Phó Tổng Đừng Ngược Đãi, Phu Nhân Đã Ký Giấy Ly Hôn - Phó Tranh & Ôn Lương
Chương 216: Trà ngôn trà ngữ Phó Thi Phàm
Sau khi gọi món xong, Phó Thi Phàm nói muốn vệ sinh, vệ sinh ở trong nhà hàng, Ôn Lương cũng kh nghĩ nhiều, cứ để cô bé tự .
Đến buồng vệ sinh, Phó Thi Phàm bất lực mở đồng hồ, gọi ện cho Phó Tr.
“Alo, Phàm Phàm, các cháu đến nhà hàng à?” Giọng Phó Tr truyền đến từ ống nghe.
“Ừm.” Giọng Phó Thi Phàm buồn bã.
Phó Tr nhận ra ều gì đó, “Phàm Phàm, vậy? Kh vui à?”
“Chú ơi, dì nói, hôm nay chúng ta ăn cơm cùng Mạnh Sách.”
Sắc mặt Phó Tr hơi thay đổi.
Cô đối với ai cũng ôn hòa, chỉ đối với lại khắc nghiệt như vậy.
Phó Thi Phàm thất vọng nói, “Dì rõ ràng nói hôm qua kh muốn trả lời, ai ngờ dì lại lừa cháu, dì còn nói dì thích Mạnh Sách đó, sau này nếu kh gì bất ngờ thì ta chính là dượng của cháu , chú ơi, làm bây giờ ạ? Dì sắp chạy mất !”
Sắc mặt Phó Tr tối sầm lại, “Phàm Phàm, dì cháu thật sự nói như vậy ?”
Ôn Lương kh thích Chu Vũ , đột nhiên lại thích Mạnh Sách?
Cô và Mạnh Sách mới quen bao lâu, gặp m lần?
kh tin cô là dễ thay lòng đổi dạ như vậy!
“Thật đ, chú ơi, cháu kh lừa chú đâu.”
“Phàm Phàm, đừng lo lắng, chú sẽ nghĩ cách, chú sẽ kh để dì bị cướp đâu.”
“Chú ơi, cháu tin chú, chú nhất định cố gắng nhé.”
Phó Thi Phàm đột nhiên tươi cười rạng rỡ, vui vẻ cúp ện thoại, trở lại phòng riêng, đột nhiên phát hiện trong phòng riêng thêm một đàn .
đàn ngồi đối diện Ôn Lương, dung mạo th tú, đang cười nói chuyện với Ôn Lương, lộ ra hai chiếc răng khểnh đáng yêu, chính là Mạnh Sách.
Phó Thi Phàm bĩu môi.
đàn này làm thể sánh bằng chú?
Kh đẹp trai bằng chú, kh cao lớn bằng chú, gầy như con khỉ, cũng kh giàu bằng chú.
Dì làm lại thích một đàn như vậy?
Tiếng đóng mở cửa làm gián đoạn lời nói của Mạnh Sách.
ta quay đầu cô bé nhỏ n xinh xắn như tượng êu khắc bằng bột ở cửa, cười hiền lành, “Em gái nhỏ, em nhầm phòng kh?”
Phó Thi Phàm lắc đầu, ngồi xuống bên cạnh Ôn Lương, “Cháu kh nhầm phòng.”
Ôn Lương xin lỗi nói với Mạnh Sách, “Xin lỗi, đây là cháu gái Phó Thi Phàm, đang nghỉ hè ở trong nước, hai ngày nay đưa cháu bé , kh phiền chứ?”
Mạnh Sách vội nói, “Kh phiền, kh phiền, chị ơi, cháu gái chị thật đáng yêu!”
Ôn Lương Phó Thi Phàm, “Phàm Phàm, ta khen cháu đáng yêu đ, kh nh cảm ơn chú?”
Phó Thi Phàm ngẩng đầu lên, vẻ mặt ngây thơ nói, “Dì ơi, tại gọi ta là chú ạ? Kh là trai ? ta tr trẻ hơn dì nhiều lắm đó!”
Ôn Lương: “…”
Mạnh Sách cười nói, “Gọi trai cũng được, nhưng trai kh trẻ hơn dì cháu nhiều đâu.”
Phó Thi Phàm gọi Ôn Lương là dì, cũng dễ hiểu, Phó Thi Phàm họ Phó, chắc là cháu gái của Phó Tr, gọi Ôn Lương là dì, nhất thời chưa đổi cách xưng hô, Mạnh Sách kh để ý đến cách xưng hô này.
“ ơi, cháu luôn ở nước ngoài, hầu hết các món ăn trong nước đều chưa ăn bao giờ, vừa gọi nhiều, dì nói là mời, sẽ kh phiền chứ?”
Ôn Lương cúi đầu Phó Thi Phàm bên cạnh, cô bé đang ngồi trên ghế, đung đưa đôi chân ngắn ngủn, đôi mắt to tròn chớp chớp, vẻ mặt ngây thơ vô hại.
Nhưng cô luôn cảm th lời nói của Phó Thi Phàm gì đó kỳ lạ, hơi “trà x”.
Cô bé này cũng quá th minh .
Mạnh Sách cười nói kh, “ cũng vừa từ nước ngoài về, muốn nếm thử các món ăn trong nước.”
Phó Thi Phàm nghiêng đầu hỏi, “ ơi, cũng sống ở nước ngoài ?”
“Trước đây thì , bây giờ vừa mới chuyển về.”
Ánh sáng tối tăm lóe lên trong mắt Ôn Lương, đây là một thời ểm tốt.
Cô vô tình hỏi, “Gia đình lúc đó tại lại di cư ra nước ngoài?”
“Hình như là do bố chuyển c tác, lâu quá , kh nhớ rõ nữa.”
“Chú làm nghề gì ạ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/pho-tong-dung-nguoc-dai-phu-nhan-da-ky-giay-ly-hon-pho-tr-on-luong/chuong-216-tra-ngon-tra-ngu-pho-thi-pham.html.]
“Làm về trang trí.”
Ôn Lương kh động đậy chuyển chủ đề, “Đúng , tiếp tục nói về việc mới vào tập đoàn Phó thị thực tập .”
“Ồ, bây giờ kh là ngày thứ ba , vẫn chưa bắt đầu chính thức làm việc, hai ngày trước quản lý bảo tìm hiểu quy định c ty, và các dự án phần mềm đang , dự án thực tập của là một game di động, ý tưởng khá hay, cảm giác thể sẽ hot.” Mạnh Sách nháy mắt với Ôn Lương, “Chị trước đây kh làm marketing , nghĩ đến việc nhận IP này kh?”
Ôn Lương cười một tiếng, “Muốn nghỉ ngơi một chút, hiện tại kh ý định này. bây giờ cảm th thế nào?”
“Cảm th tốt, mặc dù chỉ là một thực tập sinh, nhưng quản lý và tiền bối đều thân thiện, những việc từng lo lắng như bị sai vặt l đồ ăn, pha cà phê… đều kh xảy ra, đã tìm hiểu sơ qua về trình độ học vấn và kinh nghiệm của các đồng nghiệp, đều xuất sắc, là một c ty khá nhân văn.”
Mạnh Sách vô tình nói quá nhiều.
Vì ta hài lòng với mọi mặt của c ty, tại lại nói mới thực tập, việc cần hỏi cô?
Ôn Lương cũng kh vạch trần, “Xem ra khá hài lòng với tập đoàn Phó thị.”
Mạnh Sách cười.
Nhân viên phục vụ bắt đầu lên món, từng đĩa một.
“Phàm Phàm, cháu muốn ăn gì? Dì gắp cho cháu.” Ôn Lương hỏi.
Phó Thi Phàm vươn cái đầu nhỏ, lại, ngón tay mập mạp chỉ, “Cháu muốn ăn thịt kho tàu!”
Ôn Lương liền gắp cho cô bé hai miếng thịt kho tàu.
“Chị ơi, chị cũng ăn .” Mạnh Sách gắp cho Ôn Lương một miếng sườn xào chua ngọt.
Ôn Lương mỉm cười, “Cảm ơn.”
Cô gắp miếng sườn xào chua ngọt đó, cho vào miệng gặm.
Phó Thi Phàm th, ngay cả thịt kho tàu cũng kh muốn ăn nữa.
Cô bé nhớ hôm qua chú gắp cá nướng cho dì, dì còn kh ăn.
Hừ hừ.
Mạnh Sách vô cùng vui mừng.
ta vốn nghĩ Ôn Lương sẽ kh để ý.
Điều này nghĩa là, Ôn Lương thực ra cũng thiện cảm nhất định với ta ?
Đột nhiên, ện thoại của Mạnh Sách reo lên.
ta màn hình hiển thị cuộc gọi, vẻ mặt nghiêm trọng nói với Ôn Lương, “Chị ơi, ện thoại của quản lý , ra ngoài nghe một chút.”
Ôn Lương hiểu ý nói, “Đi , đừng việc gì quan trọng.”
Mạnh Sách cầm ện thoại ra ngoài.
Phó Thi Phàm khẽ hừ một tiếng, “Dì ơi, tại dì lại thích ta? ta căn bản kh bằng chú.”
“Kh bằng ở đâu?”
“Mặt, dáng , tiền.”
Ôn Lương bất lực, “Phàm Phàm, dì đã nói với cháu , tìm đối tượng kh thể chỉ những thứ bên ngoài này, còn tính cách và nội tâm, cho dù chú cháu tốt đến m, nhưng chúng ta tính cách kh hợp, kh thể ở bên nhau.”
“Được .” Phó Thi Phàm bĩu môi,""" là một đứa trẻ, kh thể nói lại bạn.
Ôn Lương: "..."
Vài phút sau, Mạnh Sách quay lại, vẻ mặt áy náy nói với Ôn Lương, "Chị ơi, xin lỗi, bây giờ em về c ty."
Ôn Lương quan tâm hỏi, " chuyện gì ?"
"Dự án chút vấn đề nhỏ, quản lý giao cho em một nhiệm vụ, đây là nhiệm vụ đầu tiên giao cho em liên quan đến dự án."
Ôn Lương hiểu, chính thức tiếp xúc dự án, chắc c muốn thể hiện sự tích cực, thể hoàn thành thuận lợi và trọn vẹn, tạo ấn tượng tốt với quản lý.
"Vậy em mau , đúng , em muốn gói một ít đồ ăn này mang về kh?"
"Kh cần đâu, em đã th toán , chị và Phàm Phàm cứ từ từ ăn."
Lúc th toán chút đau lòng, nhưng Mạnh Sách càng kh muốn lộ vẻ nhút nhát, mất mặt trước mặt cháu gái Phó Tr.
dung mạo kh bằng Phó Tr, vóc dáng kh bằng Phó Tr, tiền bạc kh bằng Phó Tr, nhưng một ều chắc c mạnh hơn Phó Tr, thích Ôn Lương, sẽ kh ngoại tình như Phó Tr.
khác đối xử tốt với vợ, thể là một trăm cho năm mươi phần tốt, đối xử tốt với Ôn Lương, là kiểu một trăm thì cho cả một trăm phần tốt.
"Ấy..." Ôn Lương còn muốn nói gì đó, nhưng Mạnh Sách đã rời .
Bên kia, Phó Th sau khi cúp ện thoại với Mạnh Sách, gửi một tin n cho Phó Tr, "Đã làm theo lời nói."
Xong việc còn tìm một nhiệm vụ khác cho Mạnh Sách.
Chưa có bình luận nào cho chương này.