Phó Tổng Đừng Ngược Đãi, Phu Nhân Đã Ký Giấy Ly Hôn - Phó Tranh & Ôn Lương
Chương 278: Ai làm cô ấy bị thương
Phó Tr bế Ôn Lương lên xe, đặt cô vào ghế sau, cẩn thận cô.
Trán hơi đỏ, tùy tiện dán hai miếng băng cá nhân, má trái sưng đỏ, in năm dấu vân tay rõ ràng, còn chân …
nâng chân của Ôn Lương lên, muốn cởi giày bốt, Ôn Lương muốn rụt chân lại, bị giữ chặt bắp chân.
Giày bốt được cởi ra, dù vẫn còn tất, nhưng vẫn thể th mắt cá chân sưng vù.
Tóm lại, cả tr thảm hại.
Mắt Phó Tr sâu thẳm, trầm giọng hỏi, “Rốt cuộc là chuyện gì? Những vết thương này của cô từ đâu ra? Ai đánh cô?”
Ôn Lương im lặng vài giây, “ đừng quản.”
“Ôn Lương!”
Đối mặt với ánh mắt truy hỏi của Phó Tr, Ôn Lương trực tiếp quay đầu , nhắm mắt lại.
Phó Tr: “…”
vừa bất lực vừa tức giận.
Cô kh nói, sẽ kh biết ?
Rốt cuộc là ai, thể khiến cô chịu ấm ức mà còn che giấu cho đó?
Trong buổi xã giao, Phó Tr kh uống một giọt rượu nào, thư ký giúp đỡ rượu đã được đưa về, lái xe đến bệnh viện, bế Ôn Lương đến khoa xương khớp trước, đặt cô lên ghế, giải thích mục đích.
Bác sĩ nâng chân của Ôn Lương lên, nhẹ nhàng ấn vào chỗ sưng đỏ, phán đoán tình hình, “Chỗ này ấn đau kh?”
Ôn Lương nói, “Hơi đau một chút.”
“Còn chỗ này?”
“Hơi đau một chút, bác sĩ, ấn nhẹ, thể ấn mạnh sẽ đau.”
“Vậy à, vậy ấn mạnh hơn một chút.” Bác sĩ cười nói.
Ôn Lương kh để tâm, chỉ nghĩ bác sĩ đang đùa, ai ngờ giây tiếp theo, bác sĩ giữ chặt mắt cá chân cô, ấn mạnh vào mắt cá chân cô
“A…”
Bất ngờ kh kịp phòng bị, Ôn Lương đau đến mức nước mắt sinh lý cũng trào ra.
Phó Tr vội vàng đỡ cô, nắm một tay cô, “Đau lắm ?”
Ôn Lương mắt đẫm lệ, “Ừm…”
Đau quá.
đôi mắt đỏ hoe, vẻ mặt ấm ức của cô, Phó Tr bật cười.
Ôn Lương rút tay ra khỏi tay .
còn cười?!
Bác sĩ đặt mắt cá chân của Ôn Lương xuống, “Thử lại xem, còn đau kh?”
Ôn Lương cẩn thận đặt chân xuống đất, vịn bàn đứng dậy, cà nhắc hai bước, trọng tâm đặt trên chân trái từ từ chuyển sang chân , từ từ đến cửa, lại về.
Cô tươi cười rạng rỡ, “Hình như kh đau nữa , cảm ơn bác sĩ!”
Bác sĩ nói, “Kh gì, kh đau là tốt .”
Về vết thương trên trán cô, bác sĩ đã xử lý, dán một miếng gạc vu, và kê thuốc.
Trở lại xe, Phó Tr vừa thắt dây an toàn vừa hỏi, “Đưa cô về?”
“Hay đưa đến nhà hàng? Xe vẫn còn ở đó…”
“Đưa chìa khóa cho , ngày mai sẽ cho lái về cho cô.”
“Được , Phàm Phàm đang ở nhà cũ, đón con bé trước.”
Phó Tr chuyển hướng đến nhà cũ.
Ôn Lương cầm ện thoại lên, lướt xem nhóm WeChat của khóa học nhiếp ảnh.
Tối nay đúng lúc một buổi học nhiếp ảnh.
Ôn Lương đã xin phép trợ giảng.
Lúc này khóa học vẫn chưa kết thúc, trong nhóm WeChat kh nhiều nói chuyện, chắc là đang chăm chú học bài.
Phó Tr đỗ xe trước cửa nhà cũ, hai cùng xuống xe, vào nói chuyện với bà cụ một lát, đón Phó Thi Phàm ra.
Gần đến khu chung cư của Ôn Lương, cô nói, “ cứ dừng ở cổng đ là được.”
Ở đó chỉ thể dừng xe bên đường một lát, kh thể đỗ xe lâu.
Phó Tr lại kh ra ý của Ôn Lương, cô chỉ coi là tài xế, đưa đến nơi thì bảo .
nói, “Kh được, chỗ đó cách đơn vị của cô quá xa, bên ngoài quá lạnh, tốt nhất là đỗ thẳng vào hầm gửi xe.”
“Thực ra kh xa…”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Phó Tr kh nói hai lời, lái xe vào hầm gửi xe.
Ôn Lương bĩu môi, kh nói gì.
Vì đã giúp đỡ tối nay, cứ để lên .
Đỗ xe xong, Phó Tr đẩy cửa xuống xe, tự giác theo sau Ôn Lương và Phó Thi Phàm, vào thang máy.
Đến căn hộ lớn, Ôn Lương cởi giày bốt, l ện thoại ra, treo áo khoác l vũ lên móc bên cạnh, thẳng vào bếp.
Trong tủ lạnh sủi cảo đ lạnh, Ôn Lương định tự nấu một ít.
Phó Tr đứng ở cửa bếp, th hành động của cô, nói, “Tối nay xã giao chỉ lo nói chuyện, kh ăn được bao nhiêu, nấu cho một ít sủi cảo nữa .”
Ôn Lương quay đầu lại, lườm một cái.
Phó Tr cong môi cười, quay về phòng khách.
Đột nhiên, ện thoại của Ôn Lương đặt trên bàn rung lên.
Phó Tr qua một cái, là tin n WeChat.
Trong trạng thái khóa màn hình, chỉ thể th tên gửi là Đ Triết, nhưng kh thể th tin n cụ thể.
Phó Thi Phàm đã nói với Phó Tr rằng Đ Triết là nhiếp ảnh gia của khóa học nhiếp ảnh mà Ôn Lương đã đăng ký, cô còn định chụp ảnh phong cảnh cùng Đ Triết.
Nhưng Chu Phàm, Phó Thi Phàm cũng sẽ theo, Phó Tr kh nghĩ nhiều, chỉ cảm th Ôn Lương thực sự muốn học nhiếp ảnh.
“Vào bưng bát!”
Tiếng Ôn Lương vọng ra từ bếp.
Phó Tr vào, mỗi tay một bát ra, đặt lên bàn.
Ôn Lương theo sau, tay cầm đũa và một bát, trong bát là giấm và tỏi băm.
Hai ngồi trên sofa ăn sủi cảo, bên cạnh Phó Thi Phàm càng càng thèm, cuối cùng, Phó Tr l một cái bát sạch, gắp vài cái cho cô bé.
Ăn xong, Phó Tr kh còn lý do gì để ở lại đây, lưu luyến rời .
Trước khi , kh quên quay đầu dặn dò, “Vết thương trên trán cô, nhớ bôi thuốc đúng giờ.”
Ôn Lương kh nói gì, trực tiếp đóng cửa.
“Cạch” một tiếng, trước mặt Phó Tr biến thành cánh cửa, sờ mũi, thang máy xuống hầm gửi xe, ngồi vào xe sau đó kh vội khởi động xe, mà gửi một tin n cho trợ lý Dương, bảo ta ều tra chuyện của Ôn Lương ở nhà hàng tối nay.
Ôn Lương dọn dẹp bát đũa xong, thoải mái cuộn vào sofa, cầm ện thoại lên mở khóa, liền th tin n của Đ Triết: “Tối nay kh đến lớp?”
Ôn Lương trả lời, “Xin lỗi, tối nay chút việc, sẽ xem lại bài giảng.”
“Ừm, trong nhóm tài liệu bài giảng, kh hiểu thể hỏi .”
“Cảm ơn.”
Ôn Lương nghĩ nghĩ, lại nói, “Triết thần, chuyến chụp ảnh phong cảnh nhắc lần trước, đã xác định thời gian chưa?”
Đ Triết: “Kh đã bảo cô gọi là Đ Thành ?”
Ôn Lương: “ Đ Thành.”
Đ Triết: “Thời gian chưa xác định, vậy? Cô vấn đề về thời gian ?”
“Ừm, tháng sau việc, hiện tại chỉ ngày mai, ngày kia và ngày kìa là thời gian.”
Ôn Lương liếc Phó Thi Phàm bên cạnh, cầu nguyện Đ Triết thời gian trong ba ngày này, nếu kh thì đợi một tháng nữa, cô bé kh thể đợi lâu như vậy.
Cô bé cãi nhau với Phó Th Nguyệt, lại ở lại đây nhiều ngày như vậy, chính là vì chuyến chụp ảnh phong cảnh, cô kh muốn làm cô bé thất vọng.
“Được, chút việc trên tay, sáng mai xử lý xong, ăn trưa xong sẽ xuất phát, ở Ninh Th hai ngày, cô th được kh?”
“Được, cảm ơn Đ Thành!”
Ôn Lương thò đầu Phó Thi Phàm, “Phàm Phàm, ngày mai chúng ta chụp ảnh phong cảnh !”
Phó Thi Phàm ngẩng đầu khỏi phim hoạt hình, vui vẻ giơ tay, “Yeah yeah!”
Ôn Lương cũng th báo cho Đường Thi Thi và Chu Phàm.
Sáng mùng tám Tết, Ôn Lương đơn giản thu dọn hành lý.
Chu Phàm xách hành lý đến, cùng ăn trưa, ba lớn cộng với Phó Thi Phàm chung một xe, đến lối vào đường cao tốc.
Ở đó bên đường đã một chiếc xe ô tô màu đen đang chờ, bên cạnh đứng một th niên, mặc áo khoác kẻ sẫm màu, quàng khăn.
th đàn từ xa, Đường Thi Thi kinh ngạc kêu lên, “Trời ơi, đó kh là Đ Triết , đẹp trai quá!”
Ôn Lương liếc đàn , kỹ biển số xe, “Đường, chính là chiếc xe đó, đỗ lại.”
Đường Thi Thi đỗ xe phía sau chiếc xe màu đen.
Ôn Lương đẩy cửa xuống xe, đóng cửa xe lại, “Triết… Đ Thành?”
Trước đây khi th ảnh trong nhóm WeChat, cô đã cảm th Hoắc Đ Thành hơi giống Phó Tr, kh, lớn hơn Phó Tr, nên nói Phó Tr giống thì đúng hơn.
Bây giờ gặp thật, càng th giống hơn, đặc biệt là l mày và ánh mắt, gần như y hệt.
Hoắc Đ Thành tới, khuôn mặt quen thuộc của Ôn Lương, mỉm cười, “A Lương.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.