Phó Tổng Đừng Ngược Đãi, Phu Nhân Đã Ký Giấy Ly Hôn - Phó Tranh & Ôn Lương
Chương 214: Muốn sờ?
Vân Kiều: “Trước tiên nói về vụ án bắt c mười năm trước, nhiều th tin trên mạng đã bị xóa, đã dùng kỹ thuật khôi phục lại tin tức và bài đăng, nhưng th tin về vụ bắt c đó vẫn kh nhiều, chỉ biết con tin là một sinh viên đại học, gia cảnh kh tầm thường, cuối cùng cũng được giải cứu thành c.”
Vân Kiều: “Còn về việc ai đã xóa bỏ th tin báo cáo, thiên về việc gia đình con tin kh muốn con tin bị lộ diện trước c chúng, trong các báo cáo năm đó, truyền th đều kh nhắc đến tên con tin.”
Ôn Lương: “Họ l được tiền chuộc kh? Cuối cùng bọn bắt c bị bắt kh?”
Vân Kiều: “Tiền chuộc thì kh rõ lắm, bọn bắt c kh bị bắt. Hiện tại trong hệ thống chỉ hai th tin truy nã, ều này kh hợp lý. Còn cùng Vương Đại Hải, thân phận đã được ều tra ra, ta họ Mạnh, tên là Mạnh Kim Đường, cùng quê với Vương Đại Hải, nhưng Mạnh Kim Đường kh nằm trong d sách truy nã.”
Vân Kiều: “Mạnh Kim Đường, mười năm trước di cư ra nước ngoài, thời gian di cư là ngày thứ hai sau khi cha cô mất, dựa trên so sánh ngoại hình, thể là một trong những kẻ bắt c bị bỏ sót năm đó.”
Vân Kiều, “ sẽ gửi th tin chi tiết của Mạnh Kim Đường cho cô, cô xem qua.”
Ôn Lương: “Được, cảm ơn.”
Vân Kiều gửi một tập tin đến.
Ôn Lương vừa định mở ra, Vân Kiều lại nói: “Chỉ là, vì Mạnh Kim Đường kh vào hệ thống truy nã, dù biết ta liên quan đến Vương Đại Hải, cũng kh thể nói lên ều gì.”
Mạnh Kim Đường này căn bản kh bị cảnh sát ều tra ra, thảo nào vụ tai nạn xe của cha năm đó bị kết luận là tai nạn lái xe say rượu th thường.
Ôn Lương: “Vậy, mấu chốt vẫn nằm ở vụ bắt c.”
Nếu thể chứng minh Mạnh Kim Đường là kẻ bắt c, cộng thêm mối quan hệ của ta với Vương Đại Hải, mọi chuyện sẽ dễ dàng làm rõ.
Nhưng, làm thế nào để chứng minh Mạnh Kim Đường là một trong những kẻ bắt c năm đó?
Vân Kiều: “Đúng vậy. Chỉ là, vụ bắt c này kh đơn giản, năm đó chỉ ều tra ra thân phận của hai kẻ bắt c, cả hai đều trốn ra nước ngoài, hại cha cô mất mạng, phía sau kh bàn tay đen, căn bản là kh thể.”
Nhưng, để làm rõ thế lực phía sau họ, thì thân phận của con tin là vô cùng quan trọng.
Họ đã bỏ ra nhiều tiền, giúp bọn bắt c trốn tránh truy bắt, buôn lậu, khiến Vương Đại Hải ngồi tù, bồi thường dân sự, nếu bị ều tra ra, sẽ mất trắng.
Vụ án này kh giống như một vụ bắt c đơn giản chỉ để đòi tiền chuộc, mà giống như mục tiêu, mục tiêu lẽ là con tin, thể là thù với con tin.
Ôn Lương hỏi, “Thân phận của con tin, kh ều tra ra được ?”
Vân Kiều nh chóng trả lời, “ đã khôi phục nhiều bài đăng năm đó, tìm các tờ báo năm đó, đều kh câu trả lời, đã qua nhiều năm như vậy, càng khó ều tra ra.”
Ôn Lương: “Được .”
Ôn Lương: “Chờ một chút, xem tài liệu của Mạnh Kim Đường trước.”
Ôn Lương mở tập tin Vân Kiều gửi đến, bên trong là toàn bộ tài liệu của Mạnh Kim Đường.
Cô lướt nh qua.
Đột nhiên, Ôn Lương dừng lại, chằm chằm vào một chỗ nào đó trong tài liệu.
Dưới mục quan hệ gia đình là th tin của vợ và con trai Mạnh Kim Đường.
Mục con trai ghi: Con trai duy nhất Mạnh Sách, hai mươi hai tuổi, hiện đang học tại Học viện Boston, sinh viên năm cuối…
Mạnh Sách…
Là Mạnh Sách mà cô biết ?
Hai mươi hai tuổi, Học viện Boston, năm cuối.
Những ểm này đều khớp.
Ôn Lương cẩn thận nhớ lại, dường như nhớ rằng khi ở Na Uy, Mạnh Sách đã nhắc đến một câu, mười hai tuổi cùng gia đình định cư ở Mỹ.
Đúng mười năm trước.
Những chuyện của Mạnh Kim Đường, Mạnh Sách biết kh?
Trong đầu Ôn Lương đột nhiên nảy ra một ý nghĩ.
Cô quay lại giao diện WeChat, mở hộp thoại của Mạnh Sách.
Cuộc trò chuyện của hai vẫn dừng lại ở tin n Mạnh Sách gửi vào buổi trưa: “Chị ơi, gần đây chị thời gian kh? Muốn mời chị ăn. Em mới bắt đầu thực tập, nhiều việc còn chưa hiểu lắm, chị trước đây là nhân viên của tập đoàn Phó thị, muốn hỏi chị một chút.”
Ôn Lương gõ m chữ, “Xin lỗi, chiều nay hơi bận, kh xem ện thoại, m ngày sau đều rảnh, em chọn thời gian .”
Ngón tay cô lơ lửng trên nút gửi vài giây, nhấn xuống.
Ôn Lương quay lại giao diện trò chuyện với Vân Kiều, “M mối vụ bắt c này kh thể sâu hơn ? thể bắt đầu từ hai kẻ bắt c bị truy nã khác kh?”
“ chỉ thể cố gắng ều tra tiếp.”
“Chờ tin tốt của .”
Ôn Lương trả lời câu này xong, Mạnh Sách đã trả lời.
Mạnh Sách: “Kh đâu chị.”
Mạnh Sách: “Vậy thì ngày mai , trưa mai được kh ạ?”
Ôn Lương: “Được.”
Mạnh Sách: “Vậy chị ơi, chị chọn nhà hàng .”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Ôn Lương nghĩ một chút, “Cứ nhà hàng Phú Xuân Đường trên đường Quốc Hoa , em đặt một phòng riêng.”
Mạnh Sách gửi một biểu tượng cảm xúc vui vẻ, “Được!”
Ôn Lương tắt màn hình ện thoại, mệt mỏi dựa vào lưng ghế sofa, nhắm mắt dưỡng thần.
Kh ngờ, Mạnh Sách lại là con trai của Mạnh Kim Đường.
Từ trước đến nay, Mạnh Sách luôn cho Ôn Lương cảm giác là một đơn thuần, tươi sáng, cởi mở.
lẽ, ta kh biết chuyện của Mạnh Kim Đường.
Vừa nghĩ đến việc thể lừa dối ta, Ôn Lương đột nhiên cảm th lương tâm bất an.
Nhưng vì cha, cô kiên định tiếp.
Hơn nữa, Mạnh Sách chưa chắc vô tội, tiền học của ta, lẽ đến từ tài sản bất chính của Mạnh Kim Đường.
…
Chín giờ sáng, Ôn Lương xuất phát đến biệt thự Tinh Hà Loan đón Phó Thi Phàm.
Xe dừng trước cổng biệt thự, Ôn Lương bấm còi hai tiếng.
Vài phút sau, vẫn kh th ai ra.
Ôn Lương dựa vào lưng ghế, định gọi ện cho dì giúp việc, nhờ dì gọi Phàm Phàm ra, đột nhiên nhớ ra Phó Tr nói hôm nay việc, bây giờ chắc kh ở biệt thự.
Bên trong chỉ Phàm Phàm và dì giúp việc.
Cô tắt ện thoại, tháo dây an toàn, đẩy cửa xuống xe. Đi đến gần biệt thự.
Cửa chính phòng khách mở, Ôn Lương vào, bên trong kh ai.
Cô vào sâu hơn một chút, gọi, “Phàm Phàm?”
Kh ai trả lời.
“Dì ơi?”
Vẫn kh ai trả lời.
Chuyện gì vậy?
Chẳng lẽ dì giúp việc đưa Phàm Phàm ra ngoài ?
Ôn Lương vẫn gọi ện cho dì giúp việc, dì nh chóng bắt máy.
“Alo, dì ơi? Dì kh ở biệt thự ? Phàm Phàm đâu ?”
“Cô chủ… Cô Ôn, đang ở ngoài mua đồ, cô đến đón Phàm Phàm kh, con bé ở trên lầu, cô cứ lên tìm con bé là được…”
“Con bé ở phòng nào…”
“À bên này trả tiền , kh nói chuyện với cô nữa nhé.”
“Tút” một tiếng, dì giúp việc cúp ện thoại.
Ôn Lương bất lực màn hình ện thoại, theo cầu thang lên tầng hai.
Tầng hai ngoài phòng ngủ chính, còn ba phòng khách.
Phó Thi Phàm chắc kh ở phòng ngủ chính.
Còn là phòng khách nào, Ôn Lương tìm từng phòng một.
Cô trực tiếp đẩy cửa phòng khách bên trái, “Phàm Phàm?”
Bên trong trống rỗng, kh ai.
Cô đến phòng khách thứ hai, đẩy cửa, “Phàm Phàm?”
Vẫn kh ai.
Ôn Lương đến cửa phòng khách thứ ba, chỉ còn phòng này.
Cô đẩy cửa, “Phàm…”
Tiếng nói đột ngột dừng lại.
Ánh mắt Ôn Lương giao nhau với Phó Tr, mắt to trừng mắt nhỏ.
Ánh mắt cô kh ngừng liếc xuống.
Tóc ướt sũng, cởi trần nửa trên, vai rộng, cơ bắp săn chắc, tám múi bụng rõ ràng, đường nhân ngư kéo dài xuống, ẩn dưới khăn tắm, thỉnh thoảng vài giọt nước từ tóc nhỏ xuống vai, trong chốc lát trượt xuống ngực, bụng…
Cô luôn biết, dáng đẹp.
Cô thậm chí thể nhớ lại cảm giác săn chắc quen thuộc đó.
Mắt Phó Tr đen kịt, g giọng, “, muốn sờ?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.