Phó Tổng Đừng Ngược Đãi, Phu Nhân Đã Ký Giấy Ly Hôn - Phó Tranh & Ôn Lương
Chương 379: Phó Tranh, em nóng quá
Hơi thở của Ôn Lương ngày càng dồn dập, cô kh còn sức để nghĩ tại lại như vậy, ôm l thân hình như mẫu nam cực phẩm trước mặt, kh kìm được mà cọ xát.
Phó Tr nghẹt thở, ôm chặt l thân hình đang vặn vẹo của Ôn Lương.
Đợi xe chạy vào gara ngầm, liền kh kịp chờ đợi bế Ôn Lương xuống xe, vào thang máy.
Phó Tr trực tiếp bế Ôn Lương lên tầng 19 của .
Lúc đó dì Vương đang dọn dẹp phòng khách, còn Phó Thi Phàm đang vệ sinh trong nhà vệ sinh.
Nghe th tiếng mở cửa, dì Vương ngẩng đầu lên, chỉ th Phó Tr bế một cô gái vào, thẳng tiến về phía phòng ngủ chính.
Dì Vương chỉ liếc mắt một cái, liền nhận ra đó là Ôn Lương, mồ hôi nhễ nhại, mặt đỏ bừng, giống như bị sốt, bà vội vàng đặt chổi xuống, nói, "Thưa , bà chủ bị sốt ? l thuốc hạ sốt."
Phó Tr vốn định mở miệng ngăn cản, nhưng lời nói đến miệng lại đổi ý, "Đưa vào phòng ngủ, mang một ấm nước ấm vào."
"Vâng."
Dì Vương vội vàng .
Phó Tr đặt Ôn Lương lên giường, vừa định đứng dậy, lại bị Ôn Lương dùng tay ôm l cổ , quấn l như dây leo, hơi thở nặng nề phả vào tai , kèm theo tiếng rên rỉ mềm mại, nghe thật mờ ám và quyến rũ, khiến ta m.á.u nóng dồn dập.
"A Lương, đừng vội." Phó Tr gỡ tay cô ra, quỳ xuống, giúp cô cởi áo khoác ngoài.
"...Phó Tr, em nóng quá..."
Lý trí còn sót lại của Ôn Lương kh nhiều, kh m hợp tác.
Dì Vương bưng ấm nước và hộp thuốc vào, Phó Tr hơi nghiêng che c Ôn Lương, nói, "Đặt lên bàn bên kia, sẽ cho cô uống, đóng cửa lại."
"Vậy được, thưa cần gì thì gọi ."
Lúc Ôn Lương bị sốt trước đây cũng là Phó Tr chăm sóc, dì Vương kh nghĩ nhiều, đặt đồ xuống lui ra ngoài, tiện tay đóng cửa phòng.
Phó Tr kh thèm thuốc hạ sốt, tiếp tục giúp Ôn Lương cởi quần áo.
Ôn Lương rên rỉ, bàn tay nhỏ bé chạm vào n.g.ự.c , vô thức châm lửa.
Phó Tr chút bất lực.
Đột nhiên, bên ngoài vang lên một giọng trẻ con đáng yêu, "Bà Vương, cháu vừa nghe th tiếng chú, chú về ?"
Dì Vương nói, "Đúng vậy..."
Bà đang phân vân kh biết nên nói cho Phó Thi Phàm biết Ôn Lương cũng ở đây kh.
Dù Ôn Lương cũng đang sốt, nhỡ Phó Thi Phàm biết muốn chơi với Ôn Lương thì lây bệnh thì ?
Trong khoảnh khắc bà do dự, Phó Thi Phàm đã chạy thẳng về phía phòng ngủ chính, "Chú, chú mang quà cho cháu kh?!"
Cô bé dừng lại ở cửa, hơi nhón chân, hai bàn tay nhỏ bé mập mạp nắm l tay nắm cửa ấn một cái, cửa phòng mở ra.
Phó Thi Phàm vừa th bóng ở cửa, giật , "Chú, chú lại đứng ở cửa?"
Phó Tr thuận thế ra, đóng cửa lại, một tay bế Phó Thi Phàm, ngồi xuống ghế sofa, "Phàm Phàm, xin lỗi, vali của chú quên ở sân bay , ngày mai mới thể gửi đến, chú vừa xuống máy bay, hơi mệt, ngày mai chú sẽ chơi với cháu, được kh?"
Phó Thi Phàm bĩu môi, từ trên đùi Phó Tr xuống, "Được , vậy chú móc ngoéo với cháu, ngày mai chơi với cháu, kh được nuốt lời."
"Được, chú móc ngoéo với cháu."
Hai bàn tay, một lớn một nhỏ, móc ngoéo vào nhau.
"Được , tự chơi ." Phó Tr xoa đầu Phó Thi Phàm, đứng dậy, "Chú về phòng nghỉ ngơi trước."
"Vâng." Phó Thi Phàm gật đầu, tự đến tấm thảm ở góc phòng để xếp hình.
Phó Tr trở về phòng, khóa cửa lại.
Đi vào vài bước, dừng lại.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Trên giường lớn trống kh, kh còn bóng .
Nghe th tiếng động trong nhà vệ sinh, Phó Tr bước nh đến, đẩy cửa ra .
Chỉ th Ôn Lương nằm nghiêng trong bồn tắm, vòi hoa sen đang mở, toàn thân ướt sũng.
Gân x trên trán Phó Tr giật giật, lập tức tiến lên kéo Ôn Lương ra khỏi bồn tắm, cởi bỏ quần áo ướt sũng của cô.
"Đừng, , em muốn nước..."
Ôn Lương ban đầu giãy giụa mạnh, nhưng bàn tay nhỏ bé vừa chạm vào da , cảm giác mát lạnh khiến cô từ đẩy thành đón, thuận thế ngã vào lòng .
Thuốc đã phát huy tác dụng hoàn toàn.
Toàn thân cô nóng bỏng, làn da trắng nõn kh tì vết bị sốt đến mức ửng một lớp hồng nhạt, vô cùng quyến rũ.
Ôn Lương mất hết lý trí, ôm l tảng băng lớn, hé môi đỏ mọng thở dốc, bàn tay nhỏ bé vô thức chui vào cổ áo .
Tảng băng thoải mái.
Ôn Lương nheo mắt, kh kìm được trèo lên hôn một cái.
Phó Tr toàn thân cứng đờ, m.á.u trong chảy nh, nh chóng ném quần áo của Ôn Lương, bế cô lên giường.
Phó Tr giống như một con sói đói đã m tháng kh được no bụng, giờ đây bữa ăn ngon lành đang ở ngay trước mắt, tỏa ra mùi thơm nồng nàn, khiến yết hầu lên xuống, hai mắt phát ra ánh sáng x, hận kh thể trực tiếp lao tới, xé xác Ôn Lương nuốt vào bụng.
kiềm chế, kìm nén, nhưng lại ên cuồng.
"Ưm."
Ôn Lương kh kìm được khẽ rên một tiếng, giọng nói mềm mại, cô nhắm chặt mắt, l mày khẽ nhíu lại, khó chịu cắn môi dưới.
Cô mất hết lý trí, kh kìm chế được rên rỉ, "Chậm một chút."
Phó Tr vội vàng bịt miệng cô lại, làm chậm nhịp độ theo lời cô nói, "Thế này ?"
Cô nheo mắt, ánh mắt mơ màng, khóe mắt đỏ ửng, ý thức hỗn loạn, bĩu môi, l mày nhíu lại, "Nh hơn một chút,"
Phó Tr: "..."
Thật là quyến rũ c.h.ế.t .
Ánh mắt tối sầm lại, cúi xuống dùng môi chặn l đôi môi đào của Ôn Lương.
Tiếng kêu kinh ngạc của Ôn Lương bị Phó Tr nuốt vào miệng...
Kh biết bao lâu sau, trận chiến trên giường lớn cuối cùng cũng kết thúc, tg bại đã phân, các bên đều rút quân.
Phó Tr khuôn mặt đang ngủ say của Ôn Lương, cúi đầu .
Thuốc của cô đã hết tác dụng, nhưng vẫn chưa giải quyết xong.
Mối quan hệ của họ đã đến giai đoạn then chốt.
Tiến thêm một bước, Ôn Lương sẽ đồng ý, quay lại với .
Lùi một bước, Ôn Lương sẽ rời , biến mất khỏi thế giới của .
Trong lúc tuyệt vọng, Phó Tr dám làm càn, nhưng khi tràn đầy hy vọng, Phó Tr kh dám đánh cược.
kh lợi dụng lúc khác gặp khó khăn.
Phó Tr lật xuống giường, tìm một chiếc chăn sạch trong tủ để bọc cô lại, bế cô ra ghế sofa, dọn dẹp chiến trường.
Kh nghi ngờ gì nữa, ga trải giường và chăn đã ướt sũng, ngay cả nệm cũng thấm một vài vết, kh thể dùng được nữa.
Dì Vương và Phó Thi Phàm đều đã ngủ.
Phó Tr bế Ôn Lương vào nhà vệ sinh tắm rửa qua loa, sau đó bọc cô lại và bế sang phòng khách bên cạnh.
Chưa có bình luận nào cho chương này.