Phó Tổng Đừng Ngược Đãi, Phu Nhân Đã Ký Giấy Ly Hôn - Phó Tranh & Ôn Lương
Chương 320: An toàn, đừng làm phiền
ngồi trên ghế sofa, trước mặt đặt một chiếc máy tính xách tay, tr như đang làm việc.
Ôn Lương ngạc nhiên chống ngồi dậy, qu.
Căn phòng này quả thực dấu vết sinh hoạt rõ ràng, kh giống như một căn phòng mới mở.
Cô tò mò hỏi, “Vậy lại ở đây?”
Hoắc Đ Thành khóe miệng giật giật, “Cô nói xem?”
Ôn Lương nghiêm túc suy nghĩ một chút, “Là đưa về từ quán bar ?”
Vậy ra, lúc đó giúp cô thoát khỏi rắc rối kh Phó Tr, mà là Hoắc Đ Thành, chỉ là lúc đó cô uống chút rượu, nhận nhầm ?
Hoắc Đ Thành nhướng mày, kh phủ nhận.
“Đ Thành ca, cảm ơn đã giúp thoát khỏi rắc rối.” Ôn Lương ngượng ngùng cười, thăm dò hỏi, “ uống say, kh nói gì xúc phạm chứ?”
Ví dụ như trực tiếp gọi là Phó Tr gì đó?
Mặc dù nhận nhầm kh là chuyện gì to tát, nhưng đối với kh được nhận ra, ều này kh lịch sự lắm, huống hồ là như Hoắc Đ Thành.
Hoắc Đ Thành mỉm cười, “Kh nói.”
Ôn Lương khẽ thở phào nhẹ nhõm, “Kh là tốt .”
“Nhưng cô trực tiếp nôn vào .” Hoắc Đ Thành nói ngay sau đó.
“À?!”
Ôn Lương há hốc mồm.
“À cái gì? Áo khoác b của cô cũng dính chất nôn, vứt .”
Ôn Lương cười gượng, vén chăn trèo xuống giường, “Xin lỗi… cái đó, quần áo của bao nhiêu, đền cho .”
“Cái này kh cần đâu, cũng kh thiếu một bộ quần áo.”
Một bộ quần áo đối với Hoắc Đ Thành quả thực kh đáng là gì, Ôn Lương nghĩ nghĩ, nói, “Hay là tối nay mời ăn bữa cơm nhé?”
Hoắc Đ Thành đã giúp bắt được Trương Quốc An, lại còn giúp cô thoát khỏi rắc rối ở quán bar, mời ăn cơm là ều nên làm.
Hoắc Đ Thành ngẩng đầu sang, “Được.”
chỉ vào túi gi trên ghế sofa, nói, “Đúng , đã bảo mua cho cô một chiếc áo khoác l vũ mới, cô xem vừa kh? thích kh?”
“Ánh mắt của Đ Thành ca chắc c kh sai.”
“Là thư ký mua.”
Nịnh hót kh đúng chỗ.
Ôn Lương ủ rũ: “…”
Cô l áo khoác l vũ ra khỏi túi gi, mở ra, màu trắng, dáng ngắn.
Cô kéo khóa mặc vào, soi trước gương đứng, ừm, “Thư ký của Đ Thành ca mắt tốt.”
Hoắc Đ Thành: “…”
Ôn Lương cởi áo khoác l vũ ra, vào phòng vệ sinh rửa mặt, dùng khăn gi lau khô.
Mặt đã trôi hết lớp trang ểm, cô ghé sát gương , vết sẹo trên mặt đã kh còn rõ ràng như vậy.
Cô dùng tay chỉnh lại tóc, đơn giản che một bên mặt.
Ra khỏi phòng vệ sinh, ánh mắt Ôn Lương lướt khắp phòng, th ện thoại của nằm trên bàn đầu giường, đến cầm lên, tiện tay nhấn nút nguồn.
Hả?
Điện thoại hết pin ?
Ôn Lương nhấn giữ nút khởi động, pin vẫn còn hơn một nửa.
Hoắc Đ Thành như biết cô đang nghĩ gì, nói, “ liên tục gọi cho cô, sợ làm phiền cô, nên đã tắt máy, hy vọng kh bỏ lỡ tin tức quan trọng nào.”
“Kh .”
Lịch sử cuộc gọi ồ ạt đổ về.
Ôn Lương lướt xem, hàng chục cuộc gọi nhỡ, tất cả đều là của Phó Tr.
Chắc là kh liên lạc được với cô, nên lo lắng.
nên gọi lại kh?
Ôn Lương đang do dự, Hoắc Đ Thành gập máy tính xách tay lại, đứng dậy nói, “Chúng ta ăn tối .”
Đã hơn bốn giờ chiều, đến nhà hàng thì hơn năm giờ, thời gian vừa đủ.
“Được.” Ôn Lương đáp lời, mặc áo khoác l vũ vào, bỏ ện thoại vào túi.
Nhà hàng là do Ôn Lương chọn.
Hoắc Đ Thành nói ở Giang Thành thời gian ngắn, bảo Ôn Lương giới thiệu, cô liền chọn một quán ăn tư gia.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Hoắc Đ Thành nếm thử xong, khen ngợi hương vị ở đây kh ngớt.
Ăn được nửa chừng, ện thoại của Ôn Lương đặt trên bàn reo lên.
Cô cầm lên một cái, là Phó Tr gọi đến.
Ôn Lương do dự một chút, nhấn từ chối.
Cô bây giờ vẫn chưa biết nói gì với Phó Tr.
Nghĩ nghĩ, Ôn Lương lại mở giao diện tin n, trả lời Phó Tr vài chữ: An toàn, đừng làm phiền.
Sau khi tin n được gửi , Ôn Lương úp ện thoại xuống bàn, mỉm cười với Hoắc Đ Thành.
Ánh mắt Hoắc Đ Thành lóe lên một tia ý vị sâu xa, nói, “ kh nghe máy?”
“Kh cuộc gọi quan trọng gì.” Ôn Lương tùy ý nói.
Lời cô vừa dứt, ện thoại lại reo lên.
Ôn Lương cầm lên , vẫn là Phó Tr.
“Hay là cô nghe , biết đâu chuyện gì quan trọng.” Hoắc Đ Thành nói, “ nhớ chiều nay Trương Quốc An đã đến Giang Thành , biết đâu thẩm vấn ra được gì đó.”
Nghĩ đến sự thật đã biết được sáng nay, Ôn Lương mím môi, cúp máy tắt nguồn, “Kh , kh cần nghe.”
Mắt Hoắc Đ Thành lóe lên, khóe môi nhếch lên một nụ cười nhàn nhạt.
Ăn tối xong, đã gần bảy giờ.
“Đi thôi, cô ở đâu, đưa cô về.” Hoắc Đ Thành nói.
Ôn Lương đọc tên khu chung cư.
Hoắc Đ Thành đưa Ôn Lương đến cổng khu chung cư, Ôn Lương mở cửa xuống xe, vẫy tay với Hoắc Đ Thành, “Cảm ơn Đ Thành ca, kh mời lên nhà đâu, tạm biệt.”
“Hẹn gặp lại ngày khác.”
Đợi Ôn Lương vào khu chung cư, Hoắc Đ Thành mới lái xe rời .
Ôn Lương vừa bật ện thoại, vừa vào sảnh tòa nhà.
""""""
Một loạt các cuộc gọi lại đổ về.
Tất cả đều do Phó Tr gọi đến.
Trước thang máy đang đợi, Ôn Lương ngẩng đầu th nút lên sáng đèn, cúi đầu số ện thoại trên màn hình, do dự một chút, vẫn gọi lại cho Phó Tr.
Vài giây sau, tiếng chu ện thoại quen thuộc vang lên, từ bên cạnh truyền đến.
Ôn Lương phản ứng mất hai giây, ngẩng đầu lên, đối diện với ánh mắt sâu thẳm của Phó Tr, giật .
“Phó Tr?! … vừa nãy kh lên tiếng?”
Cô vừa nãy xem ện thoại quá chăm chú, chỉ nghĩ đang đợi thang máy bên cạnh là cư dân của tòa nhà này.
Phó Tr kẹp một ếu thuốc chưa hút hết trong tay, ánh mắt trầm tư chằm chằm cô, ánh mắt dừng lại trên khuôn mặt mộc của cô, dưới ánh đèn lờ mờ thể th rõ vết sẹo màu da khác biệt so với vùng da xung qu.
nhớ, buổi sáng cô ở đồn cảnh sát trang ểm.
Và tóc của cô, ban đầu là búi củ tỏi, giờ lại xõa ra.
Quần áo cô mặc cũng đã thay đổi.
Trong mắt Phó Tr thoáng qua một tia đau đớn, sau đó trở nên u ám đáng sợ, tràn đầy hung khí, như thể một con thú bị nhốt đang giãy giụa.
nhíu mày thấp, nắm c.h.ặ.t t.a.y đang bu thõng, dùng sức đến mức các khớp xương kêu răng rắc, im lặng Ôn Lương.
Vài giây sau, Phó Tr đến giữa hai cánh cửa thang máy, ấn đầu t.h.u.ố.c lá vào đỉnh thùng rác, nghiền mạnh một cái, tàn lửa tắt, ếu thuốc nát vụn.
Theo ánh mắt của , Ôn Lương mới th, những đầu t.h.u.ố.c lá phía trên dày đặc, dưới chân đứng phủ một lớp tàn thuốc.
Ôn Lương run rẩy toàn thân, sau lưng dựng tóc gáy, như thể thứ bị Phó Tr nghiền nát kh là đầu t.h.u.ố.c lá mà là cô vậy.
Cô vô thức lùi lại một bước, nuốt nước bọt, “…Phó Tr, vậy?”
Hôm nay thật kỳ lạ, chỉ vì cô kh nghe ện thoại của ?
Phó Tr quay lại, chằm chằm Ôn Lương, từng bước một tiến lại gần, cố gắng kiềm chế sự bốc đồng của , khàn giọng, từng chữ một hỏi, “Hôm nay, em rời khỏi đồn cảnh sát, đã đâu?”
Mùi t.h.u.ố.c lá nồng nặc mang theo hơi thở nam tính xâm lược bao trùm tới, Ôn Lương theo bản năng nín thở, “Chỉ lái xe dạo lo qu thôi.”
“Còn gì nữa?”
“Đi quán bar uống chút rượu.”
“Còn gì nữa?”
Ôn Lương nhướng mày, “ kh cần báo cáo hành tung của cho .”
Vừa dứt lời, thang máy cũng đã đến tầng một.
Ôn Lương nhấc chân bước vào.
truyện sẽ ko đăng full ở đây, đọc full n zl 034..900..5202'
Chưa có bình luận nào cho chương này.