng kh?" Cô bé nghiêng đầu hỏi.
Ôn Lương: "..."
Cô bé này sớm trưởng thành hơi quá.
"Ừm... cái này kh chắc." Ôn Lương nói.
"Dì ơi, dì kh thích chú ạ? Chú đẹp trai, dáng đẹp, lại giàu ..."
Phó Thi Phàm líu lo nói, cửa thang máy mở ra.
Ôn Lương nắm tay cô bé ra khỏi thang máy, thẳng vào nhà, "Phàm Phàm, thích một kh chỉ vào những thứ này, đẹp trai, dáng đẹp, giàu nhiều, dì kh thể thích tất cả mọi được."
Trong nhà c nhân đang sửa sang phòng làm việc, lúc cô ra ngoài kh khóa cửa.
Cô cúi , tiểu bánh bao một cách nghiêm túc, "Phàm Phàm, sau này con lớn lên tìm đối tượng, cũng kh thể chỉ ngoại hình và tiền bạc, còn tính cách, nội tâm của một ."
Phó Thi Phàm gật đầu như hiểu như kh, "Nhưng mà, dì kh thích chú, lại kết hôn với chú ạ?"
"Ừm... chuyện hơi phức tạp, dì... cô cũng kh thể giải thích rõ ràng được." Ôn Lương sợ cô bé tiếp tục hỏi, vội vàng chuyển chủ đề, "Con kh muốn chơi với mèo ? Dì gọi mèo ra cho con."
"Ừm ừm." Phó Thi Phàm gật đầu, qu, th m c nhân đang bận rộn, tò mò hỏi, "Dì ơi, họ đang làm gì vậy ạ?"
"Đang sửa nhà, phòng khách ồn quá, mèo ở trong phòng dì, , theo dì vào."
Ôn Lương nắm tay Phó Thi Phàm vào phòng .
Ôn Lương ở đó, Đoàn Đoàn kh còn sợ hãi nữa, chỉ là kh muốn Phó Thi Phàm chạm vào, chạm vào là chạy.
Ôn Lương th Phó Thi Phàm vẻ thất vọng, an ủi, "Nó lần đầu gặp con, hơi lạ, đợi con đến vài lần nữa là quen thôi."
Phó Thi Phàm nghiêm túc gật đầu, "Ngày mai con còn muốn đến thăm Đoàn Đoàn."
Hai ở trong phòng trêu mèo một lúc.
Ôn Lương đề nghị, "Phàm Phàm, con lần đầu đến Giang Thành, chắc chưa dạo trong thành phố bao giờ đúng kh? Dì đưa con dạo một vòng nhé? Vừa hay hôm qua dì mới một chiếc máy ảnh mới."
Chưa có bình luận nào cho chương này.