Phó Tổng Đừng Ngược Đãi, Phu Nhân Đã Ký Giấy Ly Hôn - Phó Tranh & Ôn Lương
Chương 357: Không biết trân trọng, đáng đời
Hôm nay khi quay phim, Ôn Lương chút lơ đãng.
Trước khi làm, cô nhận được tin, Phó Tr đã gây áp lực lên viện kiểm sát, vụ án tạm thời chưa thể đưa ra tòa, thể còn bị trả về sở cảnh sát để ều tra lại với lý do thiếu bằng chứng. Đồng thời, ta còn thuê luật sư Quý Trạch, luật sư số một Giang Thành, cho Phó Việt, chuẩn bị hai phương án, dù kh ngăn được, cũng quyết tâm tr thủ hình phạt nhẹ nhất cho Phó Việt.
Nếu chỉ là vấn đề thuê luật sư, đây vốn là quyền lợi mà Phó Việt nên , Ôn Lương sẽ kh cảm th gì, nhưng ta đã nhúng tay vào viện kiểm sát, ý đồ trì hoãn tiến trình vụ án.
Phó Tr tin lời Phó Việt, Sở Tư Nghi mới là chủ mưu g.i.ế.c hại cha cô, muốn trì hoãn thời gian, thu thập bằng chứng lợi cho Phó Việt.
Nhưng khi Ôn Lương biết tin này, lời nói của Phó Th Nguyệt chợt hiện lên trong đầu.
“A Tr tình cảm sâu sắc với Phó Việt, bây giờ đang tìm cách lật lại vụ án cho Phó Việt.”
Vậy thì, nếu vụ án bị trả về để ều tra lại, kết quả ều tra ra nhất định là thật kh?
Trong đầu Ôn Lương hỗn loạn.
Cô kh biết nên tin ai.
…
Một cảnh quay kết thúc, nhân viên cầm ện thoại của Ôn Lương tiến lên, “Cô Ôn, vừa gọi ện cho cô, gọi m cuộc liền.”
“Được, biết , cảm ơn.”
Ôn Lương nhận ện thoại một cái, là số của Phó Tr.
Cô đến chỗ kh , gọi lại.
Khoảnh khắc ện thoại được kết nối, giọng Phó Tr từ trong ống nghe, “Bà nội biết .”
Ôn Lương trong lòng thót một cái, tim đập hụt nửa nhịp.
Đầu óc trống rỗng vài giây, cô nghe tiếng tim đập thình thịch trong lồng ngực, hỏi, “Bà phản ứng thế nào?”
“Khi biết, bà đã bình tĩnh lại .”
“Làm mà biết được?”
Phó Tr thở dài, “Là Duệ nhi.”
Ôn Lương im lặng.
Điều cô lo lắng nhất quả nhiên đã xảy ra.
“Bây giờ cô thời gian kh?”
“ thay quần áo, đến ngay.”
“ đến đón cô.”
Ôn Lương nh chóng đến phòng thay đồ để thay quần áo.
Cô lòng như tơ vò, trong lòng dâng lên nỗi sợ hãi kh tên, ngón tay run rẩy hai cái, cúc áo tháo ba lần mới tháo ra được.
Khi mặc quần áo, khóa kéo kh cẩn thận bị kẹt, Ôn Lương sốt ruột đến đỏ mặt, mũi đổ mồ hôi, dùng nhiều sức mới kéo được khóa kéo bị kẹt ra.
Khi Ôn Lương lên ghế sau xe, Phó Tr nhận th Ôn Lương chưa tẩy trang, lớp trang ểm trên mũi chút loang lổ, sắc mặt tái nhợt, đáy mắt mang theo sự lo lắng.
Phó Tr l khăn ướt từ hộp đựng đồ đưa cho Ôn Lương, an ủi, “Đừng lo lắng, bà nội sẽ kh trách cô đâu.”
Ôn Lương rút khăn ướt lau mặt, tim đập thình thịch, kh nói gì.
Cô kh biết bà cụ sẽ nghĩ thế nào.
Trong lòng cô sợ hãi.
Sợ th ánh mắt lạnh lùng ghét bỏ của bà cụ, cũng sợ th ánh mắt mong chờ cầu xin của bà cụ.
Còn Phó Tr, cô muốn hỏi về vụ án, nghĩ nghĩ lại lại nuốt lời vào trong.
Thật phiền phức.
Ôn Lương đưa tay xoa xoa mi tâm, đặc biệt muốn trốn tránh.
Phó Tr nắm tay Ôn Lương trong tay, ngón cái nhẹ nhàng xoa xoa mu bàn tay cô.
Ôn Lương toàn thân khựng lại, kh để lại dấu vết rút tay ra.
Tay Phó Tr cứng đờ, quay đầu cô một cái, đáy mắt lóe lên một tia bất lực.
Xe dừng trước cửa nhà cũ.
Ôn Lương khựng lại, hít sâu một hơi, đẩy cửa xuống xe.
Cô bước vào phòng khách, vừa ngẩng đầu, đối diện với ánh mắt của Tô Th Vân.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Tô Th Vân ngồi trên ghế sofa, hai tay đan vào nhau thành nắm đ.ấ.m đặt trên đùi, khi nghe th tiếng động cơ xe bên ngoài, cô liền căng thẳng toàn thân, cố gắng duy trì vẻ mặt bình tĩnh, chờ đợi Ôn Lương bước vào.
Phó Duệ ngồi ngay bên cạnh cô, cúi cái đầu nhỏ, tr thất vọng.
Sau khi bé nói với bà cố, mẹ đã mắng bé một trận, nói rằng bé kh nên nói với bà cố…
Nhưng, bé cũng chỉ muốn cứu bố thôi.
Bốn mắt nhau, Ôn Lương mím môi, “Chị dâu.”
Tô Th Vân cụp mắt xuống, nhẹ nhàng gật đầu, “Các em đến …”
“Bà nội ở trên lầu?” Phó Tr bước vào, hỏi.
Tô Th Vân gật đầu.
Ôn Lương và Phó Tr nhau, lần lượt lên lầu.
Trong phòng ngủ, bà cụ ngồi trên giường, tựa vào lưng ghế, sắc mặt xám xịt, thất thần ra ngoài cửa sổ.
Tiếng bước chân đến gần.
Ánh mắt bà từ từ di chuyển đến cửa.
Càng đến gần phòng, bước chân của Ôn Lương càng chậm lại.
Khoảnh khắc đứng trước cửa phòng, cô ước gì thời gian mãi mãi dừng lại ở đây, như vậy cô sẽ kh đối mặt nữa.
Nhưng ều này là kh thể.
Ôn Lương hít sâu một hơi, đưa tay ấn tay nắm cửa.
Cửa phòng mở ra một khe hở, dần dần mở rộng.
Đối diện với ánh mắt của bà cụ, kh biết tại , mắt Ôn Lương chợt đỏ hoe, “Bà nội!”
Cô nh chóng lao đến bên giường, nắm l tay bà cụ, run rẩy, “Bà nội…”
“Đứa trẻ ngoan.” Bà cụ từ ái nắm ngược lại tay Ôn Lương, “Bà nội kh trách cháu.”
Khoảnh khắc th ánh mắt như nai con của Ôn Lương, bà cụ đã biết cô đang lo lắng ều gì.
Cô cháu gái nhỏ này, bề ngoài bình tĩnh, nhưng thực ra nội tâm lại nhạy cảm nhất.
Mắt Ôn Lương mờ , nước mắt tuôn trào, “Bà nội, bà kh biết cháu sợ hãi đến mức nào…”
Mọi lo lắng sợ hãi của cô, trong khoảnh khắc tan biến.
Bà nội là lớn hiểu chuyện nhất trên đời.
Bà cụ vỗ vỗ mu bàn tay Ôn Lương, “Đừng sợ, cháu kh làm sai, sau mười năm, cháu vẫn kiên định báo thù cho cha, đây là phẩm chất đáng quý của cháu, bà nội sẽ kh trách cháu.”
Nếu là khác, chưa chắc đã sẵn lòng vì một đã c.h.ế.t mười năm mà rước l những rắc rối kh biết trước, thể sẽ đánh đổi cuộc sống ổn định, an nhàn ở trình độ cao của .
Bà cụ thở dài, liếc Phó Tr bên cạnh, “Nếu muốn trách thì hãy trách ta và nội cháu, là chúng ta đã kh dạy dỗ Phó Việt tốt, nên nó mới làm ra chuyện chèn ép em, coi thường mạng như vậy.”
Ôn Lương vội nói, “Bà nội, kh liên quan gì đến bà và , bà đừng nói như vậy.”
“Chuyện này là Duệ nhi nói cho ta biết, đứa trẻ này kh biết nghe ai nói, muốn ta cầu xin cháu, cứu bố nó, chị dâu cháu biết được liền mắng nó một trận.”
Ôn Lương hiểu ý bà cụ, “Cháu biết, Duệ nhi còn nhỏ, nhớ bố tha thiết, chị dâu th tình đạt lý, thiện giải nhân ý, đây là phúc khí của cả.”
Bà cụ khẽ hừ một tiếng, “Đáng đời nó phúc khí như vậy mà kh biết trân trọng.”
Bà lại thở dài, “A Lương, cháu ra ngoài trước , ta chuyện muốn nói với A Tr. Nhớ kỹ, bà nội kh trách cháu, yên tâm.”
“Ừm.” Ôn Lương nhẹ nhàng gật đầu, nhường kh gian cho hai cháu.
Dù thì lập trường của cô và họ kh giống nhau lắm.
Ôn Lương lùi ra ngoài, đóng cửa lại.
Trong phòng chỉ còn lại hai .
Phó Tr ngồi xuống bên giường, “Bà nội.”
“Cháu nghĩ về chuyện của cả cháu?”
“ cả quả thật tội, đó là cha của A Lương, cháu kh thể giúp được gì, chỉ thể tìm cách đưa Sở Tư Nghi về quy án.” Như vậy Phó Việt mới được giảm án.
“Cháu làm tốt.” Bà cụ Phó Tr, đáy mắt lóe lên một tia tán thưởng, “Ta và nội cháu, ều kh hối hận nhất chính là đã giữ cháu lại, nhưng lại hối hận vì đã kh nói cho cháu và cả cháu biết thân phận của cháu, mới gây ra đại họa như vậy.”
Phó Tr khựng lại, sắc mặt nghiêm trọng bà cụ, “Thân phận của cháu?”
cũng từng âm thầm ều tra thân phận của mẹ , nhưng kh ều tra được gì.
Bà cụ nhẹ nhàng gật đầu, “Ta lẽ ra nên nói cho cháu biết sớm hơn.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.